Xuyên Nhanh: Sau Khi Pháo Hôi Trọng Sinh

Chương 3




Hạ Tử Minh đột nhiên gây khó dễ làm cho khuôn mặt của Cố Sâm cùng với Hạ Tử Thịnh nhất thời trở nên vô cùng khó coi, nhưng vì ngại tình thế nên hai người ở trước mặt hắn không thể không nén xuống ủy khuất của bản thân.

"Là thần quá phận, thưa Thái Tử điện hạ.." Hạ Tử Thịnh xứng đáng là vận mệnh chi tử, trí tuệ cùng với khí phách đều thuộc hang thượng thừa, ngay cả khi bị Hạ Tử Minh làm nhục cũng đem mình điều chỉnh trước tiên, ngoan ngoãn sửa lại lời nói.

"Biết quá phận liền tốt." Hạ Tử Minh hừ lạnh một tiếng: "Ngươi không cần chép sách nữa."

Hắn từ trên cao nhìn xuống Hạ Tử Thịnh, giống như đang nhìn thứ hạ tiện nào đó: "Bất quá, ngươi nhớ kỹ cho ta, ta thả cho ngươi một con ngựa, không phải bởi vì ngươi không sai, cũng không phải ta khoan dung tha cho ngươi, mà bởi vì Tử Khanh vì ngươi cầu tình, nên ta mới thả cho ngươi một con ngựa."

"Ngươi nếu còn dám tái phạm, ta sẽ dùng quyền lợi của Hoàng Thái tử, làm phụ hoàng dạy cho ngươi thế nào là lễ nghi của Hoàng tộc, nghiêm trị không tha." Hạ Tử Minh uy hiếp Hạ Tử Thịnh.

Ngay cả khi biết mình làm sai, là một Hoàng thái tử trái tính trái nết cao cao tại thượng, hắn lúc nào cũng cho rằng mình đúng.

Hạ Tử Thịnh không nói một lời, ngay cả ngẩng đầu nhìn Hạ Tử Minh một cái cũng không dám, nhắm mắt đáp: "Vâng, thần đệ đa tạ Hoàng thái tử điện hạ khoan dung độ lượng, sau này nhất định ghi nhớ lời dạy bảo của Thái Tử điện hạ."

Hiển nhiên là đã quen với việc bị Hạ Tử Minh làm nhục, khi dễ.

"Vậy là được, Tiểu Thịnh Tử, ngươi nhớ kỹ cho ta. Sau này trừ phi ở trước mặt phụ hoàng, nếu ngươi còn dám kêu hoàng huynh một lần, ta sẽ dạy ngươi một lần. Ngươi không xứng kêu ta là đại hoàng huynh, ngươi cũng không xứng làm huynh đệ của ta." Hạ Tử Minh vừa mở miệng chính là làm nhục Hạ Tử Thịnh.

Hạ Tử Thịnh tuổi còn nhỏ, nhẫn nhịn lại tốt, ngay cả khi bị nhục nhã như thế, cũng là nhẫn nhịn xuống dưới, thuận theo mà nói: "Vâng, thần ghi nhớ dạy bảo của Thái Tử điện hạ."

"Cút đi." Hạ Tử Minh nhìn cơ thể hắn mềm yếu như không xương, mới nguôi giận, mười phần lãnh đạm đối với Hạ Tử Thịnh phất tay.

Hắn nhìn về phía Cố Sâm, tiễn khách nói: "Ta đêm nay thân thể không khoẻ, không thể tiễn Tử Khanh, Tử Khanh cùng với Tiểu Thịnh Tử đi thôi."

"Thần tuân chỉ."

Hai người nghe được lời này của Hạ Tử Minh mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, sau khi cùng hắn cáo lui, liền rời đi phủ đệ của Hoàng thái tử.

