Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 199: Vương gia vạn phúc (29)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Lục Châu tỷ tỷ, vương gia và vương phi dậy chưa?"

Lục Châu đứng bên ngoài gian phòng, nhìn cửa phòng một chút, thấp giọng nói: "Vẫn chưa đâu, các ngươi chuẩn bị sẵn đồ vật trước đi, lát nữa vương gia và tiểu thư dùng."

"Vâng ạ." Bọn hạ nhân lui xuống chuẩn bị, âm thanh đi lại ngẫu nhiên có thể truyền vào phòng.

Trong phòng một mảnh lộn xộn, Yến Quy đang hôn lên mi tâm Sơ Tranh, Sơ Tranh khẽ mím môi, không phát ra tiếng, trong đôi mắt thanh lãnh ngập tràn sương mù.

Ánh nắng lọt qua khung cửa sổ, chiếu rọi bóng dáng trùng điệp của hai người lên tấm màn của giường lớn.

Cuối cùng thiếu niên than nhẹ một tiếng, thân thể đè xuống, ôm Sơ Tranh thật chặt.

Một lát sau hắn lại bắt đầu hôn Sơ Tranh.

Sơ Tranh giơ tay vén sợi tóc của hắn ra sau tai: "Được rồi, đừng lộn xộn."

Thanh âm của thiếu nữ mang theo vài phần khắc chế, không còn thanh lãnh như trước đó.

Thiếu niên khàn giọng nói: "Ta không lộn xộn."

Rõ ràng đêm qua đều do cô chủ đạo, buổi sáng hôm nay hắn mới được tới một lần mà thôi.

Hơn nữa hắn thấy, hình như cô chưa tỉnh ngủ, nên không muốn động...

Yến Quy cảm thấy có lẽ sau này mình chỉ có thể thừa dịp lúc cô không muốn động, mới có thể làm chủ.

Nhưng Yến Quy nghĩ đến hình ảnh đêm qua, lại lập tức cảm thấy miệng lưỡi đắng khô.

Sơ Tranh phát giác được thân thể hắn có chút biến hóa, nhanh chóng lên tiếng: "Tối qua chàng làm loạn lâu như vậy, sáng hôm nay lại bắt đầu, chú ý thân thể chút."

"Nhưng khi ở bên cạnh nàng, ta cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, thật muốn làm thời gian dừng lại ở giây phút này." Yến Quy mập mờ ngậm lấy vành tai cô.

Sơ Tranh ôm lấy hắn, thản nhiên nói: "Thời gian sẽ không ngừng lại."

"..." Hắn đương nhiên biết là không.

Thiếu niên động đậy lần nữa, lúc này Sơ Tranh đã tỉnh táo lại từ trong trạng thái buồn ngủ, làm sao còn cho thiếu niên chủ động nữa.

Vị trí của hai người đảo ngược.

Thiếu niên thở nhẹ một tiếng: "Ta nghĩ..."

Sơ Tranh hơi cúi người, thanh âm ép tới thật thấp: "Suy nghĩ gì? Hả?"

"..." Thiếu niên ủy khuất bĩu môi, rất nhanh liền không nghĩ được gì nữa.

Thân thể Yến Quy từ nhỏ đã không tốt, Sơ Tranh sợ hắn thật sự xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nên không dám trì hoãn quá lâu.

Sơ Tranh đẩy thiếu niên ra, đứng dậy xuống giường, sau khi mặc quần áo xong, cô buông màn xuống, bảo người đưa nước vào.

Nước nóng đã được chuẩn bị xong từ trước, nên đưa vào gian phòng rất nhanh.

Lục Châu cẩn thận nhìn sắc mặt Sơ Tranh: "Tiểu thư, có cần Lục Châu hầu hạ không?"

"Không cần, lui xuống đi."

Lục Châu nhìn tấm màn che trên giường một chút, cung kính lui ra khỏi phòng.

