Xuyên Qua Chi Nông Nữ Có Độc

Chương 53: Huynh đệ Lục gia




Khi Quan Văn từ chỗ Vương tú tài trở về, Lục Vân Trạch đã rời đi. Đồ Tô đại khái nói cho hắn một chút, buổi chiều hôm đó Quan Văn liền tới khách điếm Hà gia nơi bọn họ dừng chân để bái phỏng. Thẳng đến khi sắp lên đèn mới làm cho tiểu nhị khách sạn Hà gia báo lại, khi ăn cơm chiều muốn dẫn bằng hữu cùng nhau đến ăn cơm, làm cho Tang Lạc chuẩn bị một chút. Đồ Tô bởi vì bị Lục Vân Trạch làm thương tổn lòng tự trọng, nên hứng thú rã rời chỉ huy vài nữ đầu bếp làm một bàn thức ăn gia đình, cũng không có tự mình động thủ. Lâm thị cùng Tang Lạc đều thập phần hiếu khách, chuẩn bị một ít đồ ăn khác.

Lúc này thế nhưng ngay cả Lục Vân Nham bệnh tật kia cũng đi theo đến đây. Đồ Tô đối với ấm sắc thuốc này có ấn tượng tốt hơn so với Lục Vân Trạch kia nhiều, vội vàng cười nghênh đón. Lâm thị vốn là đối với việc lúc trước bọn họ buông tha Quan Mao trong lòng vẫn cảm kích, lại không có cách nào cảm tạ, nay gặp đối phương tới cửa, tất nhiên là nhiệt tình chiêu đãi.

Lục Vân Nham hướng Lâm thị chắp tay thi lễ nói: “Mới vừa rồi cùng Mậu Tài  đệ nói chuyện thập phần hợp ý, hắn vừa mời, huynh đệ chúng cháu liền mặt dày theo tới. Làm phiền bá mẫu.”

Lâm thị thập phần không quen loại nho nhã này, chỉ cười nói: “Không phiền toái không phiền toái, cơm rau dưa, các cháu đừng ghét bỏ là tốt rồi.”

Lục Vân Nham lại sai gã sai vặt đi theo dâng hai hộp lá trà làm lễ gặp mặt, chính hắn lại cùng mọi người Quan gia khách sáo một phen mới chậm rãi ngồi xuống. Trong đám người đang ngồi, Quan Mao cùng Quan Hậu Tề đều không quen xã giao, chỉ biết vùi đầu ăn cơm. Lâm thị trừ bỏ tiếp đón bọn họ ăn uống cũng không nói gì khác. Chỉ có Quan Văn có thể theo chân bọn họ tán gẫu hợp ý, Lục Vân Trạch vừa vặn ngồi ở đối diện Đồ Tô, vốn hắn trong lòng còn có chút nút thắt, nhưng hiện tại vừa thấy, đối phương tuy rằng ăn rất nhiều rất nhanh, nhưng là không phun khắp nơi… Hơn nữa từ xa nhìn lại, cũng có chút bộ dáng tiểu thư khuê các. Vì thế không ngừng ở trong lòng nói: “Hãy quên đi, quên nước miếng đi…” (QA: ta không biết nói gì với tên này! -_-!!!)

Lục Vân Nham ăn cực ít lại rất chậm, Lâm thị thấy hắn ăn ít, không ngừng khuyên hắn ăn nhiều.

Lục Vân Nham cười nói: “Bá mẫu không cần khách khí, ta ăn so với ở nhà còn nhiều đâu. Trách không được người ta nói cơm ngon ở xa nồi.”

Quan Mao đột nhiên nói tiếp nói: “Này còn nói nhiều? Đại muội ta một người có thể ăn gấp ba lần ngươi.” (QA:-_-!!! Ngốc!)

“Phốc xuy” Lục Vân Trạch nghe xong không khỏi nở nụ cười. Đồ Tô ý tứ hàm xúc không rõ liếc mắt nhìn Quan Mao một cái, Quan Mao tự giác không ổn, vội vàng cúi đầu tiếp tục liều mạng ăn cơm không muốn nói tiếp.

