Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 2160: Zombie tiên sinh (19)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Sơ Tranh giao lưu với Bắc Trì thôi cũng đã khó khăn, chứ đừng nói là bọn Zombie này...

Nhưng dường như Bắc Trì cũng rất ngốc, kiểu này làm cho cô rất khó khăn.

Xem ra vẫn phải tự lên thôi.

Không biết Sơ Tranh rút từ đâu ra một cây gậy, Bắc Trì liếc nhìn cô một cái, ôm đầu vọt sang bên cạnh.

"..."

Lại không đánh mi.

Sơ Tranh biểu diễn cho bọn Chi Khai xem thế nào là đơn phương ẩu đả Zombie... Zombie kêu ngao ngao cực kỳ đáng thương.

Bọn người Chi Khai bị kinh hãi không nhỏ.

Đại lão quá hung tàn.

Đột nhiên có chút đồng tình với Zombie là thế nào ấy nhỉ?

Bọn họ nhất định là quá điên rồ rồi, cũng dám đồng tình với Zombie, chuyện này không được, Zombie là kẻ địch của họ cơ mà!

Nhưng mà... Nhìn thật sự rất đáng thương.

Sơ Tranh ẩu đả vẫn có hiệu quả, ít nhất mấy con Zombie này không dám rống lên với cô nữa, khi cô đi qua, cũng biết tránh đi.

Kết quả thí nghiệm: Zombie cũng là hạng người hiếp yếu sợ mạnh.

Sơ Tranh chống gậy xuống đất, tâm tình có chút phức tạp.

Nhìn bộ dạng này, dựa vào thực lực thì được đấy, nhưng vấn đề là, Zombie nhiều như vậy, ta đánh hết đoạn đường này, phải đánh mất bao nhiêu thời gian? Ta không mệt chết sao?

Sơ Tranh cảm thấy cách này không được.

Nhất định phải nghĩ cách khác.

Sơ Tranh liếc nhìn về phía thẻ người tốt.

Bắc Trì đứng ở bên đó, con ngươi đờ đẫn cũng nhìn cô chằm chằm, không biết trong đầu kia đang nghĩ những thứ gì.

Được rồi.

Dựa vào thẻ người tốt còn không bằng dựa vào chính ta!

-

Sơ Tranh phát hiện Zombie cũng không phải nghe không hiểu lời nói, kỳ thật có con có thể nghe hiểu, nhưng mà...

Đám Zombie có chút phản nghịch, phần lớn thời gian đều giả bộ như mình nghe không hiểu, không để ý đến người.

Những con Zombie này không phải thẻ người tốt, sao có thể được Sơ Tranh đối xử tốt, cho nên rất nhanh liền có cỏ đầu tường, không dám giả vờ nghe không hiểu nữa.

Dưới tay Sơ Tranh có nhóm Zombie đầu tiên nghe lời, đằng sau thì tiến triển thuận lợi hơn nhiều.

Một mình cô đánh nhiều Zombie như thế chắc chắn rất mệt.

Nhưng có thể để Zombie xông lên nha.

Đều là anh em, luận bàn một chút cũng rất cần thiết.

【...】 Miệng của tiểu tỷ tỷ, gạt cả người lẫn quỷ.

Sơ Tranh dẫn theo một đám Zombie lên đường, sợ nhất là bọn người Chi Khai, bây giờ bọn họ cũng không dám xuống xe nữa, ai biết lỡ như có một con Zombie nhảy ra giải quyết bọn họ luôn thì sao?

Sơ Tranh còn phát hiện, bọn Zombie này có hành vi tụ tập theo số đông.

Đằng sau không cần cô ra mặt, Zombie nghe thấy động tĩnh, sẽ tự gia nhập vào.

Hơn nữa giữa bọn nó có thể giao lưu với nhau.

Biểu hiện chủ yếu nhất là, một số Zombie mới gia nhập sẽ sợ hãi cô theo bản năng, cô không làm gì cả, vậy cũng chỉ có thể là bọn nó trao đổi tin tức với nhau.

Biết điểm tâm nhỏ là cô đây rất hung dữ, không thể ăn.

Phần lớn e sợ, sẽ kéo theo cả quần thể.

Phía sau gần như Sơ Tranh cũng không cần động thủ nữa... Đương nhiên cũng có con đặc biệt phản nghịch, không chịu bị con người chi phối.

Lúc này... Chúng Zombie sẽ vây xem một trận đơn phương ẩu đả.

Đám Zombie biết mình đánh không lại Sơ Tranh, phát huy bản tính sợ kẻ mạnh đến phi thường đúng chỗ.

Bầy Zombie lớn mạnh rất cấp tốc, đen nghịt một mảnh, có người sống sót trông thấy, quay đầu chạy biến.

Trên đường có một chút căn cứ cỡ nhỏ, phát hiện nhiều Zombie như vậy di động, cũng bị dọa đến hồn phi phách tán.

Mọi người chuẩn bị thu dọn đồ đạc chạy trốn, nhưng lại phát hiện bầy zombie không chạy đến chỗ bọn họ.

"Đám Zombie kia muốn đi đâu vậy?"

"Không biết..."

"Anh không nhìn thấy trận thế kia đâu, má ơi, hù chết người!"

"Tôi chưa từng thấy nhiều Zombie như vậy bao giờ, quá đáng sợ."

"Zombie đại di dời?"

"Di dời đi chỗ nào?"

"..."

Không có ai biết bọn Zombie này muốn đi đâu, cũng không ai trông thấy, giữa bầy zombie có con người.

Mặc dù Zombie sẽ không tập kích Sơ Tranh, nhưng lúc buổi tối, vẫn phải cần trực đêm.

