Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 205: Vương Giả trở về (2)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Người phụ nữ mặc váy đỏ đeo kính râm, ngồi vào trong xe, vừa nổ máy xe, thì điện thoại liền rung lên.

Nhìn cái tên trên màn hình, nhịp tim Trang Di đập hơi nhanh.

Cô ta hít sâu một hơi, nhận điện thoại: "Đình ca."

"Em đang ở đâu?" Thanh âm trầm thấp thuần hậu từ đầu dây bên kia truyền đến.

"Dạ, vừa xem phim cùng Tư Tư xong." Thanh âm của người phụ nữ ngọt ngào, giống như đang làm nũng: "Đang chuẩn bị về nhà đây, Đình ca, anh làm xong việc chưa? Lúc nào thì trở về?"

Trang Di vừa nói chuyện điện thoại, vừa rút một cái điện thoại khác ra, gửi nhắn tin cho Tư Tư.

"Vừa lên máy bay." Người đàn ông nói.

Trang Di kinh hô một tiếng, giống như muốn nhảy nhót lên: "Đình ca, anh về rồi à? Vậy em đi đón anh nhé."

Người đàn ông trầm mặc một hồi, rồi ừ một tiếng.

Trang Di chờ người đàn ông cúp điện thoại, thu lại biểu cảm trên mặt, nhìn tin nhắn đã được gửi đi trên màn hình điện thoại, rồi nhấn xóa bỏ tin nhắn.

Lật đến giao diện trò chuyện, gọi vào số liên hệ gần nhất.

Thịnh Đình lại về sớm!

Mãi đến khi điện thoại tự động cúp máy vẫn không có ai nghe.

Đáy lòng Trang Di ẩn ẩn có chút bất an.

Cô ta nhìn về phía tòa nhà kia một chút, khẽ cắn môi, nổ máy xe rời đi.

Thịnh Đình vừa lên máy bay, cho dù đến được đây, cũng cần thời gian.

Đến lúc đó...

...

Sơ Tranh nhảy xuống từ trên tường, đi chân trần giẫm lên mặt đất, đất đá cộm lên làm lòng bàn chân cô đau đớn.

Sơ Tranh chống tường thở một hơi.

Dùng loại thân thể kiểu này thật sự làm khó xử cho một nhóc đáng thương như cô quá.

Nguyên chủ mặc một thân trắng toát như vậy, hơn nữa toàn thân cao thấp, không có một vật trang sức nào.

Đêm hôm khuya khoắt nhìn rất kỳ quái dọa người.

【 Nhiệm vụ chi nhánh: Mời ký chủ trong vòng một tiếng, tiêu hết hai vạn tệ, tiền đã đưa đến túi không gian, xin chú ý kiểm tra và nhận. 】

Sơ Tranh: "..."

Hoang vu dã lĩnh.

Tối đen như mực.

Mi mẹ nó bảo ta đi đâu tiêu hết hai vạn tệ —— tiền mặt!

【... Tiểu tỷ tỷ, chú ý văn minh. 】 Chúng ta là một hệ thống có tố chất!

Sơ Tranh chống tường.

Mi cút đi thì mẹ nó sẽ có văn minh!

【 Có bản lĩnh thì cô mắng ra miệng đi. 】

Sơ Tranh hừ lạnh dưới đáy lòng một tiếng, vén tóc, trấn định đi về phía trước.

Cho dù không đi giày, cũng có thể làm cho cô có khí thế của lão đại xã hội đen.

Đau quá!

Mẹ nó đau quá đi!

Sơ Tranh đi chưa được hai bước liền nhảy lên.

Trên mặt đất đều là đá vụn, thân thể này da mịn thịt mềm, sao mà trải qua được loại rèn luyện như thế này chứ.

Phải đi mua giày trước!!

Vị trí hiện tại của cô có chút xa, Sơ Tranh đi gần nửa tiếng, mới nhìn thấy đường cái.

Cô bò từ dưới sườn dốc lên đường cái, vừa đứng vững, thì một chiếc xe phi nhanh qua, gió làm làn váy của cô bay phấp phới.

Hình ảnh duy mỹ như trong phim truyền hình?

Ha ha!

Sơ Tranh bị tóc bay che luôn cả mặt.

Rầm——

Ầm ầm ——

Ánh lửa từ phía trước phóng lên tận trời.

Sơ Tranh trấn định kéo tóc xuống, nhìn về phía trước, hai chiếc xe đụng vào nhau, không biết làm sao mà xảy ra nổ lớn.

Người bên trong có lẽ chỉ cần ở thêm chút nữa là có thể bưng lên bàn rồi.

Sơ Tranh giả vờ giả vịt, vỗ vỗ váy như lão đại.

Đây chính là kết cục của việc làm tóc dán lên mặt ta này.

【...】 Người ta là ngoài ý muốn, có xu quan hệ nào với cô chứ?

Sơ Tranh bày ra tư thế, nghĩ nghĩ, rồi đi về phía vụ nổ kia.

Một chiếc xe nổ mạnh, làm một chiếc xe khác bị đâm khỏi làn đường, lật ngược trên đồng cỏ bên đường.

Tài xế đã ngất đi, Sơ Tranh có chút gian nan thò đầu từ cửa xe vỡ vụn vào, vừa muốn nhìn một chút xem tài xế đã chết hay chưa.

Thì một hóng súng đen ngòm chợt nhắm ngay vào cô

Sơ Tranh: "..."