Tô Trung Thần hôm nay không biết sợi dây nào đáp sai tuyến rồi, thỉnh thoảng mới nói, hắn ngược lại không cùng Lục Vân Trạch nói, chỉ tìm Lục Vân Nham bắt chuyện.

“Lục công tử bình thường đều đọc những sách gì?” Tất cả mọi người tự nhủ, không hổ là con mọt sách, ba câu nói đều không rời sở trường.

Lục Vân Nham khiêm tốn cười nói: “Ta thân thể yếu đuối, không cách nào tới học đường, tùy ý đọc được mấy bản mà thôi.”

Ai ngờ Tô Trung Thần thế nhưng bắt đầu khoe khoang học vấn lên, trong chốc lát nói 《Tứ thư 》trong chốc lát lại giảng 《Đại học 》. Lục Vân Nham trên mặt ý cười không thay đổi, kiên nhẫn nghe, thường thường gật gật đầu. Nhưng Lục Vân Trạch thì ngồi không yên, hắn không khỏi đắc ý dào dạt nói tiếp: “Đại ca của ta nhưng là nổi danh thần đồng trong thành Vân Châu, ba tuổi vỡ lòng, năm tuổi có thể làm thơ, bảy tuổi có thể viết văn…” (QA: Có ai ngửi thấy mùi dấm ở đâu k?^^)

“Vân Trạch, tốt lắm, đừng làm cho người ta chê cười.” Lục Vân Nham vội đánh gãy đệ đệ. Tô Trung Thần khoe ra không được, cũng không xấu hổ, vẫn đang ngồi không nhanh không chậm ăn cơm. Sau đó làm bộ như không có việc gì tiếp tục cùng Lục Vân Nham nói chuyện, đông kéo tây xả không ngừng. Đồ Tô thầm nghĩ, không biết người nọ là đúng là ngốc hay là da mặt dày.

Cơm nước xong hai người lại ngồi một lát, Quan Văn liền đưa hai người về khách sạn. Lâm thị khách sáo mời hai người đến trong nhà ở, Lục Vân Nham khách khí nói lời cảm tạ sau đó uyển chuyển nói mình mang nhiều người, còn thêm chăm sóc ngựa, Lâm thị thế này mới không giữ lại nữa. Hai người đi rồi, mọi người cũng thu thập một chút đều tự tán đi.

Hai huynh đệ Lục Vân Nham ở trấn trên ngây người ba bốn ngày, Quan Văn mỗi ngày học xong đều sẽ đi về phía Lục Vân Nham thỉnh giáo một phen. Điều này lại chọc Tô Trung Thần có chút mất hứng, Đồ Tô không rõ người này vì sao không thích qua lại cùng Lục Vân Nham ôn hòa khiêm tốn. Theo lý thuyết, hắn nên cùng Lục Vân Trạch không hợp mới đúng. Giải thích duy nhất đó là Quan Văn hướng Lục Vân Nham thỉnh giáo học vấn làm bị thương lòng tự trọng của hắn.

Lâm thị cũng thường thường để cho tiểu nhị đưa chút ăn vặt bản địa cho hai huynh đệ này, Lục Vân Nham mỗi lần đều khen không dứt miệng.

Khi đến ngày thứ tư, Quan Văn lại vẻ mặt lo lắng trở lại, cùng Lâm thị nói Lục Vân Nham lại bị bệnh. Lâm thị vội vàng chạy nhanh đến xem, bị Đồ Tô ngăn lại, nàng vội sai tiểu nhị đi mời Điền lang trung tới.

Điền lang trung cõng cái hòm thuốc bước nhanh đi vào phòng Lục Vân Nham, đi trước xem mạch cho hắn. Đồ Tô cùng Lục Vân Trạch cùng vài cái gã sai vặt đứng ở bên cạnh. Thừa dịp thời gian bắt mạch, Đồ Tô khó hiểu hỏi: “Đại ca ngươi thân thể kém như vậy, như thế nào không mang theo thầy thuốc đi chứ?”

