Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 2362: Kim ốc tàng kiều (21)




Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

"Muốn chuộc rắn con của ông về thì đến XXX."

Một người đàn ông ăn mặc giống như tinh anh xã hội đối chiếu với bảng số phòng trên cửa, xác định chính là chỗ này, ông ta hít sâu một hơi giơ tay gõ cửa một cái.

Kẹt kẹt ——

Phía sau cửa là một cô gái, dáng vẻ đoan chính xinh đẹp, chỉ là trên mặt không có biểu tình gì.

"Tìm ai?" Giọng nói cũng rất lạnh.

Người đàn ông: "Không phải cô bảo tôi tới đây à?"

"Xà yêu?"

Người đàn ông miễn cưỡng trấn định gật đầu.

Đây là người mà...

Rốt cuộc sao mà cô biết được chuyện này, còn bắt con ông ta lại nữa?

Đã nói với con rắn con kia rồi, tuyệt đối không thể sử dụng yêu lực ở bên ngoài.

Bây giờ thì hay rồi

Bị người ta bắt được rồi đấy!

"Vào đi."

Sơ Tranh tránh ra cho ông ta một con đường.

Rắn cha cảnh giác vào nhà, đầu tiên là trông thấy người đàn ông ngồi trên ghế sofa.

Rắn cha cảm thấy người này khá quen, nhưng trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra từng gặp ở đâu.

Quan trọng hơn là, trên người hắn có yêu khí!

Đây là yêu.

"Con trai." Rắn cha nhìn thấy xà yêu bị nhốt ở trong lồng, bức từng bước dài tiến lên: "Con trai! Con không sao chứ?"

Xà yêu nhìn rất suy yếu, nhưng không có gì đáng ngại.

"Cha..." Xà yêu đau khổ gọi một tiếng: "Bọn họ ức hiếp con!"

Thấy con trai còn có thể cáo trạng, rắn cha đại khái cũng biết được con trai mình không có gì đáng ngại.

Rắn cha trấn an xà yêu, quay đầu nhìn về phía Sơ Tranh và Ti Tàng: "Hai vị, hai vị bắt nó có chuyện gì không?"

Ti Tàng hơi hất cằm: "Bản vương có chút việc hỏi ngươi."

Trong lòng rắn cha hơi lộp bộp một chút, vương?

Ông ta đã chuẩn bị tốt để đánh nhau, ai biết người gọi ông ta đến lại là yêu... Còn là Yêu Vương?

Đều là đồng tộc, tại sao lại dùng loại phương thức đó để thông báo cho ông ta biết?

Rắn cha nhìn chằm chằm Ti Tàng một hồi lâu, không chắc chắn lắm kêu lên tên của hắn: "Ti... Tàng?"

Ti Tàng nhíu mày: "Ngươi biết bản vương?"

Rắn cha: "..."

-

Rắn cha biết hắn thật.

Nhưng trong trí nhớ của ông ta thì Ti Tàng còn chưa phải là Yêu Vương.

Lúc ấy Ti Tàng gây chuyện khắp nơi, dưới cơ duyên xảo hợp, ông ta từng gặp hắn vài lần.

Ti Tàng bây giờ so với Ti Tàng lúc ấy, mặc kệ là dung mạo hay là khí chất đều có khác biệt rất lớn.

Bây giờ Ti Tàng đã là Yêu Vương rồi?

Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng, lúc ấy Ti Tàng nhảy nhót như vậy, không phải là hướng đến vị trí Yêu Vương à.

Chỉ là...

Sao hắn lại đến thế giới loài người rồi?

Ti Tàng: "Ngươi tới đây bằng cách nào?"

Rắn cha thở dài: "Ta là ngoài ý muốn."

Ông ta vào nhầm một chỗ ở Yêu giới, chờ ông ta phát hiện ra thì đã ở thế giới loài người.

Rắn cha ở đây nhiều năm như vậy, thăm dò được không ít tin tức.

Lối đi giữa thế giới loài người và Yêu giới mặc dù đã đóng lại, nhưng ở vài chỗ trong Yêu giới, sẽ xuất hiện lối truyền tống một chiều.

Nếu có yêu ở gần đó, thì khi lối đi xuất hiện sẽ bị cuốn vào.

Yêu ở thế giới này còn nhiều hơn Ti Tàng nghĩ.

Ti Tàng nhíu mày: "Không thể trở về à?"

"Không thể." Truyền tống một chiều, chỉ có thể tới, không thể trở về được.

Rắn cha cũng cảm thấy chuyện này rất không công bằng, vì sao chỉ có thể tới mà không thể về, quyền lợi của Yêu tộc cũng không được bình đẳng!

Ti Tàng: "..."

"... Ừm... thằng ranh này sao lại đắc tội với ngài vậy?" Khi ông ta vừa nhận được tin tức, còn tưởng rằng nó bị thứ khác bắt được.

"Con không có!" Xà yêu cảm thấy mình rất vô tội: "Rõ ràng là hắn ra tay trước, cha, con chỉ phòng vệ chính đáng!"

"Câm miệng!" Rắn cha quát một tiếng: "Về nhà rồi thu thập con sau!"

Xà yêu: "..." Bảo bảo tủi thân.

Ti Tàng không trả lời câu hỏi của rắn cha: "Các ngươi có thể sử dụng yêu lực?"

