Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 184: Vương gia vạn phúc (14)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Hoàng huynh từng nói, mặc dù Thành vương không có người kế tục, nhưng nếu thật sự động thủ với nữ quyến của Thành vương phủ, thì chắc chắn sẽ làm một số người thừa cơ gây sự.

Hoàng đế mặc dù ngu ngốc, nhưng cũng không muốn bức người ta tạo phản, tìm phiền toái cho mình.

Sơ Tranh lấy một tấm lệnh bài ra.

Lệnh bài rủ xuống trước mặt Vinh vương.

Sơ Tranh từ tốn nói: "Cho dù ta giết ngươi, thì ta cũng không có việc gì."

Vinh vương: "..."

Kim bài miễn tử!

Thành vương lại đem kim bài miễn tử cho cô.

Sơ Tranh nhẹ nhàng nhảy lên, thân thể nhẹ như yến nhảy lên thuyền, tấm ván gỗ Vinh vương đang nằm sấp đột nhiên bắt đầu vỡ vụn, không chịu nổi trọng lượng của y, Vinh vương lần nữa rơi xuống nước.

Vinh vương biết bơi, vừa rồi là đột nhiên rơi xuống nước, nên hoảng hồn, lúc này y miễn cưỡng có thể ổn định trên mặt nước.

Y cắn răng nhìn chiếc thuyền hoa đi qua.

Chờ y trở về... Nhất định phải làm cho nữ nhân này đẹp mặt!

Nhưng không biết có chuyện gì xảy ra, mà thuyền hoa của y cũng bắt đầu bơi vào bờ, giống như không muốn y đuổi kịp.

"Tiểu thư... kia là Vinh vương." Sắc mặt Lục Châu trắng bệch.

Tiểu thư lại đắc tội với Vinh vương.

Sau này còn đường sống nữa sao?

"Ừ." Ta biết kia là Vinh vương mà.

"Tiểu thư..."

Sơ Tranh đi đến trước mặt Yến Quy, giơ tay đỡ hắn dậy: "Chuẩn bị nước nóng."

"Tiểu thư!"

Sơ Tranh mang Yến Quy vào trong, Lục Châu nhìn thuyền hoa đi xa, đáy lòng vừa sợ hãi lại vừa lo lắng.

Phải làm sao bây giờ đây!!

Nếu Vinh vương nói cho thánh thượng biết, thì tiểu thư nhất định sẽ bị hỏi tội.

...

Trên bờ, một đạo sĩ mái tóc hoa râm, phong thái phiêu dật đang đứng.

Thuyền hoa của Vinh vương bơi đến bờ, mọi người trên thuyền hoa đều hoảng sợ chạy tán loạn.

"Có quỷ!!"

"Có quỷ a!!!"

Đạo sĩ vội vàng tiến lên cản bọn họ lại: "Các vị tạm thời đừng nóng nảy!"

"Đạo trưởng, đạo trưởng có quỷ, có quỷ!!"

Đạo sĩ ra hiệu cho mọi người đừng sợ, hắn làm bộ hỏi thăm một phen, lại thấy thị vệ bên kia kéo Vinh vương vào bờ, Vinh vương đã ngất đi.

Đạo sĩ như đã định liệu từ trước, sờ sờ sợi râu của mình.

"Mọi người không cần phải sợ, đến đây nghe ta nói đi..."

...

Yến Quy khoác áo choàng, ngồi trên ghế dựa mềm mại, hạ nhân đem nước nóng tới, rồi lại vội vàng rời đi.

Hắn nhìn qua vừa ôn hòa lại vừa ngoan ngoãn.

Nhưng lại không có chút sinh khí, an tĩnh giống như nhân vật trong bức họa.

Sơ Tranh cũng không ở lại trong gian phòng, chờ chuẩn bị xong nước nóng, thì cô liền rời khỏi phòng.

Sơ Tranh đứng ở bên mép thuyền hoa chờ đợi.