Trên đầu tài xế chảy máu, lúc này, ánh mắt hắn sắc bén như chó săn.

"Tôi chỉ muốn mượn bản đồ hướng dẫn." Sơ Tranh trấn định lên tiếng.

Tài xế cảnh giác nhìn cô, hiển nhiên không tin chuyện hoang đường của cô.

Nhưng Sơ Tranh lúc này nhìn nhu nhu nhược nhược, toàn thân cao thấp, đều lộ ra mấy chữ "không có nguy hiểm".

Tài xế cũng không buông lỏng cảnh giác: "Giúp tôi ra đi."

"Giúp anh ra thì anh sẽ cho tôi mượn bản đồ hả?" Sơ Tranh hỏi.

Tài xế: "..."

...

Tài xế nằm trên mặt đất, hai chân hắn bị đè đến gãy xương, lúc này hoàn toàn không thể động đậy.

Hắn nhìn nữ sinh bên cạnh đang dựa vào xe, mặt không cảm xúc nhìn hắn.

"Cô là ai?"

"Đi ngang qua, không cần để ý đến tôi." Sơ Tranh nói: "Tôi đi đây."

Sơ Tranh nói đi là đi.

"Chờ một chút!"

"Tôi rất bận." Sắp bị nhân đôi rồi đây này!!

"Có thể mang tôi đi cùng không?" Tài xế thở một ngụm: "Tôi sẽ trả thù lao cho cô."

"Anh sẽ giết tôi diệt khẩu." Người cầm súng, có vẻ cũng không phải loại tốt lành gì: "Không."

"..."

Sơ Tranh đi hai bước, lại quay trở về.

Tài xế tưởng là cô thay đổi chủ ý.

Kết quả cô gái nhỏ không thèm khách khí lột luôn giày của hắn: "Dù sao anh cũng không đi được, bán cho tôi."

Dù sao anh cũng không đi được...

"Khoan đã, cô gái à, cô không có chút đồng tình nào sao?"

"Anh có súng, còn cần đồng tình à?" Sơ Tranh kéo chiếc giày còn lại của hắn ra.

Có súng thì sao lại không cần đồng tình rồi?!

Kỳ thị người có súng nữa à?

"Cô gái à, có súng không nhất định là người xấu đúng không?" Lái xe nhịn đau, từ từ khuyên bảo.

"Ừ." Sơ Tranh gật gật đầu.

"Cho nên..."

"Liên quan gì đến tôi?"

Sơ Tranh từ không gian lấy ra hai chồng tiền, đặt trên người tài xế: "Không cần thối."

Tài xế: "..."

Cô mò tiền từ đâu ra vậy?

【 Chúc mừng tiểu tỷ tỷ hoàn thành nhiệm vụ, hai vạn tệ ban thưởng đã đến sổ sách. 】

Sơ Tranh đi giày da không vừa chân, lộp cộp lộp cộp đi xa.

Thế này giống như trẻ con đi trộm giày người lớn, hơn nữa đứa trẻ này còn nghiêm mặt, cố gắng giả dạng làm người lớn, nhìn rất buồn cười.

Tài xế lơ ngơ, đây là gặp phải một cô gái kỳ quái rồi à?

Đêm hôm khuya khoắt...

Một thân trắng toát...

Không phải gặp ma chứ?

...

"Người đâu rồi?"

Người đàn ông đứng trong thư phòng, hắn chống tay lên mặt bàn, khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm tràn đầy lạnh lẽo cứng rắn, nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện trong mắt hắn có tơ máu nhàn nhạt.

Gân xanh trên mu bàn tay bạo khởi.

Lúc này người đàn ông giống như một con sư tử đực nổi giận.

Làm cho người ta sợ hãi.

"Đình ca..."

"Khi tôi đi đã nói thế nào, trông coi một cô gái cũng không ra hồn, mấy người có thể làm được gì nữa hả?"

Đám người đứng đối diện đến thở mạnh cũng không dám.

Đình ca đập một quyền lên bàn: "Còn không đi tìm!"

"Dạ."

Trang Di đứng ở ngoài cửa, chờ mấy người kia rời khỏi, cô ta cẩn thận nhìn vào bên trong một chút, lúc này người đàn ông đang đứng đưa lưng về phía cô ta.

Trang Di có chút thở phào.

Có lẽ hắn không phát hiện mình là người mang người đi.

"Trang Di." Trang Di hơi kinh ngạc, cấp tốc thu liễm thần sắc rồi đi vào phòng.

...

Nguyên chủ đã bị Thịnh Đình nhốt một thời gian.

Thịnh gia lúc này đã sớm loạn thành một bầy.

Bây giờ những thứ có thể chia cắt đều bị người phân chia hết.

Nhưng tin tức cụ thể thì cô cũng không rõ ràng lắm, tình huống bây giờ có chút phiền toái.

Cô sửa sang dọn dẹp lại mình một chút, sau đó —— ăn uống no đủ rồi đi ngủ.

Cô đi cả một buổi tối rồi, rất mệt mỏi.

Thân thể này cũng rất mệt mỏi, phải nghỉ ngơi thật tốt.

Chờ Sơ Tranh nghỉ ngơi xong, thì bắt đầu suy nghĩ xem kế tiếp nên làm gì.

Thịnh Đình không thấy cô, chắc chắn sẽ tìm cô khắp nơi.

Vấn đề bây giờ là —— thân thể này mẹ nó quá yếu!!