Xuyên Qua Chi Thú Nhân Quốc Gia

Chương 26: Thay đổi rất nhỏ




Tây Lợi Á rốt cục cười đủ, hắn uống chút nước nhuận nhuận cổ họng:“Uy, ta nói, Vân Phi huynh đệ, mấy tháng này, ngươi có thích cái kia … Kiệt Sâm? Gọi là Kiệt Sâm đi? Ngươi có thích y hay không?”

Mộ Dung Vân Phi đỏ mặt:“Tiểu sinh thân là nam tử, làm sao có thể thích người đồng dạng là nam tử? Huống chi, huống chi người nọ là ép tiểu sinh, tiểu sinh…… Tiểu sinh……” Tiểu sinh nửa ngày cũng chưa nói ra được nguyên nhân.

“Cho nên ngươi sẽ không thích y? Một khi đã như vậy, để liệt xỉ bạo long đến đây, để y xung phong, nếu y chết, ngươi cũng giải thoát rồi.” Tây Lợi Á ra sưu (meo, mốc) chủ ý.

Mộ Dung Vân Phi mạnh mẽ dựng thẳng thắt lưng, tức giận bác bỏ Tây Lợi Á:“Ngươi sao lại độc ác như thế? Kiệt Sâm kia lại không đắc tội với ngươi, ngươi ngươi ngươi ngươi…… Ngươi muốn hài tử của tiểu sinh không có phụ thân sao??”

Tây Lợi Á cùng Bạch Hạo đều hiểu được, đây không phải là không thích, chính là còn chưa thông suốt thôi.

Bạch Hạo nhún nhún vai, đem khoai lang bửa ra làm hai nhét một nửa vào trong tay Mộ Dung Vân Phi: “Bình tĩnh, bình tĩnh, đến, ăn một chút, Tây Lợi Á là trêu ngươi thôi, đừng tưởng thật.”

Mộ Dung Vân Phi tiếp nhận khoai lang cắn một ngụm, miệng than thở nhắc đến cái gì Khổng Tử viết, cái gì kẻ tiểu nhân, làm Tây Lợi Á cười trộm không thôi.

Ba người dùng “tiếng địa phương” hàn huyên nửa ngày, ăn hết ba củ khoai, no đến đánh cách một cái.

Mộ Dung Vân Phi chính là một cái cật hóa, ăn ít nuốt chậm lại liên miên không ngừng, vậy mà bản thân hắn ăn gần hai củ khoai lang nướng, cuối cùng sờ sờ bụng, hàm súc cười: “Chờ lát nữa ăn cơm chiều, không thể ăn quá nhiều được.”

Bạch Hạo thiếu chút nữa không phun ra, giương mắt nhìn Tây Lợi Á: “Thời điểm ngươi mang thai cũng ăn như vậy?”

Tây Lợi Á lắc đầu, buồn bực nhìn tên kia cuộn mình sưởi ấm một bên:“Ngươi ăn nhiều như vậy, không thấy tức bụng sao?”

“Vì sao lại thế, ta còn chưa ăn no đâu……” Mộ Dung Vân Phi vuốt cái bụng, vẻ mặt mẫu tính quang huy: “Ta có bảo bảo, nhất định phải ăn được, nếu không bảo bảo phát triển không tốt.”

Sát, năng lực thích ứng của người này còn nhanh hơn so với Tây Lợi Á đâu! Bạch Hạo lười để ý đến hắn, vì thế quyết định đứng dậy cáo từ. Còn chưa chào ra về, rèm cửa đã bị vén lên, Kiệt Sâm từ bên ngoài đi vào, thấy Bạch Hạo cùng Tây Lợi Á chỉ điểm đầu một cái xem như chào hỏi, rồi đi nhanh đến bên cạnh Mộ Dung Vân Phi, ngồi xuống nhẹ giọng nói:“Hôm nay bảo bảo có ngoan không, có nháo ngươi không?”

Mộ Dung Vân Phi ửng hồng nghiêm mặt, đem thân mình rụt lui phía sau.

“Hắc, ngươi có thể nghe hiểu y nói là cái gì sao?” Vẻ mặt Tây Lợi Á tò mò.

Mộ Dung Vân Phi lắc lắc đầu:“Tiểu sinh, nghe, nghe không hiểu……”

“Y là đang hỏi ngươi bảo bảo có ngoan hay không, có nháo làm ngươi không thoải mái hay không.” Bạch Hạo thêm củi vào trong đống lửa, đứng lên:“Tốt lắm, chúng ta không quấy rầy vợ chồng son các ngươi thân thiết, đi đây.”

“Ân a, còn có, ngươi đối y hảo một chút, sẽ phát hiện y đối với ngươi hảo gấp mười lần, đây là kinh nghiệm!” Tây Lợi Á trước khi xuất môn bỏ thêm một câu như vậy nữa, cuối cùng còn liếc liếc Bạch Hạo, Bạch Hạo giả vờ không nghe thấy, nhấc chân đi xa .

Mới vừa bước được vài bước, chợt nghe phía quảng trường bên kia truyền đến tiếng trầm trồ khen ngợi cùng thanh âm cố lên.