Nhưng mà chờ cả nửa ngày vẫn không thấy Yến Quy ra.

Tắm rửa mà cần thời gian lâu như vậy à?

Ừm...

Có lẽ thẻ người tốt muốn ngâm trong thùng tắm lâu một chút ấy mà?

Sơ Tranh tiếp tục chờ.

Chờ đến khi cô buồn ngủ, mà thẻ người tốt vẫn không ra.

Sơ Tranh đi đến cửa phòng, suy nghĩ một chút rồi đẩy cửa bước vào.

Thiếu niên ngâm mình trong nước, đầu nghiêng qua một bên, hàng mi dài rũ xuống, trên da thịt trắng nõn lộ ra màu hồng nhàn nhạt.

"Ngươi tắm xong chưa?"

Người trong thùng tắm không có bất kỳ phản ứng gì.

Sơ Tranh tiến lên, nước trong thùng tắm đã không còn bốc khói, thời gian trôi qua lâu như vậy nên đã sớm lạnh ngắt.

Sơ Tranh đưa tay đẩy bờ vai thiếu niên lộ ra bên ngoài.

Thiếu niên không phản ứng chút nào.

Chết... Chết rồi?

Không đúng, sờ vẫn thấy ấm mà.

Không chết không chết.

Đừng nha.

Thẻ người tốt chắc sẽ không dễ treo như vậy đâu.

Sơ Tranh trấn định nhìn quanh bốn phía.

Trong phòng ngoại trừ y phục ướt hắn cởi ra, thì không có y phục để thay.

Cô chỉ có thể cứ như vậy mà kéo hắn ra ngoài, ôm đến chiếc giường bên kia.

Sơ Tranh dùng chăn bông bọc hắn lại, thử sờ sờ trán hắn.

Khá nóng.

Phát sốt sao?

Sao mà yếu như gà vậy...

Sơ Tranh đau đầu, cào cào tóc, làm sao bây giờ?

Yếu gà thật phiền phức!

Vương Giả tưởng Sơ Tranh muốn chọc chết thiếu niên luôn.

Thế là cô còn chưa bóp đến thiếu niên, thì Vương Giả liền bắt đầu không bị khống chế la ầm lên.

Không bóp không bóp, mi đừng kêu, phiền.

Người không biết còn tưởng ta bóp đối tượng của mi đấy.

...

Đầu óc Yến Quy choáng váng, thân thể cũng cực kỳ yếu đuối, đầu nặng chân nhẹ, cả người đều có chút mơ hồ.

Hắn chậm chạp mở mắt.

Ánh mắt dần dần có tiêu cự, nhìn rõ được phong cảnh trước mắt.

Đây là...

Cung Vạn Phúc?

"Vương gia, ngài tỉnh rồi."

Tiểu Quý Tử còn chưa đến gần, nhưng Yến Quy đã ngửi được mùi thuốc.

Tiểu Quý Tử nhìn chủ tử nhà mình ngồi trên giường, cho dù ở trong hoàn cảnh cũ nát, cũng không làm phai nhạt dung mạo của hắn.

Thiếu niên duỗi ngón tay trắng nõn ra, xoa xoa mi tâm, làm dịu cảm giác đau đớn: "Ta trở về thế nào?"

"Vương gia, không phải ngài tự mình trở về sao?" Tiểu Quý Tử kinh nghi: "Có phải Vinh vương lại khi dễ ngài không?"

Tự mình trở về?

Yến Quy biết không phải như thế, lúc ấy hắn đang ở trên chiếc thuyền hoa kia.

Khi tắm rửa xong mới phát hiện đối phương không chuẩn bị y phục cho mình, hắn chỉ có thể đợi trong thùng tắm, chẳng biết mất đi tri giác lúc nào.

Sao hắn lại trở về cung Vạn Phúc rồi?

Yến Quy không hỏi Tiểu Quý Tử nữa, mà đem nghi vấn này đè xuống, trong đầu lại không tự chủ được hiện lên thân ảnh của cô nương kia.