Dù sao bọn nó cũng không phải là con người, ai biết lúc nào bị chập mạch, đột nhiên không nghe lời thì sao?

Tối hôm nay người trực đêm trước nửa đêm chính là Triệu Anh Tuấn và Tiểu Cung, hai người đang chơi cờ phi hành gia*, bên cạnh là một con Zombie ghé vào, he he nhìn xem.

(*Cờ phi hành gia (飞行棋) là một kiểu giống như cờ cá ngựa Ludo và trò Pachisi của Ấn Độ.)

Năm phút sau, xung quanh Triệu Anh Tuấn và Tiểu Cung đã vây đầy Zombie.

Sơ Tranh đi ra vừa vặn nhìn thấy, đáy lòng hơi lộp bộp một chút, mau chóng đi tới: "Mấy người đang làm gì thế!"

Đám Zombie vèo cái tản ra, con nào ôm đầu thì ôm đầu, con nào chạy thì chạy, tràng diện có chút hỗn loạn.

Zombie tản ra, Triệu Anh Tuấn và Tiểu Cung toàn vẹn ngồi ở đó.

"..."

Còn tưởng rằng đang vây lại ăn khuya chung chứ.

"Đại lão."

Kỳ thật Triệu Anh Tuấn và Tiểu Cung cũng bị dọa cho phát sợ, sao mà họ biết được sẽ có nhiều Zombie như vậy đột nhiên vây tới chứ.

Họ còn không dám chạy, sợ chọc giận bọn Zombie này.

Trông thấy Sơ Tranh cũng giống như trông thấy cứu tinh vậy.

"Không có dị thường gì chứ?"

"Không... Không có."

Sơ Tranh gật đầu: "Đi lấy chút nước nóng tới đây giúp tôi."

"Vâng." Tiểu Cung hấp tấp đi nấu nước.

Triệu Anh Tuấn thấy Sơ Tranh không có ý định về trên xe, tằng hắng một tiếng, chỉ vào cờ phi hành gia mời: "Đại lão có muốn chơi một ván không?"

Chờ đợi cũng nhàm chán, Sơ Tranh chơi với Triệu Anh Tuấn một ván.

"Đại lão, cô... Tập hợp nhiều Zombie như vậy, rốt cuộc là muốn làm gì thế?"

Triệu Anh Tuấn thừa cơ hỏi Sơ Tranh.

"Bọn họ không đáng yêu sao?"

"..." Ngài có hiểu lầm gì với từ đáng yêu à?

Triệu Anh Tuấn lộ ra một nụ cười xấu hổ lại không thất lễ, nói trái lương tâm: "Đáng... Đáng yêu." Tôi nhất định sẽ bị sét đánh.

"Cho nên, đại lão, ngài không thể vì đáng yêu, mà tập hợp nhiều Zombie như vậy tới chứ?"

"Đương nhiên..."

Triệu Anh Tuấn xém chút một hơi không đi lên được.

"... Không phải." Sơ Tranh chậm rãi bổ sung xong.

"..." Đại lão, chúng ta nói chuyện có thể đừng ngắt quãng được không, hù chết người.

"Tôi muốn xem thử xem bọn nó có nghe lời tôi không." Sơ Tranh chậm rãi nói: "Nói không chừng tôi có thể trở thành vua Zombie đấy."

"???"

Từng chữ tách ra anh ta đều hiểu, nhưng vì sao hợp lại với nhau, anh ta đột nhiên có chút không hiểu nhỉ?

Vua Zombie là gì?

Một con người như ngài, không yên bình làm người đi, lại muốn đi làm vua Zombie?

Điên rồi sao?

Mỗi một tế bào trên người Triệu Anh Tuấn đều đang gầm thét, nhưng trên mặt trừ run rẩy, thì một chữ cũng không thốt ra được.

Sơ Tranh nói xong, còn hỏi Triệu Anh Tuấn: "Anh cảm thấy thế nào?"

"Tôi cảm thấy... Đại lão nhất định có thể làm được!" Triệu Anh Tuấn nắm tay, làm thủ thế cố lên.

"Ừ, tôi cũng cảm thấy tôi làm được." Sơ Tranh kéo căng khuôn mặt nhỏ, phi thường nghiêm túc gật đầu.

"..."

Ha ha.

Anh ta có chút muốn mỗi người đi một ngả nha.

Tiểu Cung đưa nước nóng tới cho Sơ Tranh, Sơ Tranh cầm nước nóng lên xe.

Trong xe, tay Bắc Trì bị trói, con ngươi tối tăm mờ mịt trừng Sơ Tranh, có chút dáng vẻ thở phì phò.

Sơ Tranh buông nước nóng xuống: "Đừng nhìn tôi như vậy, ai bảo anh động thủ trước."

"He he!" Rốt cuộc là ai động thủ trước!

Bắc Trì hận mình không thể biểu đạt, chỉ có thể dùng ánh mắt trừng cô.

Sơ Tranh làm như không nhìn thấy, đi qua xốc vạt áo của Bắc Trì lên.

Vết thương của Bắc Trì lành rất chậm, thời gian dài như vậy rồi, mà bây giờ cũng không khép lại, nhưng hắn không cảm giác được đau đớn gì, cũng không ảnh hưởng đến hành động.

Sơ Tranh đẩy quần áo lên cao, lộ ra bụng dưới và vết thương của hắn.

"He he!" Bắc Trì bất mãn gầm nhẹ.

"Yên tĩnh chút."

"He!"

"Anh kêu thêm tiếng nữa thử xem."

"He he!!"

Sơ Tranh thuận tay lấy khăn mặt sạch sẽ bên cạnh nhét vào miệng Bắc Trì.

Bắc Trì: "..."