"Ký chủ, ngươi vì cái gì không nhân cơ hội này để cứu lại quan hệ cùng với vai chính, ôm cái đùi vàng này, thay đổi ấn tượng của Cố Sâm đối với ngươi? Còn muốn tiếp tục đi con đường của Lệ Thái Tử ban đầu?" Cố Sâm cùng với Hạ Tử Thịnh chân trước vừa đi, giọng nói máy móc của hệ thống liền vang lên trong đầu Hạ Tử Minh: "Cứ như vậy tiếp tục, Cố Sâm sẽ chỉ càng căm ghét ngươi, căn bản là không có khả năng sau khi Lệ Thái Tử chết liền coi đem như ánh trăng sang trong lòng, đối với hắn khắc cốt minh tâm?"

Hệ thống rất quan tâm đến con đường sự nghiệp của ký chủ.

Đối mặt với nghi vấn của hệ thống, Hạ Tử Minh lại nói: "Yên tâm, ta có chừng mực."

"Chính là.." Hệ thống còn muốn nói thêm điều gì.

Hạ Tử Minh nhướng mày, lại nói: "Ta tưởng Lệ Thái Tử trả giá không vào luân hồi, toàn bộ công đức cùng với một đời mệnh cách chân long thiên tử để đổi lấy không phải là để Cố Sâm khắc cốt minh tâm đối với một người tính tình thay đổi đột ngột, xuyên vào thân thể của hắn, mà là muốn Cố Sâm đối với chính bản than hắn từ đầu đến cuối vĩnh viễn không thể quên."

Hệ thống lập tức im miệng không nói.

"Với thù lao cao như vậy, ta nghĩ.. Ta có thể nỗ lực đem nhiệm vụ này làm được tận thiện tận mỹ*, làm Cố Sâm yêu nguyên bản Lệ Thái Tử." Hạ Tử Minh nói.

Hắn nghĩ nghĩ, lại bổ sung: "Không, phải nói, từ giờ khắc này trở đi, ta chính là Lệ Thái Tử."

Hạ Tử Minh bên này ý chí chiến đấu sục sôi, bên kia Cố Sâm cùng với Hạ Tử Thịnh lại là cùng ra khỏi phủ đệ của Hoàng thái tử. Mới vừa ra khỏi Hoàng thái tử phủ đệ, Cố Sâm lập tức lo lắng nhìn về phía Hạ Tử Thịnh: "Trường An, ngươi không sao chứ?"

Trường An, là tên tự của vận mệnh chi tử Hạ Tử Thịnh.

"Không sao, Hạ Tử Minh tuy rằng tính tình thô bạo, nhưng ta rốt cuộc vẫn là hoàng tử, hắn tuy rằng liên tiếp nhục nhã ta, nhưng lại chưa đến mức đánh ta, làm ta chịu đau khổ về thân thể.. Cùng lắm chính là để ta chép sách, đe dọa tinh thần của ta thôi. Đối với một chút trắc trở này ta vẫn còn chịu đựng được." Hạ Tử Thịnh tới địa bàn của mình, vẻ mặt rụt rè lập tức biến mất, hiện ra khí thế của đế vương ngày sau, cười nhạo nói.

Hiển nhiên là chưa bao giờ coi cái mà Hạ Tử Minh cho là làm nhục vào trong mắt, so với khổ sở mà hắn phải chịu từ nhỏ đến lớn, này đó lại tính cái gì đâu?

Đều là một chút chuyện không đáng nói đến mà thôi.

Cố Sâm nhíu nhíu mày, nói: "Ngươi chịu ủy khuất, Trường An.."

Tận mắt nhìn hắn từ khi còn bé là đứa nhỏ ốm yếu đáng thương, không ai thương không ai yêu trở thành bộ dáng hôm nay mà vẫn phải nhận hết khuất nhục, hắn cực kì đau lòng.

"Này tính là cái gì ủy khuất?" Hạ Tử Thịnh cười nhạo, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đến một ngày nào đó, ta muốn đem những người từng làm nhục ta đạp xuống dưới lòng bàn chân, làm Hạ Tử Minh phải trả giá vì mọi chuyện hắn từng làm."

