Xuyên Nhanh Nữ Xứng: Nữ Thần Quốc Dân, Soái Tạc Thiên!

Chương 235: Bạn trai của tôi không phải là người (26)






Hắn không có ý thức nam nữ, lại không có ai tới dạy dỗ hắn, nếu tương lai hắn bước vào nhân gian, tính tình đơn thuần như vậy tất sẽ gặp phải phiền toái lớn, nhưng muốn Bạch Tửu tự mình giảng giải cho hắn việc nam nữ là chuyện thế nào, cô có thể khẳng định, vừa nhìn thấy đôi mắt thuần khiết kia của hắn, cô sẽ lập tức khó mở miệng vì cảm giác tội lỗi khi dạy hư bạn nhỏ.

Vì thế, cô chỉ có thể nghĩ đến biện pháp này.

Bạch Tửu an tĩnh ngồi trên bờ, chốc lát nhìn hắn nghiêm túc đọc sách, chốc lát lại nhìn phong cảnh xung quanh. Thời gian trầm mặc trôi đi từng giây, đáy lòng cô lại càng mất tự nhiên hơn một chút, vốn dĩ cho rằng trong lúc đọc hắn sẽ thường xuyên hỏi mấy vấn đề, nhưng toàn bộ quá trình hắn lại không nói một câu. Trong không khí an tĩnh, ngoại trừ ngẫu nhiên có tiếng gió thổi, cũng chỉ có tiếng hắn lật trang sách mà thôi.


Cô lại không nhịn được mà nhìn hắn.

Hơi nước lượn lờ, mái tóc dài của hắn hơi ướt, kề sát da thịt tinh tế như sứ kia, mà khuôn mặt yêu dã hết sức phong lưu tự tại, ưu nhã quý khí, đôi mắt hắn như tuyết ấm ngày xuân còn chưa tan, sáng ngời, trong suốt, nhu hòa, lóa mắt, lại dường như mang theo nóng bỏng chưa từng bộc lộ. Sắc môi hắn như ngọc ấm, khóe miệng hơi cong, tựa như luôn nở nụ cười nhàn nhạt, như ánh mặt trời tháng ba, thoải mái thích ý.

Bạch Tửu nhìn đến xuất thần, hắn nghiêm túc lên giống như thay đổi thành một người khác vậy, nếu nói trước đây hắn không rành thế sự, bám dính người ta không rời, thì hiện tại hắn cao quý ưu nhã giữa khung cảnh lá và hoa sen, ba ngàn tóc đen như thác nước trút xuống, một bộ hồng y thuần sắc như lửa, không hề khiến hắn tăng thêm vẻ quyến rũ, mà càng khiến hắn xuất trần thoát tục, kinh vi thiên nhân* (khiến người nhìn kinh ngạc tựa như thấy người trời), dù chỉ yên lặng đứng ở nơi đó, cũng sinh ra một vẻ thanh lãnh lỗi lạc trước nay chưa từng có, khiến người ta không nhịn được có ảo giác liếc hắn thêm một cái cũng là khinh nhờn.

Có lẽ đây không phải ảo giác.

Bạch Tửu nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng nõn như sứ của hắn, lông mi run rẩy kia, mi mắt buông xuống, mũi cao thẳng, môi mỏng ôn nhu như nước, chiếc cằm với đường cong hoàn mỹ, lại đến cổ thon dài, xương quai xanh tinh xảo… Trong lòng cô cả kinh, bỗng nhiên phục hồi tinh thần thu lại tầm mắt.

Bạch Tửu ôm ngực, cô sợ hãi khi cảm giác được tim mình đập kịch liệt như thế.


Trong lòng cô ảo não, đã sớm biết thằng nhãi này có giá trị nhan sắc kinh người, ngày thường đã có thể câu hồn đoạt phách, lại không ngờ khi hắn nghiêm túc lên, khí chất cả người đều giống như biến hóa trong chớp mắt, càng là khiến người ta không kìm giữ được, rung động không thôi.

Ngay khi tâm lí Bạch Tửu hoạt động kịch liệt, chợt nghe giọng hắn mang vẻ mị hoặc nói: “Ta đọc xong rồi.”

“Nhanh như vậy?” Bạch Tửu thu lại tinh thần, bất ngờ nhìn về phía hắn. Không trách cô bất ngờ, hắn đại khái chỉ tốn thời gian một nén nhang đã xem xong một quyển sách tính sơ cũng khoảng hơn hai mươi vạn chữ, thời gian này không khỏi cũng quá nhanh.

Cô hỏi rất tự nhiên, nhưng hắn lại không cao hứng, hắn nhíu mi lại, không vui nói: “Trong sách nói, nam nhân không thể bị nữ nhân nói ‘nhanh’.”

Nhìn mà xem, hắn hiện tại đã biết nói ‘nam nhân’ và ‘nữ nhân’ rồi, có thể thấy được là nghiêm túc đọc sách, tiến bộ thần tốc nha. Nhưng điểm hắn nắm bắt có phải có chút kỳ quái hay không?

Tâm tình Bạch Tửu có chút khó tả, cô không thể không đổi cách nói, “Ý ta là hỏi, một quyển sách dày như vậy, sao ngươi chỉ mất ít thời gian như vậy đã xem xong?”


“Ta cũng không biết, chỉ là mở ra một tờ, lại liếc mắt một cái, ta liền nhớ kỹ nội dung.”

Chú ý, hắn nói chính là ‘nhớ kỹ’.

Bạch Tửu hoài nghi hắn đang lừa dối cô, cô lấy cuốn sách từ trong tay hắn, nói: “Ngươi nói ngươi nhớ kỹ, vậy ngươi nói xem chữ thứ ba dòng hai trang mười ba là chữ gì?”