Xuyên Nhanh: Quyến Rũ Không Có Tội I

Quyển 8 - Chương 2: Nhặt về mèo rừng (linh miêu) không phải mèo




Editor: QR - diendanlequydon

Bối Bối chạy vào tiệm, thả mèo con xuống, sau đó tru lên một tiếng.

“Gâu gâu gâu ~~~” Ba ba mau tới nha, có người bị thương a!!!

“Bối Bối! Bữa tối hôm nay đã không còn nữa!” Cảnh Diệp Thu, cũng chính là ba ba của Bối Bối, vẻ mặt khó chịu nhìn Bối Bối, mặc kệ là ai bị quấy rầy giấc ngủ trưa đều sẽ không dễ chịu, nhìn một người đàn ông ưu nhã trở nên táo bạo như vậy là sẽ biết.

“Gâu? Oẳng ử ử ử ~~~” Không có bữa tối? Không thể nha a ba ba, Bối Bối không muốn đói bụng!

Bối Bối cũng biết sinh tử ( đồ ăn ) của mình nẳm ở trong tay Cảnh Diệp Thu, cô rất sợ hãi ngậm mèo con đến dưới chân ba ba, làm nũng lăn lộn bán manh với ba ba một trận.

“Gâu ~~~” Ba ba mau đến xem xem cho mèo con, thật đáng thương ~~~ Ba ba, con xoay tròn cho ba, ba ba vui vẻ sao?

Cảnh Diệp Thu vô lực che mặt mình lại, rốt cuộc là do vấn đề gien hay là vấn đề khí hậu, tại sao mình lại dưỡng ra một con chó ngu ngốc như vậy? Dù sao Cảnh Diệp Thu kiên quyết không thừa nhận do cách chăn nuôi của mình có vấn đề!

Cảnh Diệp Thu bước lên hai bước, trực tiếp dùng tay xem xét con mèo mà con chó ngu ngốc của mình nhặt về.

“Thật tốt, vết bỏng, vết đao, bị đánh, cảm mạo, dinh dưỡng không đầy đủ, bọ chó... Tuy rằng thứ con nhặt cũng không đơn giản nhưng nếu nó thật sự chết đi như vậy còn có thể trở lại chỗ vốn dĩ thuộc về nó... Con xác định muốn cứu?” Cảnh Diệp Thu ý vị thâm trường nhìn đứa con ngu ngốc nhà mình, lời nói đầy ẩn ý.

“Gâu? Gâu gâu ~~~” Ba ba, tại sao lại có thể không cứu? Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh cứu mèo con đáng thương đi mà ~~~ Cô lăn vòng tròn tại chỗ mấy lần, gấp đến độ muốn cắn cái đuôi!

“Vậy được, ba ba cứu.” Cảnh Diệp Thu vừa nhìn đã biết cô nghe không hiểu mình giải thích cái gì, chẳng qua thật sự không nghĩ tới đứa con ngốc nhà mình nhặt đồ, ánh mắt cũng liều mạng giống ba nó, nhưng mà sau khi cậu ta biết chân tướng mọi chuyện thật sự sẽ không oán hận đứa con ngốc nhà mình chứ?

Thôi kệ, mỗi người đều có số mạng. Nói không chừng cậu ta còn vì vậy mà có phúc ấy chứ, cũng không biết phúc này cậu ta có tiêu thụ nổi không.

“Gâu gâu ~~~” Ba ba là tốt nhất ~~~

Cảnh Diệp Thu phát giác đứa con ngốc nhà mình đối với con mèo nó nhặt về đặc biệt chú ý, một ngày đến bên cạnh mèo con xem xét rất nhiều lần. Cái mũi đẩy mèo con vẫn còn hôn mê, cái mông lúc lắc thật sự vui sướng không nói, vừa nhìn thấy Cảnh Diệp Thu lập tức làm ra vẻ mặt trách cứ, trong ánh mắt trần trụi biểu đạt ba ba thật vô dụng, vì sao mèo con còn không tỉnh, có phải ba không được  việc như lời nói hay không?

“Răng rắc” Ly sứ có lịch sử 300 năm trong tay vỡ nát, rồi sau đó Cảnh Diệp Thu mới đau lòng nâng cái ly lên, đầu ngón tay khẽ động lập tức sửa xong cái ly, Cảnh Diệp Thu tuyệt đối không thừa nhận đang ghen ghét con mèo kia cướp đi lực chú ý của con gái nhà mình!

“Gâu ~~~ Gâu gâu ~~~” A a a, cậu tỉnh rồi! Mèo con tỉnh! Ba ba, mèo con tỉnh!

“Răng rắc” Ly sứ mới được chữa trị không lâu lúc này rơi trên mặt đất, Cảnh Diệp Thu không thể nhịn được nữa, nhắc nhở Bối Bối: “Lại để ba nghe thấy con tru lên lần nữa, con sẽ bị nhịn đói ba ngày!”

“Gâu?” Ba ba vào thời mãn kinh sao?

Bỏ qua, người đàn ông vào thời mãn kinh không đáng chú ý, cô vẫn nên chú ý tới mèo con cô nhặt đi!

Mèo con được nhặt về nhờ Cảnh Diệp Thu chữa trị đã khôi phục rất nhiều, hôn mê lâu như vậy cũng bởi vì bản thân đang tự chữa trị.

