Xuyên Nhanh Nữ Xứng: Nữ Thần Quốc Dân, Soái Tạc Thiên!

Chương 232: Bạn trai của tôi không phải là người (23)






Bạch Tửu nói thật: “Thân thể ta đã không có vấn đề gì, còn phải đa tạ Hách Liên tổng quản lấy thuốc cho ta.”

“Đây là việc nên làm, Bạch cô nương không cần nói cảm ơn.” Hách Liên Thu Mục thấy trong tay Bạch Tửu cầm theo đồ, lại hỏi thêm một câu: “Bạch cô nương đang muốn đến hồ sen?”

“Đúng vậy.” Bạch Tửu gật gật đầu, tay cầm đồ đặt ra sau lưng.


Hách Liên Thu Mục nói: “Thân thể Bạch cô nương vừa khỏe lại, có thể ở trong phòng nghỉ ngơi nhiều hơn một chút. Trước khi Bạch cô nương tới Tiên tông, hồ sen kia không có ai chăm sóc, cũng không xảy ra vấn đề gì.”

“Không sao, dù gì thân thể ta cũng không có vấn đề, ta đi lại nhiều một chút nói không chừng lại càng tốt cho thân thể.” Bạch Tửu cười, đổi đề tài khác, “Hách Liên tổng quản, ta thấy một số đệ tử Tiên tông dường như muốn xuống núi. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?”

Nhắc đến điều này, sắc mặt Hách Liên Thu Mục hơi ngưng trọng, hắn nhìn về phía sơn môn nói: “Gần đây truyền đến tin tức, nhiều nơi ở dân gian có yêu ma quấy phá, Tiên tông chúng ta không thể ngồi yên mặc kệ, Tông chủ liền phái rất nhiều đệ tử tới các nơi trảm yêu trừ ma.”

Trảm yêu trừ ma?

Bạch Tửu chớp mắt liền nghĩ tới cá chép nhỏ vô hại trong hồ sen kia, đáy lòng cô có chút lo lắng, nếu để người khác biết cá chép trong ao thành tinh, không biết bọn họ có muốn “trảm yêu trừ ma” luôn một thể hay không nữa. Cô ra vẻ bình tĩnh hỏi: “Trước khi ta lên núi vẫn chưa từng nghe nói ở đâu có yêu ma tác loạn, sao gần đây lại có nhiều yêu ma chạy ra làm hại nhân gian thế?”

“Bạch cô nương có điều không biết, mấy trăm năm trước, Tông chủ tiền nhiệm của phái ta vì ngăn cản Ma giới xâm lược nhân gian, đã chiến đấu với ma chủ đến lưỡng bại câu thương* (hai bên cùng thương tổn), về sau ngài lại hy sinh nguyên thần của mình, khiến ma chủ hồn phi phách tán. Ma giới cũng bởi vậy mà bị phong ấn. Tiền nhiệm Tông chủ lại vì hao tổn quá lớn mà không lâu sau liền qua đời.” Hách Liên Thu Mục giải thích: “Phong ấn đã qua mấy trăm năm, chỉ sợ sớm đã buông lỏng, những yêu ma đó cũng liền ngo ngoe rục rịch, có lẽ không lâu sau, bọn họ sẽ ngóc đầu trở lại.”

Người Tiên tông giống như trời sinh đã có đặc tính coi cứu vớt thiên hạ thương sinh làm nhiệm vụ của mình, ngay cả người không phải chiến đấu nơi tiền tuyến như Hách Liên Thu Mục khi nhắc tới yêu ma gì đó cũng đều mang dáng dấp lo cho thiên hạ.


Bạch Tửu thầm nghĩ, nếu hắn biết cốt truyện về sau cái tên đại ma vương gì đó còn sống lại, không biết hắn có lo đến quên ăn quên ngủ hay không.

Hách Liên Thu Mục lại thoải mái cười nói: “Chẳng qua Tông chủ tính ra người có mệnh Hóa Sát sẽ có thể hóa giải trận đại kiếp này, nên Bạch cô nương đi tới Tiên tông, hẳn chính là trời phù hộ nhân gian.”

Hắn đúng là lạc quan thật.

Đương nhiên, người hy sinh cũng đâu phải hắn.

Bạch Tửu nghĩ đến nhiệm vụ của mình, đã sớm định trước kết cục cho cô, vì thế, cô hết sức tươi cười, “Nếu ta có thể ngăn Ma giới ngóc đầu trở lại, cho dù phải mất đi sinh mệnh, ta cũng vì đạo nghĩa quyết không chối từ.”

Trong mắt Hách Liên Thu Mục thêm vài phần kính nể, hắn nói: “Cô nương đại nghĩa, tại hạ bội phục.”


Hắn lại rũ mắt, giấu đi vài phần chột dạ trong đáy mắt. Vào giờ phút này hắn nhắc tới chuyện mệnh cách của cô, đơn giản là vì muốn thăm dò xem Bạch Tửu có giác ngộ vì thiên hạ thương sinh mà hy sinh chính mình hay không.

“So với Tông chủ và Hách Liên tổng quản, ta chẳng qua là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, không gánh nổi một tiếng bội phục này của tổng quản.”

“Cô nương khiêm tốn rồi, trong thiên hạ, người có thể vì đại nghĩa mà ung dung hy sinh bản thân như cô chỉ là số ít.”

Khóe môi Bạch Tửu cong lên, nhẹ nhàng cười nói: “Tổng quản có thể vì lời ta nói mà giảm bớt một chút ưu sầu, đây cũng là đáng giá.”