Sơ Tranh đẩy màn che ra.

Thiếu niên co lại trên giường như đứa trẻ, tóc dài bị mồ hôi thấm ướt dán vào người hắn.

Hắn nâng cặp mắt ướt át lên, giống như con nai con trong rừng rậm đầy sương sớm.

Sơ Tranh cúi người hôn hắn một cái, rồi ôm hắn đặt vào thùng nước

"Nàng đừng ôm ta như thế." Yến Quy kháng nghị.

Đây là cách ôm nữ hài tử, sao mỗi lần cô đều ôm hắn như thế chứ.

Trên người cô cũng không có nhiều thịt lắm, sao sức lực lại lớn như vậy được.

Sơ Tranh thật lòng trưng cầu ý kiến: "Vậy chàng muốn ôm kiểu gì?"

"..."

Yến Quy nghẹn lại.

Nửa ngày sau, hắn chắc chắn nói: "Ta là nam nhân, tóm lại nàng không cần ôm ta như thế, ta có thể tự đi được..."

"Ồ."

Sơ Tranh tắm rửa cho hắn xong, lại ôm ngang người trở về.

"..."

Chờ hai người thu thập xong đi ra ngoài thì đã sắp tới giữa trưa, tinh thần thiếu niên không tệ lắm, lướt gió mà đi.

Cả người cũng không còn âm u đầy tử khí như trước, mà giống như có sức sống chỉ sau một đêm.

"Hình như vương gia có chút không giống..." Tiểu Quý Tử lẩm bẩm.

Lục Châu từ bên cạnh đi qua, nhỏ giọng hừ nhẹ: "Đương nhiên là không giống."

Tiểu thư đối xử với hắn như vậy tốt, nếu vẫn giống như trước kia, vậy làm phí công tiểu thư à?

Tiểu Quý Tử: "..."

...

"Cút ra ngoài!"

Trình Tiêu đập vỡ một đống đồ sứ, đuổi hết toàn bộ cung nữ thái giám ra ngoài.

Hôn lễ của Sơ Tranh và Tấn vương truyền vào cung, làm cho người người hâm mộ.

Nàng ta thì sao?

Khi nàng ta tiến cung, đến nghi thức bình thường của hậu phi tiến cung cũng không có.

Dựa vào cái gì nữ nhân kia có thể hưởng thụ đãi ngộ tốt như vậy, mười dặm hồng trang...

Mười dặm hồng trang!

Thế nhân hâm mộ!

Vốn dĩ nàng ta cũng có thể có mười dặm hồng trang gả cho Diệp Dương...

Nhưng bây giờ lại phải ở đây a dua nịnh hót với một bạo quân hỉ nộ vô thường.

Đều là thiên kim tiểu thư của Thành vương phủ.

Dựa vào cái gì mà cô vừa sinh ra đã hưởng thụ đãi ngộ tốt hơn mình chứ.

"Ta hiện tại là Thần Phi." Trình Tiêu đột nhiên tỉnh táo lại: "Là nương nương được sủng ái nhất hậu cung, Trình Sơ Tranh thì tính là cái gì."

"Người đâu!" Trình Tiêu cất giọng.

Cung nữ thái giám đang chờ bên ngoài lập tức tiến vào quỳ xuống.

Lúc này Trình Tiêu đã tỉnh táo lại, khôi phục bộ dáng Thần phi ung dung hoa quý, có tri thức hiểu lễ nghĩa.

"Thu dọn một chút."

Đại điện rất nhanh liền khôi phục lại bình thường.

Trình Tiêu vẫy tay gọi cung nữ thiếp thân của mình tới, lấy một phong thư giao cho nàng ta.

...

Hôn lễ của Tấn vương và thiên kim Thành vương phủ, qua ba ngày vẫn chưa có xu hướng giảm nhiệt.