Rắn cha: "... Có thể."

Ti Tàng trầm mặc vài giây, giống như trải qua đấu tranh tâm lý, có chút khó chịu: "Nói cho ta biết biện pháp."

Đường đường là Yêu Vương, lại phải hỏi thăm biện pháp từ yêu khác.

Rắn cha: "..."

-

Rắn cha ôm con mình chuẩn bị rời đi, trước khi đi, nhắc nhở Ti Tàng: "Thế giới này có thứ gì đó đang bắt những yêu tới đây như chúng ta, nếu có thể không sử dụng yêu lực thì tốt nhất đừng sử dụng, rất dễ bị phát hiện."

"Thứ gì?"

"Không biết..."

Rắn cha cũng chưa từng thấy thứ kia, khi ông ta vừa tới thì nghe được từ miệng của những yêu khác mà biết được.

Nhưng khi ông ta đi tìm con yêu kia, phát hiện đối phương đã mất tích.

Con yêu kia từng nói, nếu như không liên lạc được với hắn, thì chắc chắn đã bị bắt rồi.

Sau này ông ta lại lục tục nghe đồn một số chuyện không tốt lắm.

Rắn cha và xà yêu rời đi, Ti Tàng ánh mắt nặng nề chống cằm suy tư.

"Ông ta nói làm sao để khôi phục yêu lực thế?" Sơ Tranh làm bộ mình không tò mò, chỉ thuận miệng hỏi một chút.

Vừa rồi hai con yêu này thì thầm nói nhỏ, cô không nghe được chữ nào.

Ti Tàng đột nhiên như mèo bị giẫm trúng đuôi, toàn thân dựng thẳng gai nhọn: "Tại sao bản vương phải nói cho ngươi biết?"

Sơ Tranh: "..."

Không nói thì thôi, mi kích động như vậy làm gì?

Sơ Tranh đảo mắt một vòng, đứng dậy: "Tôi ra ngoài một chút."

Bây giờ Ti Tàng không muốn nhìn thấy Sơ Tranh, còn ước gì cô đi đi kìa.

Sơ Tranh xuống lầu, chặn cha con xà yêu còn chưa đi xa lại.

Rắn cha tưởng là Ti Tàng còn có việc: "Vị kia còn có gì phân phó sao?"

Sơ Tranh: "Không có, tôi có chút chuyện muốn hỏi ông."

Rắn cha: "..."

-

Từ sau khi gặp cha con xà yêu xong, Sơ Tranh phát hiện ánh mắt Ti Tàng nhìn cô rất không thích hợp.

Phức tạp đến mức Sơ Tranh cũng không phân rõ rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.

"Anh nhìn tôi như vậy làm gì?" Ngày nào cũng nhìn như vậy, cô đẹp vậy sao? "Thích tôi rồi à?"

Ti Tàng lập tức phản bác: "A, ngươi nói đùa gì thế, bản vương sẽ thích ngươi chắc?"

"Ồ."

Ti Tàng: "..."

Phản ứng của Sơ Tranh quá bình thản, ngược lại làm cho Ti Tàng có chút không được tự nhiên.

Mình không thích cô, mà cô bình tĩnh như vậy sao?

Trước đó còn thèm muốn thân thể bản vương mà!

Từ từ... Không phải cô ta thèm muốn thân thể bản vương sao? Đây chính là tra nữ mà trên mạng nói?

Ti Tàng yên lặng xê dịch sang bên cạnh.

Sơ Tranh: "... Anh dịch cái gì?" Ta có thể ăn mi chắc?

Ti Tàng phủ nhận: "Ta không có."

Sơ Tranh khua tay ra hiệu khoảng cách giữa họ: "Vậy tôi dời chắc?"

Ti Tàng: "..."

Hảo hán không ăn thiệt trước mắt.

Ti Tàng đứng dậy muốn chạy, Sơ Tranh dùng một tay người bắt trở lại, dưới ánh mắt kinh hãi của Ti Tàng, đè hắn xuống ghế sofa.

Trường bào phức tạp tản ra, rũ xuống mặt đất.

Sơ Tranh không nhanh không chậm nói: "Tôi có một câu hỏi muốn hỏi anh."

Ti Tàng nổi giận: "Ngươi xuống cho bản vương!"

Cô cũng dám...

Sơ Tranh không những không xuống, thân thể còn hạ thấp xuống mấy phần, khoảng cách gần đến mức Ti Tàng gần như có thể thấy rõ từng sợi lông mi của cô.

Nhịp tim Ti Tàng đập một cách không được tự nhiên, liếc mắt qua: "Nhân loại các ngươi đều không biết xấu hổ như thế này à?"

"Lại không làm gì anh, anh sợ cái gì." Sơ Tranh dừng một chút: "Yêu Vương chỉ có chút can đảm này?"

Ti • Yêu Vương • Tàng: "..." Có cảm giác bị mạo phạm!

Ti Tàng cổ cứng lên, khí thế hung hăng nhìn chằm chằm cô: "Ngươi muốn hỏi gì!"

Sơ Tranh trầm tư vài giây, cực kỳ nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc anh là chủng loại gì?" Rốt cuộc có lông không! Muốn biết quá đi!!

Ti Tàng: "..."

Ti Tàng: "..."