Xuyên Nhanh: Nữ Đế Giá Đáo, Cường Thế Liêu

Quyển 2 - Chương 15




“Hoàng Thượng, không sao đâu, đây là quần lót của ta.”

Phong Hoa mỉm cười.

Ngữ điệu lười biếng, lướt lên một tia hài hước.

Đặc biệt âm thanh "Hoàng Thượng " vào trong lỗ tai Phượng Triêu Ca, chỉ cảm thấy dị thường châm chọc.

Đồng thời, thực sự lại để cho khuôn mặt của hắn có chút nóng lên.

... Nàng nói thế giống như cũng không sai.

Đây thật là thân thể Hoa Vân La, như vậy quần lót tự nhiên cũng là của nàng.

Nàng cởi đồ của mình...

Đúng là không có gì lạ.

Ngược lại là hắn quá khích rồi.

Nhưng mà hiện tại——

Chẳng phải biến thành là ‘Phượng Triêu Ca’ hắn cởi đồ ‘Hoa Vân La’...?

Thật sự là vô cùng hài hòa, lại cực kỳ quỷ dị.

Hắn cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng cụ thể nói không ra được là cái gì.

Hoàng đế bệ hạ nội tâm mơ hồ bên bờ sụp đổ.

Hết lần này tới lần khác, Phong Hoa động tác chậm rãi, chậm vô cùng.

Không giống như là đang cởi đồ, ngược lại là như một cuộc tâm lý giằng co, mơ hồ mang theo một cỗ hương vị tra tấn người tận lực.

Tuy rằng không biết Phong Hoa cởi đồ hắn... Không, cởi đồ của mình là muốn làm gì.

Nhưng, dù là hoàng đế bệ hạ có tố chất tốt, cũng chịu không được sự tra tấn tâm lý này nha.

Phượng Triêu Ca mơ hồ buồn bực hừ một tiếng, nhịn không được mở miệng thúc giục nói: “Ngươi muốn cởi đồ thì cũng nhanh lên chút, có thể hay không như nam nhân thống khoái một chút?”

Như ngươi mong muốn a, Hoàng Thượng.

Phong Hoa mặt cười không thay đổi, cổ tay “Xoẹt ——” một tiếng.

“...”

Xiêm y cùng da thịt trong nháy mắt nhanh chóng chia lìa, để lộ ra miệng vết thương, máu tươi chảy xuống cọ rửa đi thuốc bột đã bôi sẵn trên người.....

Biết cái gì gọi là cọ xát vết thương trên vách tường không?

Hoàng đế bệ hạ hiện tại đang cảm thấy đúng rồi.

Phượng Triêu Ca chỉ là không đau nhức tới nỗi muốn bất tỉnh thôi!

Mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng, gương mặt xinh đẹp trắng bệch như tuyết, mang theo một tia điềm đạm đáng yêu yếu ớt, rất làm người trìu mến.

Nhưng mà, hắn bỗng nhiên ngước mắt nhìn về phía Phong Hoa, ánh mắt lại như hỏa cháy trên lưỡi đao, phẫn nộ cháy sáng rừng rực.

“Hoa, Vân, La!”

Phượng Triêu Ca nhỏ giọng, từng chữ một hô.

Ngữ khí cắn răng nghiến lợi kia, giống như muốn ăn thịt người.

Phong Hoa hướng hắn lộ ra một nụ cười, ngữ khí vô tội nói: “Đây không phải là động tác dứt khoát của nam nhân sao?.”

Phượng Triêu Ca: “...”

Ngươi không phải là đàn ông đích thực a, không thể giống như nữ nhân ôn nhu một chút sao?!

Còn có, không nên dùng gương mặt trẫm làm loại vẻ mặt kia.

A.

Yêu cầu thật nhiều.

Phong Hoa mặc kệ hắn, móc ra một lọ Kim Sang Dược tốt nhất trong cung đình, không nói gì thêm, trực tiếp bôi lên người hắn...

Thuốc bột màu vàng nhạt, bao trùm đều đều trên vết thương một lớp, cầm máu dịch thể, thẩm thấu làn da...

Kích thích.

Đau xót thoải mái.

Phượng Triêu Ca một mực cắn răng nhẫn nại, cuối cùng nhịn không được thỉnh thoảng bật ra vài tiếng ngâm khẽ hơi yếu....

Phong Hoa một bên bôi thuốc, một bên ngữ điệu lười biếng mát mềm ‘Hảo tâm’ nói ra:

“Trong này không có người ngoài, Hoàng Thượng có thể thỏa thích kêu lên, không cần chịu đựng.”

Câu này, thật sự giống như một nam nhân tà mị cùng "tiểu yêu tinh" đang làm chuyện gì đó không thể miêu tả.

Đương nhiên, nếu như cuối cùng nàng còn thêm một câu: Trẫm thích nghe.

Chắc hẳn...

Nhất định có thể bắt được tâm hồn thiếu nữ!

“...”

Quỷ mới kêu!

Phiền ngươi đừng nói mấy lời không biết xấu hổ như vậy được không nào?

Phượng Triêu Ca khuôn mặt có chút nóng lên.

Sau khi Phong Hoa nói ra những lời này, ngược lại hắn gắt gao cắn răng, không nói tiếng nào.

Thập phần ngạo kiều.