Hải đường nở rộ toàn thành, cùng với chuyện trong khi hôn lễ diễn ra, có người rải lá và hạt đậu bằng vàng, những thứ đó đã đủ để duy trì loại nhiệt độ này rồi.

Thậm chí còn có người nói Sơ Tranh trồng hải đường, chính là vì Tấn vương.

Nếu không thì tại sao hải đường trong toàn thành lại nở rộ vào đúng ngày họ thành hôn chứ?

Sơ Tranh: "..."

Ta chỉ muốn phá sản thôi mà.

Về phần tại sao hải đường lại nở vào đúng ngày hôn lễ, thì đó hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn.

"Bên ngoài đều nói những cây hải đường đó nàng trồng vì ta." Yến Quy không biết chạy từ chỗ nào về, có chút tò mò hỏi: "Là thật sao?"

Sơ Tranh: "..." Sơ Tranh cân nhắc một chút, gật đầu.

Đôi mắt Yến Quy hơi sáng lên: "Lúc ấy nàng đã coi trọng ta rồi à?"

"..."

Cô đúng là đã quan sát thẻ người tốt rất lâu, bốn bỏ năm lên một chút, đại khái cũng coi như là vậy đi?

Cho nên Sơ Tranh thập phần trấn định gật đầu: "Ừ."

Thẻ người tốt vui là được rồi.

Yến Quy híp mắt cười rộ lên, thiếu niên luôn luôn trầm lặng trong quá khứ, lúc này cười rộ lên, càng giống như sắc thái mỹ lệ nhất thế gian này.

Hắn biết, những cây hoa hải đường đó chắc chắn không phải trồng vì mình.

Nhưng cô nguyện ý dỗ dành mình, Yến Quy liền cảm thấy vui vẻ.

Nhưng Yến Quy không nghĩ tới, vừa qua thời kỳ hoa hải đường nở, Sơ Tranh liền bỏ ra nhiều tiền đem hải đường toàn thành đổi thành hoa tử vi.

Cái này thì rõ ràng trồng vì hắn.

Bởi vì trên mỗi thân cây, đều khắc tên của hắn lên.

Thoáng qua thời kỳ hoa tử vi nở, lại đổi thành hoa quế.

Khi mùa đông bắt đầu thì lại cho người trồng hoa mai.

Tuyết trắng mênh mang, hồng mai toàn thành đón gió nở rộ, gió tuyết cũng không thể che hết phong hoa của bọn chúng, hương khí xâm nhập khắp toàn hoàng thành.

"Năm ngoái khi ta tới, hoàng thành vẫn chưa có hồng mai, sao năm nay đã lớn như vậy rồi."

Người mới vào hoàng thành đều trợn tròn mắt.

"Ngươi không biết à, đây là do Tấn vương phi của chúng ta trồng đó."

"Tấn vương phi? Chúng ta có Tấn vương từ bao giờ?" Người không biết tin tức, càng lộ ra vẻ mờ mịt.

"Lục vương gia được phong làm Tấn vương." Người bên ngoài giải thích: "Nửa năm trước thành hôn với đại tiểu thư của Thành vương phủ, từ đó về sau, hoa trong hoàng thành chúng ta đã đổi bốn lần rồi."

"Những thứ này đều do Tấn vương phi trồng để làm Tấn vương vui vẻ."

"... Không đúng lắm, tình huống bình thường không phải là nam nhân muốn làm nữ nhân vui vẻ sao?"

"Ha ha ha, Tấn vương phi của chúng ta có tiền a."

Thành vương phủ bây giờ còn chưa suy bại, bọn họ cũng cảm thấy rất thần kỳ.

Không lẽ tiên đế từng đem toàn bộ quốc khố thưởng cho Thành vương hả.

"Tấn vương phi sủng Tấn vương như thế à?"

"Còn không phải sao, bây giờ Tấn vương là đối tượng mà mọi nam nhân trong hoàng thành chúng ta đều ghen tỵ đó."