Lục Vân Trạch trầm ngâm một lát mới thấp giọng nói: “Chúng ta, là vụng trộm đi ra.”

“A?”

“Đều bao lớn còn rời nhà trốn đi?”

Lục Vân Trạch nhức đầu, có phần không được tự nhiên nói: “Cái kia, Đại bá mẫu ta đón dâu xung hỉ cho Đại ca ta… Ta cũng bị buộc đọc sách, vì thế liền chạy trốn như vậy…”

Đồ Tô yên lặng gật đầu, Lục phu nhân này cũng thật là, sinh bệnh nếu xung hỉ có thể tốt lên, còn cần thầy thuốc làm gì chứ?

Lục Vân Trạch môi giật giật, cuối cùng vẫn là nhịn không được đem tin tức mình biết nói cho Đồ Tô: “Kỳ thật, người đính thân ban đầu là ngươi.”

Đồ Tô gật đầu, nàng tự nhiên biết điều này.

“Nhưng về sau bá mẫu không biết như thế nào lại sửa lại chủ ý liền chọn nữ nhi của một tú tài nghèo, Đại ca ta khuyên bảo vô dụng, lại sợ chậm trễ người ta, liền tìm ta thương lượng, ta liền ra chủ ý này cho hắn…” Lục Vân Trạch thấp giọng nói.

Hai người đang nói, lại nghe Lục Vân Nham trên giường ho nhẹ một tiếng, Lục Vân Trạch vội vàng dừng lại không nói, tiến lên một bước cười hỏi: “Thầy thuốc, Đại ca của ta sao rồi?”

Điền lang trung lúc này đang cau mày, suy tư về cái gì, nghe Lục Vân Trạch hỏi, liền bình thản nói: “Vốn thân mình này của hắn bẩm sinh cũng không phải thập phần suy nhược, đều là nuông chiều hỏng rồi. Bổ quá mức, vận động quá ít, mới tạo thành cái dạng này hôm nay.”

Lục Vân Trạch vô cùng chấp nhận gật đầu: “Nhà Đại bá ta chỉ có một đứa nhỏ là hắn, Đại bá mẫu từ nhỏ liền đối Đại ca thập phần để bụng.” Đâu chỉ là để bụng!

Điền lang trung gật gật đầu chậm rì rì nói: “Thế gian vạn vật đều phải nói độ, quá độ sẽ không tốt. Thân thể người cũng vậy. Quá mức cẩn thận nuông chiều ngược lại không tốt, ngươi xem đứa nhỏ ở nông thôn kia ai từng tỉ mỉ chăm sóc? Người nào không phải cường tráng như trâu vậy.”

Lục Vân Trạch vội đáp: “Có đạo lý có đạo lý, chính là Điền lang trung có biện pháp gì?”

Điền lang trung nói: “Lão phu quả thực chịu bó tay với bệnh tinh quý bực này.”

Lục Vân Trạch ban đầu nghe một phen ngôn luận mới mẻ của hắn còn nghĩ hắn có biện pháp trị liệu, vừa nghe hắn nói như vậy, trong mắt không khỏi toát ra một tia thất vọng.

“Bất quá,” Điền lang trung lại nói: “Lão phu ngược lại có một phương thuốc dân gian, không biết hai vị chịu nghe không?”

Lục Vân Nham vội hỏi là cái gì, Điền lang trung vuốt chòm râu hoa râm không nhanh không chậm nói: “Không cần gì khác, Lục công tử chỉ cần mỗi ngày ngủ sớm dậy sớm, ăn nhiều chút cơm rau dưa, làm việc đi lại nhiều hơn. Kiên trì chừng nửa năm sẽ có hiệu quả. Mặt khác lão phu lại viết cho ngươi phương tử dược thiện.” Gã sai vặt đi theo vội vàng bày bút mực, Điền lang trung xoát xoát một chút viết nửa trang giấy, Lục Vân Trạch tiếp nhận nhìn lên, chỉ thấy mặt trên toàn là đồ tiện nghi thông thường, thuốc bổ cơ hồ không có, vốn định lại hỏi thêm, lại vừa nghĩ tới lời nói của thầy thuốc vừa rồi, đành phải dừng lại không hỏi.

