Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 2145: Zombie tiên sinh (4)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Không muốn sống có tất cả năm người, xe của Sơ Tranh dung lượng lớn, hoàn toàn chứa nổi bọn họ.

Sau khi mấy người lên xe, đều quy quy củ củ đặt tay trên đầu gối, giống như bạn nhỏ chờ giáo viên lên tiếng, ngoan đến không tưởng nổi.

Trò cười!

Em gái này chính là đại lão vừa rồi một mình đánh ngã nhiều người thế kia mà!

Chỉ nhìn vào phần dũng khí kia thôi thì bọn họ cũng không dám gây rồi!

Trong xe yên tĩnh quỷ dị, Sơ Tranh yên tĩnh lái xe, mãi đến khi xác định đại quân Zombie sẽ không đuổi theo, tốc độ xe dần dần chậm lại.

Sơ Tranh dùng một tay cầm tay lái, nhìn bọn họ qua kính chiếu hậu: "Trên người mấy người có đồ ăn không?"

Đồ ăn?

"Có có có!" Thiếu niên nhỏ tuổi nhất Tiểu Cung nhanh nhẹn lấy mấy gói bánh quy trên người ra, cẩn thận lại ngoan ngoãn đưa tới.

Chi Khai: "..."

Nhìn nhóc bình thường đầu óc không linh hoạt lắm, lúc này ngược lại động tác rất nhanh nha!

Sơ Tranh nhìn một vòng, nói tiếp: "Tôi muốn lượng đồ ăn của ba ngày."

Đám người: "..."

Xét thấy thao tác lẳng lơ trước đó của Sơ Tranh, đằng sau vang lên một trận ào ào, các loại đồ ăn từ phía sau đưa tới trên tay lái phụ.

Sơ Tranh lấy mấy thỏi vàng ra đưa tới.

"Đại lão có ý gì đây?" Chi Khai có chút hoảng.

"Giao dịch." Sơ Tranh lại đưa đưa về phía sau: "Cầm."

Đám người: "..."

Tình huống như bây giờ, chắc chắn là đồ ăn càng đáng tiền hơn, thứ như vàng thỏi có ích lợi gì đâu!!

Đương nhiên đại lão bảo cầm, bọn họ cũng không dám không cầm.

Không muốn sống có tổng cộng năm người, trừ người dẫn đầu Chi Khai và thiếu niên ít tuổi nhất Tiểu Cung, còn có một đôi tình nhân, A Dật và Tiểu Ngư.

Một thanh niên khác thì tên là Triệu Anh Tuấn.

Sơ Tranh quan sát Triệu Anh Tuấn vài lần, dáng dấp đúng quy đúng củ, không xấu nhưng cũng không phải đặc biệt đẹp trai.

Đội một cái tên như thế, đồng chí Triệu Anh Tuấn cũng rất hùng hồn, còn mơ hồ có chút tự hào cơ.

Mấy người này quen biết trước khi virus bộc phát, cùng thuê nhà ở.

Sau mạt thế vận khí của bọn họ tốt, không ai bị lây nhiễm, một đường đi đến đây, cũng đều còn sống.

"Vận khí tốt gì chứ, còn không phải nhờ hết vào anh A Dật à." Tiểu Cung là một đứa bé thành thật: "Nếu không phải anh A Dật đánh nhau giỏi, thì chúng ta đã sớm treo rồi."

Đám người: "..."

Có ai phá như nhóc không hả?

Loại thời điểm này dù thế nào cũng phải giữ lại con át chủ bài chứ!!

Trẻ ranh!

Sơ Tranh nhìn rất dữ, nhưng cũng không làm gì họ, dần dần mọi người cũng thả lỏng ra.

Chi Khai nói chuyện với Sơ Tranh: "Đại lão, cô đã dự định đi đến đâu chưa?"

"Chưa biết."

"Ách..."

Chi Khai gãi gãi đầu: "Chúng tôi dự định đi về hướng bắc, nghe nói bên kia Zombie tương đối ít..."

Virus Zombie bộc phát từ phương nam.

Nhưng bây giờ virus đã bộc phát được một thời gian rất dài, nên lây nhiễm cũng đã lây nhiễm gần hết.

Chỗ nào cũng không ít Zombie.

Nhưng trong lòng mọi người dù sao cũng phải có chút hi vọng không phải sao.

"Đại lão, nếu không thì chúng ta cùng đi đi?" Chi Khai thăm dò hỏi.

Chỉ nhìn vào chiếc xe này của đại lão, nếu có thể đi cùng, thì cũng là họ kiếm lời rồi!

Xe này đạn cũng không thể bắn vỡ được đấy!

Sơ Tranh vốn muốn từ chối, cuối cùng nhìn đồ ăn vặt trên tay lái phụ, nuốt chữ không về: "Ừ."

"Thật ra nhiều người cũng có chỗ tốt... Hả?" Chi Khai còn đang nghĩ xem làm sao để thuyết phục được Sơ Tranh, thì đã nghe thấy Sơ Tranh đồng ý rồi.

Anh ta nhìn về phía bạn mình.

Là anh ta nghe lầm sao?

Sao lại dễ dàng đồng ý như vậy?

Sơ Tranh đồng ý cho họ đi cùng, mấy người lại hưng phấn một trận.

"Đại lão, tôi muốn hỏi xe này đã qua cải tạo sao?"