Cố Sâm nhăn mày, lòng muốn khuyên bảo hắn buông bỏ hận thù, nhưng rồi lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

"Bất quá, gần đây Hạ Tử Minh thường xuyên tìm ta kiếm chuyện, nhưng lại không phải đơn thuần là nhìn ta không vừa mắt, mà là bởi vì ta với ngươi có giao tình a, Tử Khanh." Hạ Tử Thịnh đột nhiên nghĩ tới cái gì, lại cười nhạo nói.

Cố Sâm sợ Hạ Tử Thịnh nhìn ra Hạ Tử Minh có ý với mình, vội vàng hỏi: "Lời này của Trường An là có ý gì?"

"Tài của Tử Khanh thiên hạ đều biết, Hạ Tử Minh muốn mời chào Tử Khanh cũng trong dự kiến." Tuy nhiên, không giống với Cố Sâm cùng với Hạ Tử Minh đà cong thành nhang muỗi, là vận mệnh chi tử, Hạ Tử Thịnh lại là một cái thẳng nam từ đầu đến đuôi.

Đối với việc Hạ Tử Minh đột nhiên thân cận với Cố Sâm, hắn không bao giờ nghĩ đến phương diện đó, mà dùng tư duy của chính mình, hiểu nhầm rằng thiện chí của Hạ Tử Minh đối với Cố Sâm thành lời mời chào của quân vương với người có tài năng.

Cố Sâm thở phào nhẹ nhõm và bày tỏ lòng trung thành của mình đối với Hạ Tử Thịnh: "Ta và Trường An quen biết nhau từ nhỏ, tình như thủ túc**, từ khi còn bé ta thề sẽ luôn luôn đi theo, trung thành với Trường An, quyết định là sẽ không phản bội Trường An."

Ngụ ý, đó là cho dù Hạ Tử Thịnh đối xử hắn như thế nào, hắn cũng sẽ không bị Hạ Tử Thịnh mời chào.

"Ta đương nhiên tin tưởng tấm lòng của Tử Khanh." Hạ Tử Thịnh vỗ vỗ Cố Sâm bả vai, là tương lai quân chủ, mắt nhìn người của hắn rất tốt: "Nhưng kỳ thật, ta là có một ý tưởng."

"Trường An ý tứ là?" Cố Sâm nhẹ giọng hỏi.

Hạ Tử Thịnh lại là nhẹ nhàng cười.

Hắn muốn Cố Sâm tiến vào thế lực bên trong của Hạ Tử Minh, trở thành tâm phúc của Hạ Tử Minh, cũng trở thành nội ứng của mình, trải thảm cho tương lai của chính mình..

- -

Từ đó về sau, Cố Sâm bắt đầu thân cận với Hoàng thái tử, người ngoài nghĩ rằng hắn bị Hoàng thái tử đả động sau khi được mời đến ba lần, do đó gia nhập đối phương trận doanh, trở thành Hoàng thái tử thân tín, mà trong lòng Cố Sâm lại rõ ràng rằng chính mình bất quá chỉ là cái nội ứng.

Mà Hoàng thái tử đối hắn, cũng không phải đơn thuần là thưởng thức của quân chủ đối với người có tài, mà là cố ý..

Bởi vì, người trong lòng là đệ nhất công tử đã bị mình làm cho rung động, Hạ Tử Minh tâm tình cũng lập tức trở nên cực tốt, tính tình không còn thô bạo không nói, ngay cả Hạ Tử Thịnh bình thường vô cùng chán ghét cũng thuận mắt không ít, làm cho người bên cạnh Thái Tử đều muốn nói rằng Hoàng Thái Tử giống như đã biến thành người khác vậy.

Tất cả người bên cạnh Hoàng thái tử đều cảm động đến rơi nước mắt, vô cùng biết ơn Cố Sâm.