Điền lang trung đứng dậy cáo từ, gã sai vặt vội đưa chẩn kim, Điền lang trung chỉ lấy khoảng một phần mười bạc, gã sai vặt lại nhún nhường hắn cũng chỉ là xua tay nói: “Lão phu không lừa gạt già trẻ, mặc cho là ai đều là giá này, nếu để cho người ta biết sẽ nói lão phu bắt nạt các ngươi là người bên ngoài.” Khi đi tới cửa, hắn chợt nhớ tới cái gì, liếc mắt nhìn Đồ Tô đứng ở bên cạnh một cái, nói: “Các ngươi đã có quen biết, ngược lại có thể đi thỉnh giáo mẫu thân Quan cô nương một chút, Quan cô nương là trẻ sinh non, nay lại được dưỡng vô bệnh vô tai, quả thực đáng giá lãnh giáo một chút.” Lục Vân Trạch vội lên tiếng. Liền một lát sau, Tang Lạc liền giúp đỡ Lâm thị vào được. Lâm thị đứng ở trước giường đối Lục Vân Nham hỏi han.

Lục Vân Nham cố gắng muốn ngồi dậy, lại bị gã sai vặt giúp đỡ nằm xuống, Lâm thị cũng vội khuyên hắn nằm xuống.

Lục Vân Trạch thuận tiện hướng Lâm thị lãnh giáo chuyện tình như lời Điền lang trung, Lâm thị nghe người ta hỏi vấn đề này, trố mắt một hồi lâu, mới chần chờ nói: “Quả thực không có biện pháp đặc biệt gì, nhà chúng ta vẫn đều nghèo, có thể ăn no mặc ấm đã không sai lầm rồi. Càng chưa thấy qua thuốc bổ là cái hình dáng gì? Nga đúng rồi, ta nghĩ một chút –” Lục Vân Trạch vội hỏi là cái gì? Lục Vân Nham cũng cười chờ Lâm thị nói ra.

Lâm thị nói tiếp: “Nàng đứa nhỏ này từ nhỏ tính tình vừa nghịch ngợm vừa hoang dã, ngày bé tuy là so với đứa nhỏ cùng tuổi nhỏ hơn, nhưng là đánh nhau, trèo cây cũng không thua bọn họ. Nàng mỗi ngày đều phải cùng người đánh nhau một trận hoặc hai trận… Đại khái là như thế này luyện ra đi.” (QA: Đây là khen!? -_-!!!)

“Nga, thì ra là thế, đa tạ bá mẫu chỉ giáo.” Lục Vân Trạch cố nén không cười ra tiếng, miệng lại khách khí. Trên giường Lục Vân Nham cũng nghiêng đầu vào bên trong, thân mình khẽ động, dường như đang cười.

Trên mặt Đồ Tô không khỏi thêm vài tia hắc tuyến. Nàng phát hiện từ sau khi hai huynh đệ này xuất hiện, một chuyên tiếp một chuyện 囧.

Không biết hai người này là nghĩ như thế nào, quả thực thật sự ở trấn trên lưu lại một thời gian. Quan Văn mỗi ngày đều chạy nhanh đến xem hai người, nói chuyện phiếm vài câu, Lục Vân Nham cũng thuận tiện đề điểm hắn vài câu. Tô Trung Thần thấy lại bắt đầu ăn vị không thôi, đối Quan Văn là xa cách. Sau khi Quan Văn phát hiện vừa lấy rượu vừ đưa đồ ăn, còn nói thêm: “Lục Đại công tử trước kia tiến vào học đường, mùa xuân sang năm còn muốn tham gia thi hương, đối với việc chuẩn bị thi hiểu nhiều một chút, ta lại không có căn bản nên hỏi nhiều một ít.” Tô Trung Thần ra vẻ hào phóng nói không quan hệ, lại thấy Đồ Tô cùng Lâm thị thỉnh thoảng đưa đồ ăn cho hai huynh đệ Lục Vân Nham, liền cố ý vô tình ở trước mặt Đồ Tô nói bóng nói gió. Đồ Tô liếc mắt nhìn hắn một cái, trở về cũng thêm cho hắn một phần.