Bối Bối vẫn luôn kiêu ngạo với ánh mắt của mình, cô tùy tùy tiện tiện nhặt về một con mèo cũng xinh đẹp không thể tưởng tượng được. Phần lưng có lông màu vàng xám, trên người có hoa văn đậm màu xinh đẹp, bụng lại là màu trắng mềm mại. Mấy ngày nay ăn ngon uống tốt, màu lông của mèo con đẹp hơn rất nhiều, lộ ra thân thể và bốn chân cường tráng hơn rất nhiều so với những con mèo bình thường, cái đuôi rất ngắn cuộn thành hình tròn, khiến Bối Bối thích nhất chính là hai lỗ tai nhọn đứng thẳng và những sợi lông dựng thẳng như ngòi bút, điều này tỏ rõ mèo con cô nhặt về không giống bình thường.

Cảnh Diệp Thu rất tốt bụng không có nói tỉnh Bối Bối, cô nhặt về nói đúng ra tên khoa học của nó là linh miêu, là động vật cấp hai được quốc gia bảo vệ, thuộc về mãnh thú cỡ trung...

“Gâu ~~~” Cậu tỉnh rồi!

Cung Thừa ngủ một giấc tỉnh lại đã nhìn thấy một con chó ở trong mắt không ngừng phóng đại...

“Miao...!” Đừng tới gần tôi!

Cung Thừa nhe răng, cái đuôi ngắn nhỏ vung lên, tư thái cao ngạo tiếp tục bá chiếm chậu nước của Bối Bối để uống nước.

“Ẳng~~~” Bối Bối vô cùng đáng thương nức nở một tiếng, đó là bồn nước nhỏ công chúa màu hồng nhạt chuyên dụng của cô, nhưng mà mèo con thật hung dữ cô thật không dám đến gần. Vì vậy hai chân trước và cằm của cô hoàn toàn chấm đất, mông vểnh cao, ánh mắt trông mong nhìn Cung Thừa một bên ghét bỏ một bên dùng bồn nước nhỏ của cô.

Có lẽ do con chó trước mắt thật sự quá đáng thương, hoặc bởi vì nó cứu anh, vì vậy Cung Thừa khó có được làm ra một hành động, chờ anh uống nước xong, anh đẩy đẩy chậu nước, ý bảo con chó ngu ngốc này có thể dùng.

“Gâu?” Cho tôi?

Cung Thừa vẫn là lần đầu tiên biết giữa động vật có thể nghe hiểu được ý nhau, hơn nữa con chó ngốc nghếch còn biểu đạt cực kỳ rõ ràng, vì vậy anh ngẩng đầu, chân trước chỉ vào bồn nước.

“Miao...” Đúng.

“Gâu gâu ~~~” Bối Bối thật vui vẻ khi bồn nước nhỏ đã trở lại, cô vui vẻ nhảy hai cái. Nhưng cô vẫn nhớ rõ ba ba đã dạy, cho dù là một con chó cũng phải ăn cơm một cách ưu nhã. Liếm hai miếng nước, cô cảm thấy không thích hợp, có phải cô đã cùng một con động vật nguyên sinh cùng uống nước trong một chậu hay không? Ba ba, cứu con!

“Meo meo?” Tại sao lại không uống?

Mèo con trước mắt nheo đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách lại, trong nháy mắt Bối Bối cảm thấy lưng chợt lạnh, vô cùng túng quẫn, không có tiền đồ. Cô cúi đầu liếm một ngụm nước, nhìn mèo con một cái, liếm một ngụm nước lại nhìn mèo con một cái...

Cung Thừa: ... Thật ngu ngốc!

“Gâu, gâu, gâu gâu ~~~” Mèo con, chúng ta đi chơi đi, đi chơi đi!

Mới qua một lúc, Bối Bối đã quên mất mèo con không thích cô quấn lấy nó. Cô đi xùng quanh Cung Thừa chỉ để mèo con đáp ứng cùng cô đi chơi, cắn cái đuôi, xoay vòng vòng, lăn lộn, ca hát... Cung Thừa bình tĩnh nhìn con chó ngu ngốc còn đang mua ngốc trước mắt, đột nhiên chùm lông thẳng như ngọn bút trên chóp tai giật giật, bước vào trong trạng thái đề phòng.

Bối Bối rõ ràng là nhất trí đối ngoại, biết mèo con nhà mình không thích cái người mới từ ngoài vào này, cô cũng bày ra vẻ không thích, nhe răng nhếch miệng thấp giọng gầm gừ.

Linh miêu là mãnh thú cỡ trung khi nhe răng nhếch miệng vẫn dọa người nhưng là Husky...

Cho nên Cung Hàn vừa đến đã nhận đại lễ như thế này, theo bản năng lựa chọn phương hướng của Bối Bối để đi vào.

“Nha, có khách sao ~ Bối Bối không được dọa khách, nếu không...” Cảnh Diệp Thu nở nụ cười dịu dàng nhưng Bối Bối và Cung Thừa nhìn thấy trong lòng căng thẳng. Đặc biệt là Cung Thừa, anh mờ mịt tiếp thu được cảnh cáo của người đàn ông này.

Bối Bối vừa nghe đã biết ba ba muốn nói cái gì, vội vội vàng vàng ngậm mèo con lên, đứng sang bên cạnh, phe phẩy cái đuôi, vô cùng ngoan ngoãn, đương nhiên đối với người khách mà mèo con không thích này, cô cũng khinh miệt thoáng nhìn qua, lỗ mũi hừ một tiếng.[QR][diendanlequydon]

Cung Thừa vốn không cao hứng lại tự nhiên cảm thấy tâm tình thật tốt.