Tâm trạng tốt của Hạ Tử Minh kéo dài đến mấy tháng và bị phá vỡ cho đến khi cung yến diễn ra.

Mà nguyên nhân, Hạ Tử Minh cảm thấy mình đã ấp ủ đến không sai biệt lắm, đây cũng là thời điểm tốt để tẩy trắng cho Lệ Thái Tử..

Có một số chân tướng, Lệ Thái Tử cho đến khi chết cũng chưa từng nói ra, như vậy liền để hắn tới nói cho Hạ Tử Thịnh cùng với Cố Sâm là được.

Cung yến ngày đó cũng là ngày giỗ của mẹ đẻ Lệ Thái Tử - Hoàng Hậu, cho dù là cung yến trong cung, nhưng vì để tế điện*** cho nguyên Hoàng Hậu, cho nên mở tiệc toàn bộ đều là tố yến.

Nguyên Hoàng Hậu cùng với lão hoàng đế chính là đôi vợ chồng trẻ, địa vị của bà trong lòng lão hoàng đế không ai có thể sánh bằng, có thể nói chân ái. Bởi vậy, dù cho nguyên Hoàng Hậu chỉ để lại duy nhất một đứa con là Hoàng thái tử nhưng vô năng, thậm chí có chút hoa mắt ù tai, lão hoàng đế cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc đổi Thái Tử, sau khi nguyên Hoàng Hậu chết, bởi vì lo lắng những phi tần khác không thể chăm sóc tốt đứa con mà ái thê sinh cho mình, nên dù có trong tình huống bận trăm công ngàn việc, ông vẫn muốn chăm sóc và dạy bảo Hạ Tử Minh.

Sự ưu ái và coi trọng của hắn đối với Hạ Tử Minh là không thể so sánh với các hoàng tử khác.

Vì thế, trong yến hội dung để tưởng nhớ nguyên Hoàng Hậu, trừ bỏ lão hoàng đế cùng Lệ Thái Tử, những người khác tất nhiên đều thành phông nền.

Do đó, trong toàn bộ bữa tiệc, trừ bỏ hai cha con ngươi một lời ta một lời nói về nguyên Hoàng Hậu, buồn bã rơi lệ, mặt khác phi tần đều an tĩnh ăn cơm cùng với phụ họa, căn bản không có quyền lợi lên tiếng.

Lệ Thái Tử Hạ Tử Minh đối với mẹ đẻ nguyên Hoàng Hậu cảm tình sâu đậm, do nhớ đến người mẹ ruột đã chết yểu, không khống chế được uống nhiều vài lần, tỏ vẻ đã hơi say.

Đến cuối cung yến, sau khi lão hoàng đế bị thái giám nâng xuống, Hạ Tử Minh lập tức lung lay đứng dậy, khóc trong đau khổ: "Mẫu hậu.."

"Thái Tử điện hạ."

"Đại hoàng huynh!"

Thấy hắn nghiêng ngả lảo đảo liền phải té ngã, Tứ hoàng tử Hạ Tử Thịnh cùng với Cố Sâm, trước mặt người khác là tùy tùng và thân tín của hắn, ngay lập tức bước tới và nâng Hạ Tử Minh.

Hạ Tử Minh vừa thấy mặt của Hạ Tử Thịnh, khuôn mặt liền trở nên tức giận, hung tợn trừng hắn, giống như giây tiếp theo liền hất tay của Hạ Tử Thịnh.

Hạ Tử Thịnh không rụt rè trước mặt mọi người, thấy thế vẫn chặt chẽ đỡ Hạ Tử Minh, lại là cụp mi rũ mắt nói: "Đại hoàng huynh, ngài uống say, để thần đệ đỡ ngài trở về đi."

Hạ Tử Minh tuy rằng khôngmuốn Hạ Tử Thịnh kêu hắn là hoàng huynh, nhưng trước mặt người khác lại không thể không cho hắn kêu..