Đồ Tô trở về thuận tiện oán giận với Lâm thị cùng Tang Lạc: “Tô ngốc tử này hiện nay thế nhưng học được nói bóng nói gió, phải sửa trị tật xấu này của hắn!”

Lâm thị cười nói: “Quên đi, vốn là chúng ta có việc thẹn trước. Trách không được người ta nói hòa thượng bên ngoài niệm kinh tốt hơn. Nay Lục công tử kia vừa tới, cả nhà chúng ta quả thực là thật sự lạnh nhạt hắn. Trách không được trong lòng hắn bất bình.” Đồ Tô đành phải không nói thêm gì nữa.

Hai huynh đệ Lục gia ở trấn trên ngây người hơn nửa tháng. Một ngày đó, chỉ thấy tiểu nhị khách sạn Hà gia vội vàng tới báo tin nói, hai người bọn họ giống như có việc gấp, không kịp cáo từ liền vội vàng rời đi, còn xing mọi người Quan gia không cần để ý. Đồ Tô đoán khẳng định là người Lục gia đuổi tới. Nàng đoán không sai, ngày hôm sau bọn họ đi, gã sai vặt tôi tớ Lục gia chạy tới một đoàn, chỉ tiếc bọn họ chậm một bước, hai người Lục Vân Trạch cùng Lục Vân Nham chỉ sợ đã muốn đến Trường An.

Mùa hè rất nhanh đi qua, cách ngày Quan Văn thi đồng thử càng ngày càng gần. Lâm thị càng thêm tỉ mỉ chăm sóc Quan Văn, ngay cả việc của Tô Trung Thần cũng giảm không ít, chỉ để cho hắn cùng Quan Văn đọc sách.

Đầu tháng mười Quan Văn tới trong huyện tham gia thi đồng thử, trước khi đi Lâm thị lại ra sức dặn hắn phải chú ý thân thể, Đồ Tô thì lôi kéo hắn nói: “Nhị ca, huynh cứ việc buông ra đi khảo, mặc kệ trúng hay không trúng. Chúng ta lại không dựa vào huynh nhất định phải khảo thủ công danh. Trong lòng huynh đừng có cái gánh nặng gì.”

Quan Văn cười nói: “Lời tuy nói như thế, nhưng là mấy tháng này, mọi người trong nhà tạo điều kiện cho ta như vậy, nếu khảo không tốt làm sao có mặt mũi nhìn mọi người?”

Đồ Tô trấn an hắn: “Nhưng trăm ngàn đừng nghĩ như vậy. Huynh coi như khảo chơi đi, thật sự không được, ta năm sau lại khảo.” Những người khác cũng cằn nhằn thầm thì căn dặn vài câu, mới lưu luyến không rời thả hắn rời đi.

Thời gian trôi nhanh, đảo mắt chính là năm sáu ngày, Quan Văn cùng đồng học trấn trên vừa thi xong liền cùng nhau trở lại, Quan Trung cũng vừa mới từ Trường An trở về, cũng báo nói sinh ý thập phần không tồi. Người một nhà không khỏi vui mừng, Đồ Tô cùng Lâm thị lại thương lượng nên vì Quan Văn làm một bữa tiệc đón gió tẩy trần.

