Xuyên Nhanh - Nữ Đặc Công Toàn Năng!

Chương 17: Đại tiểu thư phú hào (17)




Edit: Ngọc


------


Thời gian Diệp Thiều Hoa đến Thủ Đô không lâu, phần lớn thời gian đều cùng học sinh và viện sĩ nghiên cứu với nhau, đương nhiên giáo viên khoa máy tính với những học sinh khác đều không quen với cô.


Lúc này nhìn thấy gương mặt lãnh diễm bức người của cô, ở tình huống nào cũng toát lên sự tự tin, những người như vậy làm sao có thể liên quan đến tội ăn cắp thiết kế?


Nhất là trong máy vi tính của Diệp Thiều Hoa còn có phần mềm đó, hiệu trưởng trường Đại học Stanford còn gấp gáp hỏi tin tức Diệp Thiều Hoa, giống như hung hăng tát vào mặt đám người hiệu trưởng.


Một mình nghiên cứu ra phần mềm vượt mức quy định, đây cho dù là thiên tài cũng không cách nào hình dung được, cũng khó trách trường Đại học Stanford sẵn lòng dùng chuyên cơ đến đón.


Viện sĩ vất vả mới có thể đổi Diệp Thiều Hoa trở về, bây giờ lại bị hủy vì chuyện này, nếu như chuyện vừa rồi không phát sinh, hiệu trưởng Đại học Thủ Đô có chết cũng sẽ không để một nhân tài như vậy rời đi, nhưng mà bây giờ ông chỉ xấu hổ cúi đầu khó xử.


Không nói ông ta, các giáo viên khác cũng đứng ở bên cạnh, khóe miệng ấp úng, ai cũng nói không nên lời.


Cố Cảnh Vân đứng ở một bên, nhàn hạ ưu nhã, đối với biểu hiện này của Diệp Thiều Hoa không có nửa đêm ngoài ý muốn.


Chỉ có viện sĩ lâm nhìn đám người hiệu trưởng cười lạnh một tiếng, sau đó cầm điện thoại, thương lượng vài câu với người của học viện Stanford.


Nhận được tin người Đại học Thủ Đô không có ý định để Diệp Thiều Hoa trở về, hiệu trưởng trường Đại học Stanford rất không hài lòng, sau đó còn rầu rĩ nói: "Vậy các người nhất định phải để cho bạn học Diệp trở về sớm một chút! Tôi chỉ có thể cho cô ấy ở đó một tháng, cô ấy là người phụ trách phòng thí nghiệm chúng tôi, không có cô ấy rất nhiều chương trình của phòng thí nghiệm chúng tôi không thể tiến hành được."


Hiệu trưởng học viện Stanford nói khiến tất cả học sinh ở đây có thần sắc hoảng sợ, bởi vì Diệp Thiều Hoa quá mức khiêm tốn, tất cả mọi người chỉ nghĩ cô là học sinh của Stanford, bây giờ nghe lời nói của hiệu trưởng trường Stanford, cô vậy mà lại là người phụ trách phòng thí nghiệm trường học của bọn họ?


Một người nước Trung Quốc tiến vào phòng thí nghiệm nước Mỹ không tính là gì, nhưng cô lại còn là người phụ trách phòng thí nghiệm, đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử.


Hiệu trưởng trường Đại học Bắc Kinh và các giáo viên vừa kinh hãi lại hối hận và xấu hổ không thôi, một người như vậy, một người như vậy lại bị bọn họ nói thành phẩm hạnh không đúng đắn, mặt mũi bọn họ bây giờ cũng không biết để ở đâu.


Nghĩ như vậy, mọi người không khỏi nhìn về phía kẻ đầu sỏ Diệp Kha, phần mềm kia của Diệp Thiều Hoa là bản gốc, cho nên người có phẩm hạnh thật sự không đứng đắn, vừa ăn cướp vừa la làng chính là Diệp Kha!


Bất kể là trước hay sau khi trọng sinh, Diệp Kha cũng chưa từng chịu khuất nhục lớn như vậy, chưa từng bị người khác dùng ánh mắt như vậy nhìn, chính cô ta cũng hiểu, sau ngày hôm nay, thanh danh cô ta hoàn toàn xấu đi, điều này thậm chí còn kinh tởm hơn so với việc ăn cắp thiết kế, cô ta vô cùng sụp đổ chạy ra khỏi phòng thí nghiệm.