Hạ Tử Minh bình tĩnh nhìn Hạ Tử Thịnh một lúc lâu, cuối cùng không biết là sayhay không, nhưng lại không đánh Hạ Tử Thịnh, mặc hắn nâng mình rời đi cung yến náo nhiệt phức tạp.

Cả ba cùng đi trên một con đường.

Mãi khi đi đến một cung nhỏ vắng lặng, không biết là gió thổi lạnh, vẫn là như thế nào, Hạ Tử Minh đột nhiên "Nôn" một tiếng và phun hết ra ngoài.

Hạ Tử Thịnh thấy thế trong lòng có chút chán ghét, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng của Hạ Tử Minh, giống như một tiểu thái giám quan tâm, chăm sóc hắn, thanh âm nhu hòa hỏi: "Thái Tử điện hạ, ngài không có việc gì đi?"

Hắn nhớ rõ rằng nơi này là nơi vắng vẻ, hắn không thể kêu Hạ Tử Minh là hoàng huynh.

"Cút ngay!" Ai ngờ, lúc này Hạ Tử Minh lại đột nhiên làm khó dễ, trên người đầy mùi rượu đẩy Hạ Tử Thịnh ra.

Trên mặt Hạ Tử Thịnh khó nén chán ghét, nhưng hành động của hắn vẫn rất nhẹ nhàng: "Thái Tử điện hạ, ngài uống nhiều rồi, ta đưa ngài trở về đi."

Hắn vẫn chưa quên rằng mình hiện tại vẫn là một con chó ăn nhờ ở đậu, phải dựa vào hơi thở của Hạ Tử Minh mới có thể sống.

Dù cho Hạ Tử Minhc ó làm nhục hắn như thế nào, hắn cũng cần thiết phải lấy lòng đối phương!

"Ta làm ngươi cút ngay, ngươi nghe không hiểu sao? Đồ tạp chủng!" Hạ Tử Thịnh lại lần nữa tiến lên, nhưng Hạ Tử Minh lại bất ngờ đá đối phương xuống đất.

Hạ Tử Thịnh bị đá mạnh, Hạ Tử Minh giống như say rượu mà đấm đá với Hạ Tử Thịnh, thậm chí còn bóp cổ hắn: "Giết ngươi, ta muốn giết ngươi, đồ tạp chủng!"

"Khụ khụ!" Thân thể của Hạ Tử Thịnh lúc này rất yếu, thể lực của thiếu niên căn bản là không thể đối chọi với sức lực của Hạ Tử Minh đã thành niên, bị Hạ Tử Minh bóp đến khuôn mặt trắng bệch, ho dữ dội.

Thấy vậy, Cố Sâm vội vàng chạy tới, dùng sức kéo Hạ Tử Minh, hiện giờ đã uống rượu đến phát điên, và giải cứu Hạ Tử Thịnh ra khỏi tay hắn.

Là con trai của Binh Bộ Thượng Thư, vì từ nhỏ đã tập võ nên khi Cố Sâm lớn lên tuy nhìn yếu đuối nhưng lại có võ công, dùng sức nhanh chóng kéo Hạ Tử Minh ra, giọng nói nghiêm khắc gần như chỉ trích nói: "Thái Tử điện hạ, Tứ hoàng tử là chính huynh đệ của ngài, sao ngài có thể đối xử với hắn như thế?"

Chỉ cảm thấy Hoàng thái tử bất thường và không thể nói lý tới cực điểm, chỉ đơn giản là mệnh tốt, sinh ra đã là Hoàng thái tử, là đứa con trai mà nguyên Hoàng Hậu sinh ra.

"Hạ Tử Thịnh, ngươi hận ta sao?" Hạ Tử Minh điên cuồng đi tới bên người Hạ Tử Thịnh, nhìn giống như đã say thật sự.

Hạ Tử Thịnh không để ý đến hắn.

