Xuyên Nhanh: Nữ Đế Giá Đáo, Cường Thế Liêu

Quyển 1 - Chương 15: Em trai quá yêu ta phải làm sao bây giờ?(15)




Hứa Khả đi cuối cùng.

Sự tồn tại của hắn, trực tiếp bị lơ đi.

Trên thực tế, một kẻ không được coi trọng, bị thu dưỡng như hắn, đồng dạng cũng không được hạ nhân tôn trọng.

Bất quá, thiếu niên tùy ý đút tay ở túi quần, từng bước không chút để ý, mặt mày xinh đẹp lười biếng, toàn thân từ trên xuống dưới đều biểu hiện ra.......

Bị lãng quên, bị thờ ơ, kỳ thật hắn cũng không để ý.

-

Trên bàn cơm.

Món ăn tươi ngon được bày ra, khiến người khác chảy nước dãi ba thước.

Hệ thống nước miếng tí tách, ở bên tai Phong Hoa nói:" Muốn ăn, muốn ăn, thật muốn ăn".

Phong Hoa chỉ ăn mấy miếng xong gác đũa xuống.

Có lẽ là ngay từ lúc nhỏ, từ cơm thừa canh cặn, cho tới khi nắm quyền lực, Phong Hoa thề không hề nuốt qua mấy loại món ăn này.

Mặc kệ là quần áo hay thức ăn của cô, đều là trân mỹ đứng đầu thế gian.

Nếm qua ngự thiện cung đình, lại ăn đến mấy món ăn bình thường này, chỉ có bốn chữ: Đần độn, vô vị.

So ra kém đầu bếp cung đình làm, càng kém hơn so với cô làm.

Đã từng có vị đầu bếp mỉm cười nói, nếu cô không phải hoàng nữ mà nói, nhất định sẽ là đầu bếp nổi danh.

Mấy ngày hôm trước ở bệnh viện, bác sĩ đã dặn không thể ăn thức ăn dính dầu mỡ, cả ngày ăn cháo trắng cũng nhịn, nhưng trở về,cứ nghĩ là Mãn Hán toàn tịch Thao Thiết thịnh yến, cư nhiên lại là thế này..........Rác rưởi.

Nữ hoàng bệ hạ rất thất vọng.

Ánh mắt lo lắng của Hứa mẫu hướng lại đây:" Nặc Nặc, sao vậy, đồ ăn này không hợp với khẩu vị của con sao?".

"No rồi". Phong Hoa mặt không biểu tình nói.

Kỳ thật, trừ phi cô nguyện ý, nếu không người bình thường rất khó nhìn ra cảm xúc chân thật của cô.

Quân tâm khó lường, chính là cái lí này.

Nếu là tùy tùy tiện tiện làm người khác đoán ra suy nghĩ trong lòng đế vương, như vậy ngai vàng sẽ rất có khả năng dao động......

Hứa mẫu nói:" Mới ăn ít như vậy liền no rồi? Nặc Nặc, trông con rất gầy, lần này nằm viện càng trông không tốt, hao gầy không ít, hẳn là nên ăn nhiều một chút".

Hứa phụ cũng đồng ý:" Đúng vậy, Nặc Nặc, ăn nhiều một chút để bồi bổ thân thể".

Phong Hoa:" Không muốn".

Hứa mẫu nghe vậy, sốt ruột hẳn lên:" Nặc Nặc, con thành thật nói cho mommy, con có phải hay không......." còn muốn hao phí bản thân?

"Mẹ suy nghĩ nhiều".

Thái độ của nữ hoàng bệ hạ thực không chút để ý.

Đúng là thái độ cho có lệ, làm Hứa mẫu càng thêm xác định---------

"Nhất định là vậy, Nặc Nặc con không cần dọa mommy, con phải kiên cường lên, nói không chừng......... thật nhanh sẽ có thể tìm được trái tim thích hợp với con!".

Lời nói của Hứa mẫu,là để an ủi con gái muốn hao phí sức khỏe bản thân, hết sức bình thường.

Cố tình, lại làm người ta cảm giác được.......... lời nói của bà có ẩn ý.

Một bên, thiếu niên gác chiếc đũa xuống, ngồi ngay ngắn trên bàn cơm, lúc này rũ mắt cười.

Bởi vì Hứa Nặc không hề ăn uống cái gì, bởi vì Hứa phụ Hứa mẫu đang lo lắng khuyên nhủ cô.........

Hắn không thể tiếp tục dùng cơm.

Nếu không có vẻ quá vô tâm vô phế.

Đôi môi hơi hơi cong, đó là------ độ cung trào phúng.

Chỉ là không biết..........

Trào phúng với ai.

Hứa Nặc hay là........ Hứa mẫu.

"....... Nặc Nặc, chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, không cần phải tự sát nữa, cái gì mommy cũng đều đáp ứng con!". Hứa mẫu nói.

Nguyên bản nữ hoàng bệ hạ đang thiếu hứng thú, nghe thế, tinh thần hơi hơi tỉnh táo.

"Thật sự? Cái gì cũng đều đáp ứng con?".

Lúc này, Hứa mẫu tự nhiên nghe thấy có chỗ nào không đúng, nhưng điều kiện tiên quyết là--------

"Chỉ cần con không được làm việc ngốc nữa".

Thành giao.

Phong Hoa nói:" Vậy được, con muốn đi đến trường học".

"Đi học?!!".

Hứa phụ Hứa mẫu không giữ nổi kinh ngạc, ngay cả Hứa Khả cũng ghé mắt lại đây.

Sau đó hắn bị điểm danh.

Ngón tay trắng ngần của Phong Hoa, ở giữa không trung vẽ ra một độ cung sắc bén, hướng về thiếu niên đang ngồi xa xa.

Lấy ngữ khí ung dung,nói:

"Cùng hắn, một khu nhà trường học, cùng một lớp".