Nhưng chuyện này cũng không kết thúc đơn giản như vậy, truyền đi không chỉ có cổ phiếu Diệp thị chịu ảnh hưởng, cũng khiến cổ phiếu nhà họ Phó vừa mới đến Thủ Đô rớt xuống mức thấp nhất, tiếp cận dừng phiên giao dịch.


Trước đây người nhà họ Phó còn cảm thấy lúc trước không đáp ứng lời ba Diệp, đáp ứng hôn ước với Diệp Thiều Hoa sáng suốt biết bao, mà bây giờ bọn họ mới phát giác được lúc trước mình ngu ngốc cỡ nào.


Ai biết Diệp Thiều Hoa bị bọn họ ghét bỏ lại có thiên phú cao như vậy, đồng thời trong lòng cũng oán trách tại sao lúc trước Diệp Thiều Hoa không nói ra.


Khác với bọn họ, mỗi ngày Diệp Hàm vẫn ăn uống bình thường, còn có thời gian rảnh rỗi đi đua xe, có người nhìn thấy chiếc xe đua mới của cậu là kiểu mới nhất số lượng có hạn, toàn thế giới chỉ có ba chiếc.


Mọi người trong vòng tròn Thủ Đô đều biết cậu ta bị Diệp Kha đuổi ra ngoài, ông Diệp vẫn còn ở bệnh viện, tiền còn lại của cậu không cố giữ lại cho ông Diệp chữa bệnh, lại còn nhàn rỗi mua xe đua bản số lượng có hạn.


Quả nhiên, thế hệ Diệp gia này, không có nổi một nhân tài.


Đối với chuyện này, Diệp Hàm ngồi ở đầu chiếc xe đua, nói với tên bạn xấu: "Cha tao sao, sớm đã được viện y học nước Mỹ đón đi rồi, đều nhìn mặt mũi chị tao, chị tao rất lợi hại, ngay cả FBI cũng sợ chị ấy."


Đám bạn xấu có ngốc cũng biết FBI, nghe được lời như vậy, không khỏi ngơ ngác nhìn nhau, Diệp Hàm này bị đả kích đến điên rồi à?


Ai cũng biết chị gái của cậu bị tuôn ra chuyện trộm thiết kế, bây giờ Diệp thị cũng sắp phá sản, còn có chuyện FBI cũng sợ cô?


Gần đây Diệp thị đang trong phạm vi tài chính khẩn cấp, Diệp Kha trộm thiết kế hủy hoại chính mình, Diệp Hàm chắc bị điên rồi.


Diệp Kha không có thời gian quản chuyện Diệp Hàm, bây giờ cô ta bận bịu chuyện công ty đã sứt đầu mẻ trán, tài chính của công ty không đủ, rất nhiều hạng mục bị buộc phải loại bỏ.


Dưới tình huống này, Diệp Kha đành phải bán cổ phiếu với giá thấp, đúng lúc này, cô ta nhận được điện thoại của Phó Gia Thần, "Tinh Hà? Anh có chắc bọn họ đang tìm người hợp tác không? Buổi chiều mở họp báo ư?"


Không biết bên kia nói cái gì, hai mắt Diệp Kha tỏa sáng: “Chuẩn bị một chút, chúng ta đi ngay lập tức, đây chính là cơ hội của chúng ta, bây giờ Diệp thị đang trong thời kỳ nguy cấp, người trên khắp thế giới đều muốn hợp tác với Tinh Hà, chỉ cần chúng ta cầm văn kiện tới Tinh Hà xin hợp tác, không cần phải lo lắng nữa.”


Có nhiều người cũng nghĩ như họ, lúc Diệp Kha và Phó Gia Thần đến, phát hiện địa điểm họp báo có quá nhiều người, hầu như các công ty nổi tiếng thế giới biết đây là thời điểm người sáng lập công ty internet Tinh Hà lộ diện, đều đường xa mà tới.


Diệp Kha và Phó Gia Thần đến rất sớm, đang nói chuyện với một doanh nhân bên cạnh, vừa hay nhìn thấy Cố Cảnh Vân cùng Diệp Thiều Hoa đi tới.