Thời điểm trung tuần tháng mười, thành tích huyện thử liền đi ra. Đầu tiên là người cùng Quan Văn đi khảo đến báo, Quan Văn không thập phần tin, lại làm cho Quan Mao vội vàng đánh xe ngựa tới trong huyện nhìn mới hoàn toàn yên tâm. Lâm thị sau khi biết được tin tức lại mặt mày hớn hở, Quan gia từ trên xuống dưới cũng vui sướng. Lâm thị lại chạy nhanh làm cho Tang Lạc đi mua nhiều hạt dưa kẹo điểm tâm linh tinh gì đó chuẩn bị đãi khách. Tin Quan Văn khảo trúng tú tài giống như mọc cánh vậy, không đến mấy ngày người trên Quan Lâm Trấn đều đã biết. Trấn trên này người cùng Quan gia thoáng có chút giao tình lục tục tiến đến trước mặt Lâm thị nói vài câu chúc mừng. Cũng có người đỏ mắt đố kỵ ở bên cạnh nói mát: “Quan chị dâu thật đúng là có phúc khí a. Bất quá đâu, mọi người đều nói tú tài dễ khảo, cử nhân khó trúng. Chẳng phải danh nhân nói ‘Tám mươi vẫn là học trò nhỏ’. Lúc này tú tài không coi là cái gì, trúng cử nhân kia mới là tổ tiên có hào quang.”

Lâm thị lạnh nhạt liếc mắt quét phụ nhân kia một cái, chỉ nói: “Trúng hay không trúng cũng không sao, nhà chúng ta vốn không trông cậy hắn dựa vào công danh ăn cơm. Nói sau tú tài này cũng chẳng phải dễ trúng, bằng không vì sao có người thi rớt nhiều như vậy?” Phụ nhân nói mát kia cũng là hàng xóm phía sau Quan gia Chu thị, trong nhà là mở tiệm tạp hoá, con trai Chu thị này thi liền mấy năm cũng chưa trúng tú tài. Nàng thấy Quan Văn không đọc sách vài năm đã muốn đi dự thi, trong lòng sớm liệu định hắn tất khảo không trúng. Nào biết người ta thế nhưng trúng. Nàng có thể không nín thở sao? Nàng vốn nghĩ hai người Lâm thị cùng Quan Hậu Tề đều là miệng lưỡi ngu ngốc, liền thừa dịp hai nữ nhi lợi hại kia không ở trước mắt, mở miệng chèn ép vài câu, không nghĩ được, Lâm thị này hiện nay cũng là thoát thai hoán cốt, cũng biết học tổn hại người. Chu thị không chiếm được tiện nghi, ngược lại bị Lâm thị trách móc một câu, tức giận quá mức lúc ấy liền phẫn nộ mà đi.

Tiễn bước hàng xóm láng giềng, Lâm thị cũng có chút mệt mỏi. Đang muốn về phòng nghỉ tạm, lại thấy hai ca ca cùng mẫu thân nhà mình tới.

Lâm thị trố mắt trong chốc lát bước lên phía trước đi nghênh đón. Lại đem ba đứa nhỏ gọi vào trước mặt, tiếp theo lại phân phó người đi kêu Quan Mao cùng Quan Hậu Tề trở về.

Hai người Đồ Tô cùng Tang Lạc tiến lên kêu một tiếng bà ngoại cậu, liền nhu thuận đứng ở một bên nghe bọn họ nói chuyện.

Lần này Lâm lão hán quả thực không tới, phỏng chừng là không kéo xuống mặt mũi được. Đồ Tô mắt lạnh quan sát mấy người trước mắt này, bà ngoại nàng Chu thị là một nữ tử nông thôn cổ đại điển hình, không có chủ kiến của mình, cả đời chưa từng làm chủ gia đình, chỉ biết nghe lời bạn già cưng chiều con trai tôn tử, đối với mấy nữ nhi như Lâm thị vân vân đều là bình thường. Cảm tình của Lâm thị đối với Chu thị so với Lâm lão hán tốt hơn nhiều lắm, lôi kéo nàng hỏi, Chu thị cũng lôi kéo nàng dặn một đống lời lẽ tầm thường. Hai người cậu của Đồ Tô Lâm Thịnh cùng Lâm Thuận đầu tiên là vì chính mình lúc trước làm như tạ lỗi, mong rằng muội muội nghĩ tới huynh muội cùng cha mẹ tha thứ cho mình.

Lâm thị vội cười nói: “Đều là huynh muội nhà mình, cái gì tha thứ không tha thứ, ban đầu các ngươi sống cũng không dư dả, đi qua đều không cần nhắc lại.” Lâm Thuận Lâm Thịnh vội liên tục nói phải.