Hạ Tử Minh kích động không để ý tới Cố Sâm, trực tiếp nhấc hắn lên, lại lần nữa ép hỏi: "Hạ Tử Thịnh, ngươi hận ta sao?"

"Thần đệ sao có thể hận Thái Tử điện hạ? Từ trước đến nay, thần đệ ít nhiều được Thái Tử điện hạ chăm sóc, mới có thể ở trong thâm cung sống đến ngày hôm nay, thần đệ đối với điện hạ cảm động đến rơi nước mắt, ngay cả cảm kích Thái Tử điện hạ đều cảm kích không tới, làm sao thần đệ lại hận Thái Tử điện hạ đâu." Hạ Tử Thịnh không hổ là vận mệnh chi tử, ngay cả đến lúc này, tuy trong lòng cực kỳ hận Hạ Tử Minh, trên mặt cũng không lộ nửa điểm manh mối, chẳng sợ Hạ Tử Minh đã là say mèm, cũng vẫn thể hiện bộ dáng cảm động đến rơi nước mắt.

Hạ Tử Minh trong lòng ca ngợi nhân vật chính, trên mặt lại thể hiện bộ dáng say mèm, giống như nghe được một câu chuyện đùa, ngửa mặt lên trời cười dài: "Ha ha ha, ngươi không hận ta, không hận ta."

"Nhưng ta lại hận ngươi a, Hạ Tử Thịnh.." Hắn dường như đại say.

Cố Sâm nhìn ra Hạ Tử Minh có chút không bình thường, trực giác đối phương sẽ nói chuyện gì làm người bất ngờ, đang muốn khuyên hắn vài câu: "Thái Tử điện hạ.."

"Mẫu hậu, nhi thần bất hiếu, nhi thần bất hiếu a." Hạ Tử Minh lộn xộn, giống như đã là say đến hoàn toàn, lập tức rơi lệ đầy mặt khóc: "Hôm nay là ngày giỗ của ngài, nhi thần biết rõ là Dung Phi hại chết ngài, nhưng lại không dám đem chuyện này nói cho phụ hoàng, rồi lại nhớ đến tình cảm huynh đệ, còn phải che chở cho nhi tử của Dung Phi.. Nhi thần thực xin lỗi ngài, thực xin lỗi ngài a, mẫu hậu.."

Hạ Tử Minh gào khóc.

Cố Sâm cùng với Hạ Tử Thịnh đều sững sờ.

Dung Phi không phải ai khác, lại là mẹ đẻ của Hạ Tử Thịnh- người có xuất thân nô tì thấp kém. Dung Phi cũng không được sủng ái, ở trong cung không thể tranh giành điều gì, bởi vì xuất thân là nô tì, trong cung hầu như phi tử nào cũng có thể bắt nạt nàng, vì lúc trẻ được nguyên Hoàng Hậu chăm sóc, nên cuộc sống của nàng mới tốt được vài năm.

Tính tình của Dung Phi vô cùng yếu đuối, nguyên Hoàng Hậu sau khi chết, mọi người đều bắt nạt nàng, hoàng đế cũng hoàn toàn không quản.

Hoàng thái tử Hạ Tử Minh lại không biết vì sao mà thường xuyên tới tìm Dung Phi, khinh nhục nàng..

Tinh cảm của Hạ Tử Thịnh đối với người mẹ tính tình yếu đuối của mình vô cùng sâu đậm, chính hắn bị Hạ Tử Minh khi dễ còn có thể nhẫn, nhưng bởi vì Hạ Tử Minh tới làm nhục mẹ hắn, nên mới nói Hạ Tử Thịnh hận Hạ Tử Minh vô cùng.

Mà hiện tại, Hạ Tử Minh lại nói Dung Phi – một người phụ nữ yếu đuối như vậy – lại có quan hệ đến cái chết của nguyên Hoàng Hậu, việc này có khả năng sao? Có đúng hay không?