Cố Cảnh Vân hạ mắt nhìn dáng vẻ vô cùng điềm nhiên, đạm bạc của Diệp Thiều Hoa, trước đây Diệp Kha còn nghĩ rằng tại sao cô ta sống lại còn xui xẻo hơn so với đời trước, là bởi vì Cố Cảnh Vân, cô ta hoàn toàn quên mất, Cố Cảnh Vân nói sẽ không giúp Diệp Thiều Hoa chẳng nhẽ thật sự không giúp ư?


Bây giờ Diệp thị thành ra như vậy, Diệp Kha tin rằng, bên trong có 80% là do sự ảnh hưởng của Cố Cảnh Vân, bằng không với Diệp Thiều Hoa, cô lấy thứ gì khống chế được cổ phần Diệp thị?!


“Diệp Thiều Hoa, cô cũng chỉ được như thế,” Diệp Kha nhìn Diệp Thiều Hoa, cười lạnh một tiếng, “Không phải cô xem tiền như rác rưởi sao? Không phải là không muốn thông gia với nhà họ Phó sao? Tại sao bây giờ lại bám lấy nhà họ Cố rồi? Thì ra là cô coi thường nhà họ Phó, chỉ có danh môn như nhà họ Cố đây mới lọt vào mắt cô!”


"Diệp Kha, cô quả thật rất ngây thơ." Diệp Thiều Hoa không tức giận, chỉ nở một nụ cười.


Cố Cảnh Vân nhíu mày, hắn tìm bảo an, vừa định để cho người ta ném Diệp Kha ra ngoài, lại bị Diệp Thiều Hoa cắt ngang.


Nhà họ Phó Thần nhìn bóng lưng Diệp Thiều Hoa, mấp máy môi, lúc Diệp Thiều Hoa đi ngang qua anh ta thấp giọng nói: "Thì ra người kia là Cố Cảnh Vân, khó trách em không đồng ý với điều kiện tôi, có điều em phải nghĩ cho kỹ, người nhà họ Cố, tại sao lại chấp nhận một người bình thường không có chút bối cảnh chứ, nếu Cố Cảnh Vân thật lòng với em, cũng sẽ không giấu diếm với tất cả mọi người. Hắn cho em bao nhiêu tiền? Tôi có thể cho em nhiều hơn thế không được sao?"


Diệp Thiều Hoa ngăn Cố Cảnh Vân đang nổi giận lại, khẽ cười một tiếng: "Tuổi trẻ."


Giọng điệu này khiến người nghe được không thể nào thoải mái, nhưng Diệp Kha và nhà họ Phó đều không để ý tới cô, bởi vì người sáng lập internet Tinh Hà sắp đến, mắt hai người bọn họ không chớp nhìn về phía đài chủ tịch.


Đã ba giờ, hầu như tất cả mọi người đều ngừng nói, không chớp mắt nhìn đài chủ tịch.


Người sáng lập internet Tinh Hà lớn mạnh như thế nào, ngay cả Diệp Kha sau khi sống lại cũng không thể không thừa nhận, cô ta thua kém người này, ngay cả khoa học kĩ thuật mười năm sau cũng không sánh được người sáng lập internet Tinh Hà.


Hai năm đã đem công ty phần mềm vang dội toàn thế giới, thay đổi như vậy bất luận người nào trên thế giới cũng không làm được.


Cho dù Diệp Kha kiêu ngạo, cũng không thể nói cô ta lợi hại hơn internet Tinh Hà.


Cô ta gần như nín thở khi nhìn thấy Diệp Thiều Hoa lướt qua tất cả mọi người đi về hướng đài chủ tịch, người phụ trách Tinh Hà kéo ghế ra cho cô.


Diệp Kha và nhà họ Phó cảm thấy tất cả những thứ diễn ra trước mắt hết sức vô lí, nhưng mà tất cả đã xảy ra.


Trong ánh mắt khó tin của hai người bọn họ, Diệp Thiều Hoa ngồi xuống ghế, “Tôi là Diệp Thiều Hoa, mặc dù lời nói của tôi mọi người có thể không tin, nhưng công ty internet Tinh Hà là của tôi.”