Lâm thịnh nói xong lại nhắc tới một muội tử khác của mình là Ngọc Châu. Lực chú ý của Đồ Tô cũng không khỏi tập trung một ít, nàng trước kia như thế nào chưa từng nghe qua mình còn có một di nương? Ai ngờ, nàng nghe ra cũng đi theo tức giận chết khiếp. Hóa ra dì kia của nàng cùng Lâm thị tình huống đại thế cùng loại, cũng là gả cho một thương nhân, thương nhân kia đầu tiên là ở huyện bên cạnh bận rộn buôn bán, người Lâm gia còn thường thường có thể nhìn thấy nàng. Về sau thương nhân kia muốn về quê nhà của mình, cố tình quê nhà người nọ lại cực xa, Lâm di nương này vừa đi, liền không trở về nữa. Hai nơi không có thân hữu qua lại, hơn nữa nàng lại không biết chữ, ngay cả thư cũng viết không được.

Vài năm đầu Chu thị còn nhắc tới vài câu, bị một câu của Lâm lão hán nói lại: ‘Cô nương gả đi ra ngoài như nước hắt đi, nhắc tới nàng làm gì!’. Chu thị rốt cuộc không dám nhắc tới nữa. Lâm thị lúc đầu cũng sẽ cùng đứa nhỏ nhắc tới, về sau mình lại vì các loại việc vặt quan tâm, liền cũng dần dần quên đi. Hôm nay Lâm Thịnh nhắc tới, Lâm thị liền nhịn không được rơi lệ. Hóa ra Lâm Thịnh ngẫu nhiên đụng phải đồng hương của Nhị muội phu, mới biết được trượng phu của Ngọc Châu từ vài năm trước đã qua đời. Lâm Ngọc Châu chỉ có thể mang theo vài đứa con tuổi còn nhỏ đi theo cha mẹ chồng qua ngày. Về sau, cha mẹ chồng nàng vì đón dâu cho tiểu nhi tử của mình liền buộc nàng tái giá, thuận tiện lại đem hai cháu gái cũng bán cho nhà giàu người ta làm nha hoàn. Lâm thị khóc khóc bất giác lại nghĩ tới chuyện trước kia của mình, khóc càng thêm lợi hại. Tang Lạc vội đi khuyên, Đồ Tô cũng đi theo khuyên giải, đồng thời lại nói với hai người cậu: “Nương ta một cái nữ tắc người ta không tiện đi xa cũng liền thôi, cậu là người thường xuyên ra bên ngoài, vì sao không đi tới nhìn xem? Nếu là nhà mẹ đẻ thoáng để ý chút, cha mẹ chồng di nương làm sao có thể dám càn rỡ như vậy!” Thông qua lời này còn có ý tứ trách cứ một tầng khác. Lúc trước, chuyện Cao thị cùng nhà nàng ầm ĩ thành như vậy, cũng không thấy hai người cậu đến nhìn một cái. Này tính là cái nhà mẹ đẻ gì! Lâm Thịnh cùng Lâm Thuận có thể nào nghe không ra ý tứ trong lời nói của Đồ Tô, chính là cười gượng, cố gắng nói sang chuyện khác.

Chu thị thấy con bị ngoại tôn nữ chỉ trích, không khỏi có chút không vui, liền bày ra tư thái trưởng bối nói: “Ngươi đứa nhỏ này đều bao lớn, nói như thế nào lại không có tôn ti trưởng ấu, mặc dù các cậu ngươi có sai, cũng nên là ông ngoại ngươi cùng ta nói bọn họ, ngươi một cái tiểu bối sao có thể nói hỗn? Trách không được ông ngoại ngươi nói ngươi không giống một cô nương gia.”

