Xuyên Nhanh Nữ Xứng: Nữ Thần Quốc Dân, Soái Tạc Thiên!

Chương 227: Bạn trai của tôi không phải là người (18)






Bạch Tửu lại không nhịn được cười, “Khẩu khí của ngươi lớn thật, cái gì rớt vào trong ao chính là của ngươi, vậy ta cũng từng rớt vào trong ao thì sao.”

“Cho nên ngươi cũng là của ta.” Khóe mắt hắn hơi nhếch lên, có vẻ vũ mị.

Nụ cười trên mặt cô chợt ngừng, sắc mặt có chút quái dị.

Hắn cũng không cảm thấy lời mình nói có gì không đúng, không lâu sau ăn hết đĩa đồ ăn, hắn lại duỗi tay ra bắt lấy góc váy cô, “Còn nữa không?”


Bạch Tửu nhìn chiếc đĩa trống, đáy lòng cô bội phục khả năng ăn uống của hắn, lại thở dài, cong lưng xuống dùng lòng bàn tay lau đi vụn điểm tâm trên khóe môi hắn, “Buổi tối không thể ăn quá nhiều, thân thể sẽ khó chịu.”

Hắn nhìn gương mặt cô gần trong gang tấc, ánh sáng trong đôi mắt đẹp vì cô mà đình trệ, hắn chậm rãi cầm bàn tay cô áp lên mặt hắn, không cho tay cô rời đi.

Bạch Tửu kỳ quái nhìn hắn.

Hắn nói: “Ấm áp.”

Đây là lần thứ ba.

Bạch Tửu thử rút tay mình ra, không thành công, cô không thể không dạy dỗ hắn, “Nếu hiện tại ngươi đã có hình người, vậy ở nhân gian có chút quy củ ngươi nhất định phải biết. Nam nữ thụ thụ bất thân, biết không?”

Hắn thong thả lắc đầu.

Cô giải thích, “Ngươi là nam, ta là nữ…”


Hắn mờ mịt.

Cô chỉ có thể khụ một tiếng, không được tự nhiên thay đổi cách nói: “Ngươi là đực, ta là… ừm, cái, cho nên chúng ta phải giữ khoảng cách cần có, không nên quá thân cận.”

“Ta không thích cái quy củ này.” Trong giọng hắn có nét không vui, thật sự chán ghét vô cùng.

Bạch Tửu chỉ nghĩ do hắn có tâm tính trẻ con, cô cười nói: “Nhưng thân là người, tất nhiên sẽ có rất nhiều quy củ phức tạp cần tuân thủ theo.”

“Nhưng mà hai người ta nhìn thấy sáng nay, bọn họ cũng là một con đực, một con cái, bọn họ còn lăn lộn cùng nhau, không chỉ có thế, bọn họ còn…”

“Dừng!” Một tay kia của Bạch Tửu bưng kín miệng hắn, không cho hắn tiếp tục dùng dáng vẻ thiên chân vô tà như vậy nói ra lời lộ liễu hơn, “Bọn họ làm vậy là có nguyên nhân.”

Hắn chớp chớp mắt, chính là đang hỏi có nguyên nhân gì.

Bạch Tửu điều động toàn bộ năng lực tư duy của mình, cô mở to mắt nói nói dối, “Là vì bọn họ đang chữa bệnh, bởi vì “giống cái” kia sinh bệnh, mà “giống đực” kia chính là đang chữa bệnh cho nàng ấy, không phải ngươi nghe được kia “giống cái” kia kêu đau, kêu ngừng sao? Đó chính là vì nàng ấy sinh bệnh nên rất thống khổ.”

Dùng lời nói ấu trĩ như vậy lừa gạt một con cá còn chưa hiểu thế sự, lương tâm Bạch Tửu khiển trách chính mình, chẳng qua cũng chỉ khiển trách một giây mà thôi.


Hắn nghĩ một chút, cầm bàn tay che miệng hắn của cô, ngây thơ nói: “Ta thấy bọn họ còn miệng đối miệng, chỉ là bọn họ cũng không hề phun bong bóng, đây cũng là đang chữa bệnh sao?”

“Ừm.” Bạch Tửu nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Đây là “giống đực” kia đang kiểm tra thân thể cho “giống cái”, xem nơi nào của nàng ấy xảy ra vấn đề.”

“Thì ra là thế.” Hắn bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu.

Một yêu tinh có vẻ ngoài quyến rũ như thế, lại dễ dàng bị lừa như vậy, đáy lòng Bạch Tửu cảm thán một phen vẫn may vận khí của hắn không tồi, lúc mới hóa hình liền gặp được cô, nếu đổi lại là người khác, nói không chừng hắn đã sớm bị hố* (lừa gạt) đến xương cá cũng không còn.

Thừa dịp đúng lúc có cơ hội, Bạch Tửu cũng vì muốn tốt cho hắn, liền nói thêm vài câu: “Ngươi phải nhớ kỹ nha, ngươi là ‘đực’, không thể tùy ý lôi kéo với ‘cái’, đặc biệt là khi bên cạnh ‘giống cái’ kia còn có ‘giống đực’ khác thân mật với nàng, ngươi lại càng không thể chạm vào nàng ấy.”