Xuyên Nhanh: Nữ Đế Giá Đáo, Cường Thế Liêu

Quyển 2 - Chương 32




Một bộ long bào ánh vào đáy mắt mọi người, dân chúng cả đời chỉ sợ đều khó mà gặp được long nhan, nên lập tức sôi trào lên.

“Trời ạ! Hoàng Thượng, là Hoàng Thượng...!!”

“Hoàng Thượng vậy mà cùng quý phi nương nương đến thăm người thân, đây là vinh hạnh đặc biệt bao nhiêu a!”

“Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, quý phi nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế...”

Tình cảnh long trọng, tiếng hô rung trời.

Phong Hoa hơi vén áo bào nhảy xuống xe, giơ tay lên nói: “Không cần đa lễ, các khanh bình thân ——”

Đám dân chúng nhao nhao đứng dậy, điểm kích động trên mặt lại không giảm phân nửa.

Phong Hoa quay đầu, hướng loan giá duỗi tay ra, lòng bàn tay hướng lên làm ra động tác mời:

“Ái phi, xuống xe đi.”

Âm thanh đẹp đẽ mà lười biếng, Hoa Hương Trù tự dưng nghe được cách đó không xa, trong lòng giật mình, khuôn mặt xinh đẹp không khỏi hơi đỏ lên.

Hoa Vân La có cái gì tốt, sao có thể may mắn như vậy?

Thiên Thánh quốc đệ nhất mỹ nhân tại trong lòng nghĩ như thế, đôi mắt đẹp si ngốc dừng ở trên người nam nhân tôn quý nhất thiên hạ cách đó không xa.

Nàng si ngưng ánh mắt, lúc nhìn một bàn tay trắng ngần nhẹ nhàng vén loan rèm lên, lộ ra đạo kim trâm cài tóc mây quý giá là lúc, đáy mắt nàng ta khắc sâu đậm đặc... sự đố kị!

Hoa Vân La đã từng là kẻ tầm thường nhất trong bảy tỷ muội, bây giờ tựa như như tiên nữ giáng trần, quang mang bắn ra bốn phía, lại cứng rắn... Đem Hoa Hương Trù hạ thấp xuống!

Dù là trong nội tâm không cam lòng, Hoa Hương Trù vẫn trong một cái chớp mắt thu lại cảm xúc, đi theo phụ mẫu nhẹ nhàng hành lễ, cung kính hô:

“Hoàng Thượng, quý phi nương nương.”

“Đều đứng dậy đi, hôm nay quý phi về thăm người thân, trẫm lại cùng nàng đến đây, thái sư không có ý kiến gì chứ?”

Phong Hoa tiến lên đem Hoa thái sư đỡ một chút, tựa như hỏi thăm nói ra.

Hoa thái sư lập tức kinh sợ ôm quyền nói: “Hoàng Thượng giá lâm phủ thái sư, thật sự vẻ vang cho kẻ hèn này, lão thần cao hứng còn không kịp, làm sao dám trách móc?”

Nói qua, hắn vươn tay: “Hoàng Thượng, nương nương, mau mau mời vào ——”

Một nhóm chúng tinh phủng nguyệt nghênh đón Thiên tử tiến vào phủ thái sư, dân chúng vây xem lúc này mới lần lượt tản đi.

Đi vào phủ thái sư, lấy thân phận của Phong Hoa tôn sư, tự nhiên sẽ ngồi ở chủ vị.

Phượng Triêu Ca tức thì ngồi bên trái của nàng, trung gian chỉ cách một bàn.

Đợi thiên tử, đế phi nhập tọa, Hoa thái sư lập tức hô: “Nhanh, rót trà cho Hoàng Thượng cùng quý phi nương nương.”

Tỳ nữ lĩnh mệnh xuống dưới.

Ai ngờ, người bưng chén trà lên, là mỹ nhân với một bộ hoa phục trắng tuyệt sắc.

Hoa Hương Trù bưng một khay bạc hoa văn mẫu đơn, phía trên là hai chén trà sứ thanh hoa.

Nàng có chút cúi thấp mặt mày xuống, mũi chân *Bộ Bộ Sinh Liên dần dần đến gần.

* Bộ Bộ Sinh Liên: Từng bước như nở hoa sen.

Dáng người hết sức nhỏ nhắn lả lướt, lúc đi đường uyển chuyển sinh hoa, có thể thấy được tất nhiên là một mỹ nhân.

Nhưng mà, nàng cố ý chỉ lộ ra một nửa khuôn mặt, làm cho người sinh lòng hiếu kỳ, nhịn không được muốn tìm kiếm.

Đây nha, tựa như là ——

Ôm đàn Tỳ Bà che nửa mặt.

Hoa Hương Trù dễ dàng khiến nam nhân tò mò, tranh nhau muốn được nhìn thấy tận mắt phong thái giai nhân.

Đáng tiếc.

Nàng tính sai một điểm ——

Người nàng ta muốn câu dẫn, bề ngoài là hoàng đế tuấn mỹ phong lưu không thể nghi ngờ, nhưng mà linh hồn thật sự là một... Nữ nhân!

Làm sao sẽ mắc câu?

“Hoàng Thượng, xin dùng trà.”

Hoa Hương Trù cúi đầu, mười ngón thon dài nhấc chén trà, đưa tới trước mặt Phong Hoa.

Tiếng nói thanh thúy như dây đàn, thập phần dễ nghe động lòng người.

Phong Hoa không có lập tức tiếp, mà là dùng quạt xếp trong tay, đặt dưới cằm hoa mỹ của Hoa Hương Trù.

Ngữ khí nhẹ nhàng chậm chạp, ý tứ hàm xúc không hiểu nói:

“Ngẩng đầu lên, để cho trẫm nhìn một cái.”