Đồ Tô cười lạnh nói: “Ta là không lập trường nói bọn họ, nhưng nhị lão các ngươi có lập trường nói, chưa từng thấy các ngươi chỉ trích một câu? Còn không phải một mặt bao che dung túng? Về phần ta giống nữ hài tử hay không, ta cũng là không hiếm lạ làm một nữ tử cả đời không chủ ý!” Chu thị nghe vậy tức giận đến vẻ mặt đỏ bừng, chỉ vào nàng sau một lúc lâu nói không ra lời. Lâm thị gặp nữ nhi càng nói càng hỗn, vội vàng lấy lòng nói, miệng trách: “Tốt lắm, nhanh vào nhà đi, đều là ta bình thường rất nuông chiều ngươi.”

Đồ Tô sợ Lâm thị tức giận vội vàng cười nói: “Nương, ta là bị chuyện của dì chuyện làm tức giận đến, nói nhiều, ngài đừng theo ta chấp nhặt. Còn có cậu bà ngoại cũng đừng theo ta chấp nhặt. Chỉ xem như là ta đồng ngôn vô kỵ.”

Lâm thị vỗ một chút nàng nói: “Còn đồng ngôn vô kỵ, đều bao lớn rồi!”

Đồ Tô lại nghiêm mặt nói: “Nương, ta nhưng là nói đến đằng trước. Tương lai sau khi ta cùng Tang Lạc gả ra bên ngoài, ngài nhưng đừng giống như người khác vậy xem chúng ta là nước hắt ra ngoài, mặc kệ chúng ta, mặc cho chúng ta bị người bắt nạt. Nếu là như vậy, ta cũng không thay trong nhà dốc sức làm kiếm tiền, đỡ phải đến lúc đó trái tim băng giá!” Lâm thị nghe vậy vừa muốn tức giận  lại muốn cười, làm bộ muốn đánh nàng: “Ta xem ngươi là muốn bị đánh, nào có cô nương gia tự mình mở miệng nói chuyện gả ra ngoài!” Chu thị cũng sắc mặt cứng ngắc đi theo nở nụ cười một chút. Việc này liền như vậy trôi qua.

Khi ăn cơm trưa, người một nhà đều tề tựu. Chu thị tự nhiên ngồi ở ghế trên, Quan Hậu Tề cũng lại đây cùng nhạc mẫu cùng hai đại cữu ca thấy lễ. Trên bàn cơm, Chu thị cùng huynh đệ Lâm gia không ngừng gắp cho Quan Văn đĩa rau cũng thăm hỏi ân cần, nói trong nói ngoài lại để lộ ra muốn giúp đỡ biểu huynh của ngươi nhiều hơn linh tinh. Quan Văn chính là có lệ đáp ứng, nói cũng không nói nhiều.

Sau khi ăn xong lại ngồi chuyện phiếm trong chốc lát, ba mẹ con Lâm gia mới cáo từ rời đi, Lâm thị lại cầm chút cái ăn cho bọn hắn mang theo.

Người ngoài vừa đi, Tang Lạc liền cười trêu ghẹo Quan Văn: “Nhị ca, ngươi hiện nay mới chỉ là một tú tài còn có nhiều người xem trọng nhà chúng ta như vậy, nếu là ngươi trúng cử nhân lão gia, cửa nhà chúng ta còn không bị đạp hỏng?”

Quan Văn vỗ vỗ đầu nàng cười nói: “Xem trọng thì xem trọng, đến lúc đó ngươi cùng Đại muội đã có thể thành tiểu thư nhà quan.”

Lâm thị cười nói: “Tuyệt không biết e lệ, còn chưa có trúng đâu, trước đóng cửa lại tự mình thổi phồng lên.” Một câu nói được tất cả mọi người nở nụ cười.

Liên tục mấy ngày, hàng xóm láng giềng họ hàng xa bạn cũ bái phỏng không ngừng. Lâm thị không chịu nổi nhiễu loạn này. Cuối cùng Đồ Tô đành phải thả ra tin Lâm thị thân mình không tốt cần dưỡng thai, những người này mới chậm rãi nghỉ ngơi.

Nhưng mầy ngày gần bình tĩnh sau, lại có một người tới, Quan gia mọi người vừa nghe người này, liền không hẹn mà cùng bày ra tư thái như lâm đại địch. (QA: Các nàng đoán xem là ai? -_-!!!)