"Vương gia, có phải ngài bệnh đến hồ đồ rồi không? Ngài phát sốt rất nghiêm trọng, thân thể vốn đã yếu, lại phải chịu lạnh như vậy, làm nô tài lo gần chết."

Tiểu Quý Tử bưng thuốc qua: "Ngài mau mau uống thuốc đi."

Yến Quy nghe thấy phải uống thuốc thì cực kì không thoải mái, nhưng hắn biết Tiểu Quý Tử tìm được những thứ thuốc này cũng không dễ dàng gì, nên đành cố gắng uống hết.

Mùi thuốc đắng ngắt lan tràn trong cổ họng, không sao xua tan được.

Tiểu Quý Tử đưa cho hắn một chén nước trắng.

"Khụ khụ khụ..." Yến Quy uống có chút gấp gáp, làm sắc mặt cũng đỏ bừng lên.

"Vương gia, ngài uống từ từ thôi."

Hầu hạ Yến Quy uống thuốc xong, Tiểu Quý Tử để hắn ngủ thêm một lát.

Tiểu Quý Tử tâm trạng nặng nề đi ra đại điện, đóng cánh cửa cũ nát đến không chịu nổi lại.

"Tiểu Quý Tử..."

Ở cửa cung có người thò đầu vào, hạ giọng gọi hắn.

Tiểu Quý Tử trông thấy người này, thì biểu cảm trên mặt có chút cứng ngắc.

Thái giám cung nữ trong cung luôn nâng cao giẫm thấp.

Ngày bình thường, tên Lỗ công công này cũng chèn ép bọn họ không ít, cắt xén đồ vật của bọn họ là chuyện thường xuyên xảy ra.

Nhưng dù cho như thế, thì Tiểu Quý Tử cũng không đắc tội nổi.

Không biết lại tới đây làm gì...

"Lỗ công công." Tiểu Quý tử vội vàng đi qua, thái độ thập phần cung kính khiêm tốn: "Lỗ công công, có chuyện gì không?"

Lỗ công công nhìn xung quanh một vòng: " Vương gia nhà ngươi tỉnh rồi sao?"

Tiểu Quý Tử cẩn thận trả lời: "Vẫn chưa, thân thể vương gia suy yếu, bị cảm lạnh."

"Ai, vậy phải cẩn thận." Lỗ công công vẻ mặt quan tâm, hắn vẫy vẫy tay với phía sau, hai tiểu thái giám cầm theo vài thứ tiến đến: "Chỗ này có chăn bông mới, ngươi đổi cho Lục vương gia đi, còn có chút thức ăn nữa."

Tiểu Quý Tử nghe vậy thì càng cảnh giác hơn.

Người mà ngày bình thường hận không thể cắt xén mọi thứ của cung Vạn Phúc, sao hôm nay lại đưa tới nhiều đồ như vậy chứ.

Tiểu Quý Tử thử thăm dò hỏi: "Lỗ công công, tiết trời sắp nóng lên rồi, sao lúc này ngài lại tới tặng đồ?"

Lỗ công công nói: "Ngươi cứ cầm lấy đi, về sau một ngày ba bữa, ta sẽ cho người mang tới cho ngươi, ngươi nhớ chăm sóc Lục vương gia tốt một chút."

"Lỗ công công..."

Lỗ công công nói xong liền đi, căn bản không cho Tiểu Quý Tử cơ hội hỏi thăm.

Tiểu Quý tử nghi ôm đồ vào trong điện, để Yến Quy quyết định.

"Nói gì không?"

"Không có." Tiểu Quý Tử lắc đầu: "Lỗ công công giống như sợ nô tài hỏi, nên đi rất nhanh."

Yến Quy sờ lên chăn bông, mặt trước được bọc tơ lụa mềm mại mịn màng, chỉ cần cầm vào đã cực kì ấm áp.