"Không biết." Sơ Tranh thuận miệng nói: "Tôi đường nhặt trên."

"???"

Nhặt trên đường mà có thể nhặt được loại trang bị này? Bọn họ không nằm đất đã là may mắn rồi, mẹ nó cô còn nhặt được loại trang bị này?

Xe thật sự là Sơ Tranh tiện tay nhặt được, trước đó chỉ là cô dùng ngân tuyến bảo vệ xe mà thôi.

Ngân tuyến trên cổ tay Sơ Tranh ló ra một cái đầu, điểm lên mu bàn tay Sơ Tranh một cái, giống như đang tranh công.

Sơ Tranh nhìn nó một chút, không có biểu thị gì.

-

Ban đêm.

Sơ Tranh tìm một nơi tạm thời nghỉ ngơi, trong thành phố toàn là Zombie, ra khỏi thành phố không khó, nhưng bọn họ cũng không đủ vật tư để chèo chống đến khi ra khỏi thành phố.

Không tìm thấy vật tư, ra ngoài không bị Zombie cắn chết, thì cũng sẽ bị chết đói.

"Mấy ngày trước nghe nói có một đám người vào thành phố tìm được vật tư." A Dật vừa nấu mì vừa nói: "Nhưng hình như sau đó đã xảy ra chút chuyện, nên vội vàng đi rồi, cũng không biết bây giờ đã ra khỏi thành chưa."

Đám người A Dật nói, chắc là đám người đi cùng nguyên chủ.

Lúc ấy bọn họ đi đến một nhà máy thu thập vật tư, ai ngờ trong nhà máy không có vật tư, ngược lại có một nhóm lớn Zombie không biết bị ai nhốt ở bên trong.

Nguyên chủ chạy chậm, đợi cô ấy ra ngoài thì đội ngũ đã đi.

Cô ấy cũng vất vả lắm mới tránh thoát được Zombie.

Tiểu Cung nhỏ giọng chen vào nói: "Những người kia hình như là người của chính phủ..."

Bạn gái của A Dật là Tiểu Ngư kinh ngạc: "Không thể nào. Trước đó không phải có người nói tác phong làm việc của đám người kia vô cùng... Ngang tàng sao?"

Cách nói này của Tiểu Ngư đã tính là uyển chuyển rồi.

Đó mà ngang tàng gì chứ.

Trong đội ngũ kia quả thật có người của chính phủ, nhưng bên trong lại có đội ngũ của hắn.

Vốn cũng đã là hoàn cảnh như vậy, có người tác phong làm việc ngang tàng cũng không tính là gì.

Sơ Tranh không tham gia nói chuyện với họ, một mình ngồi trong bóng tối, nhìn qua đường đi tàn tạ.

A Dật nấu mì xong, múc ra một cái bát, để bạn gái mình bưng tới cho Sơ Tranh.

Tiểu Ngư hơi sợ Sơ Tranh, thận trọng đặt bên cạnh cho cô.

"Đại... Đại lão, ăn mì."

"Cảm ơn."

Tiểu Ngư thụ sủng nhược kinh: "Không... Không cần, không đủ thì cứ nói với tôi, vẫn còn."

Phần lớn đồ ăn trên người bọn họ đều cho Sơ Tranh, nhưng vẫn còn thừa, có thể chống đỡ mấy ngày.

Tiểu Ngư trở về lập tức túm lấy bạn trai mình, đè thấp giọng: "Cô ấy lại nói cảm ơn với em."

A Dật: "..."

Không nghĩ tới đại lão còn lễ phép như thế.

Đám người lại nổi lòng tôn kính một trận.

Ban đêm.

Sơ Tranh tựa ở vị trí cửa sổ, nhắm mắt nghỉ ngơi.

A Dật ôm bạn gái tựa trong góc ghế sô pha, Tiểu Cung nhỏ nhất, mọi người nhường nệm trên đất cho cậu nhóc, Chi Khai tùy tiện tìm một nơi nằm.

Triệu Anh Tuấn ngồi gác đêm, đang nhàm chán dùng một con dao gọt một khúc gỗ, thỉnh thoảng ngáp một cái.

Xệt ——

Ngoài cửa sổ có động tĩnh.

Trong nháy mắt khi Triệu Anh Tuấn ngẩng đầu, Sơ Tranh cũng mở mắt ra.

Xệt xệt ——

Động tĩnh này giống như có người đang kéo thứ gì đó, cọ qua mặt đất mà tạo thành, lúc này vang lên trong đường phố yên tĩnh, liền lộ vẻ quỷ dị dị thường.

Triệu Anh Tuấn lập tức đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Trên đường phố chỉ có ô tô ngổn ngang lộn xộn, cũng không có bất kỳ tình huống khả nghi gì.

Triệu Anh Tuấn thấy Sơ Tranh mở mắt ra, vội vàng hỏi một câu: "Đại lão? Cô nghe thấy không?"

"Có."

"Đó... Là tiếng gì?"

"Anh hỏi tôi?" Ta đi hỏi ai đây! Cũng không phải ta làm ra!

Xệt ——

Âm thanh bên ngoài vẫn còn tiếp tục.

Triệu Anh Tuấn cả kinh đến nổi cả da gà, chỉ cảm thấy có âm phong lướt qua gáy, cả người đều lạnh lẽo.

Đó là tiếng gì vậy!