Là do Hạ Tử Minh say, hồ ngôn loạn ngữ, hay?

"Thái Tử điện hạ.." Cả Cố Sâm cùng với Hạ Tử Thịnh đều ngạc nhiên.

Hạ Tử Minh lại đột nhiên say giống nhau, đi tới trước mặt Hạ Tử Thịnh, bắt được tay hắn: "Trường An, ngươi là ta đệ đệ a, ngươi là đệ đệ mà ta thích nhất, đại ca thích nhất ngươi, ngươi đã cứu tánh mạng của đại ca a.. Nhưng mà, nhưng mà vì cái gì, vì cái gì người lại là nhi tử của Dung Phi, là con của kẻ giết mẫu hậu ta đây? Trường An?"

Sau khi say ánh mắt của Hạ Tử Minh nóng rực, tình huynh đệ trong mắt giống như có thể tràn ra, trong giọng nói khan khan đầy mâu thuẫn và tình huynh đệ, dù cho ai nhìn thấy đều cảm thấy tình cảm của hắn không phải giả mạo.

Hạ Tử Thịnh cảm giác bị ánh mắt của hắn làm nóng lên, đột nhiên nhớ tới khi mình còn nhỏ, từng có một khoảng thời gian quan hệ của hắn và Hạ Tử Minh vô cùng tốt, tuy rằng khi còn nhỏ chịu những hoàng tử khác làm nhục, hắn nhìn trúng Hạ Tử Minh có tính tình tốt, cố tình tính kế tranh thủ thương tiếc của Hạ Tử Minh, nhưng thiếu niên Hạ Tử Minh thật sự từng vô cùng yêu thương hắn – một hoàng tử không được sủng ái, là một người ca ca không thể tốt hơn, ngay cả Trường An - nhũ danh của chính mình cũng là Hạ Tử Minh cho hắn.

Hắn cũng từng vô cùng dính Hạ Tử Minh.. Nhưng tất cả mọi thứ bị thay đổi từ khi nào?

À, khoảng chừng bắt đầu tử khi nguyên Hoàng Hậu qua đời đi.

Từ đó về sau, thiếu niên đã từng ấm áp như mặt trời đã biến mất, trở thành Hoàng thái tử hiện tại: Quái đản, thô bạo.

"Đại ca.." Hạ Tử Thịnh nhớ lại quá khứ, nhịn không được kéo lại Hạ Tử Minh, kêu hắn.

Nhưng Hạ Tử Minh sau khi uống say, lại giống như người điên rồi, tâm tình bất định hất tay hắn, ánh mắt chán ghét nhìn hắn giống như nhìn thấy vật gì ghê tởm, lạnh lùng sắc bén nói: "Cút ngay! Đồ tạp chủng như ngươi không xứng kêu ta là đại ca!"

Hạ Tử Thịnh buông lỏng hắn tay, chỉ là lần này lại không thể như cũ mà chán ghét Hạ Tử Minh.

Hạ Tử Minh lung lay đi vài bước, rồi đột nhiên té xuống.

"Thái Tử điện hạ.." Cố Sâm cùng với Hạ Tử Thịnh vội vàng tiến lên đỡ hắn.

May mà, Hạ Tử Minh không phải là té xỉu, mà là lâm vào ngủ say, sau khi rơi vào lòng của Cố Sâm, không lâu sau đó là vang lên tiếng ngáy rất nhỏ..

"..."

Hạ Tử Thịnh.

Cố Sâm: "..."

Hạ Tử Minh ngủ đến thơm ngọt, nhưng sau khi hắn tuôn ra nhiều bí mật như vậy, sau khi uống say thì nói thật nói nhiều, hai người còn lại chú định là thức trắng đêm, ngủ không yên.

* * *

(*): Hoàn hảo

(**): Dùng để ví tình cảm quan hệ khăng khít giữa anh em huynh đệ

(***): Tế theo lễ đám tang