Bạch Hạo tò mò tiêu sái đi qua xem, phát hiện nơi này đứng không ít người, giống cái giống đực đều có, bất quá vừa thấy hắn toàn bộ đều nhất trí tránh ra một con đường, hơn nữa còn lộ ra tươi cười thập phần ái muội.

Đây là làm sao a? Bạch Hạo nhức đầu, hắn lại không muốn đi vào, luôn luôn có cảm giác không tốt.

“Nha, là Lôi Thiết Nhĩ cùng thú nhân ngoại lai đánh nhau đâu, Bạch Hạo ngươi thấy qua thú nhân đánh nhau chưa? Rất thú vị.” Tây Lợi Á không nói hai lời liền kéo Bạch Hạo vào tận cùng phía trong, gần sát nhìn hai dã thú to lớn lăn thành một đoàn.

Hổ hình của Lôi Thiết Nhĩ đã sớm xem qua vô số lần, nhưng người tên Khải Nhĩ kia là mới thấy lần đầu, bộ lông màu đỏ nhìn qua khá dầy, trên cổ có một cái bờm dài làm cho đầu y thoạt nhìn rất lớn. Dã thú này nhìn thoáng giống sư tử, nhưng cơ thể không mạnh mẽ như sư tử. Ánh mắt Bạch Hạo trên người Khải Nhĩ đánh giá nửa ngày, mới bừng tỉnh đại ngộ: Đây là chó ngao Tây Tạng nha.

Lôi Thiết Nhĩ cùng Khải Nhĩ bởi vì Bạch Hạo xuất hiện, tinh thần càng hưng phấn, muốn ở trước mặt người mình thích biểu hiện một phen. Hai đại dã thú va chạm cắn xé lẫn nhau, dùng các loại kỹ xảo áp chế đối phương, hận không thể lập tức thắng trận đấu này.

Bạch Hạo quả thật là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến dã thú đánh nhau, trước kia cũng chỉ xem trên trương trình thế giới động vật mà thôi. Bất quá đại đa số người thuyết minh đều nói hai giống đực đánh nhau là bởi vì tranh giành giống cái niềm vui, không biết hai vị kia vì sao lại đánh nhau.

“Bạch Hạo……” Tuyết Lai đi lại đây, cười hì hì túm lấy áo hắn:“Thật là hạnh phúc nha…..”

Bạch Hạo:“A?”

“Có hai giống đực đánh nhau vì ngươi đâu, nga, thực vinh hạnh, thực lãng mạn……” Tuyết Lai hai tay nắm lại đặt trước ngực:“ Ngay cả ta cũng chưa từng có giống đực đánh nhau vì mình đâu.”

“Đạt Khắc Tư nghe xong những lời này thì thương tâm lắm a.” Bạch Hạo biết được hai tên kia cư nhiên vì hắn, một “giống cái”, mà quần thành như vậy, vì thế liền mất hứng, đẩy ra Tuyết Lai muốn đi.

“Ôi chao, ngươi không xem? Còn chưa phân thắng bại đâu.” Tây Lợi Á bắt lấy tay áo Bạch Hạo: “Ngươi yên đi, Lôi Thiết Nhĩ nhất định sẽ thắng.”

Bạch Hạo giận:“Y thắng hay không liên quan gì đến ta? Sao phải ở lại? Còn lấy ta ra làm chiến lợi phẩm? Ai thắng liền cho người đó? Ta đây là cái gì? Khoe ra năng lực tiềm ẩn của bản thân sao?” Nói xong gạt ra tay Tây Lợi Á, đẩy đám người đi ra ngoài. Lưu lại Tây Lợi Á cùng Tuyết Lai hai mặt nhìn nhau.

“Hắn vì sao lại sinh khí a? Chẳng lẽ không tin tưởng Lôi Thiết Nhĩ sao?” Tuyết Lai mạc danh kỳ diệu. Có giống đực vì mình mà đánh nhau đây đối với giống cái là chuyện rất vinh quang, hơn nữa cho dù người mình thích thua thì thế nào? Ai cũng chưa nói người thắng là sẽ có được giống cái thôi, Bạch Hạo vì sao sinh khí lớn đến thế?

Tây Lợi Á nhún nhún vai, hắn nhưng thật ra khá lý giải Bạch Hạo, phỏng chừng tên kia rất nội ngưu đi, cũng là, dù sao trước kia cũng là một nam nhân cường hãn, kết quả đến nơi này lại bị coi như “giống cái” mà được bảo vệ mọi lúc, mặc kệ là ai trong lòng cũng không thể thông suốt.

“Ta đi hống hắn!” Tây Lợi Á nói xong, cũng chạy theo ra ngoài.

Bạch Hạo rời xa đám người, một mình đi đến bờ sông, ngồi trên tảng đá ngẩn người.

Vừa rồi hắn thế nhưng trong nháy mắt có loại sợ hãi Lôi Thiết Nhĩ sẽ thua trận, là sợ y thua trận mất mặt, hay vẫn là sợ y thua trận mất đi chính mình? Bạch Hạo nắm tuyết thành quả cầu nhỏ, dùng sức ném ra xa! Thật sự phiền chết, vì sao lại phiền như vậy!

“Bạch Hạo, ngươi không sao chứ?” Tây Lợi Á chậm rãi đi đến:“Hắc, ta nghĩ ngươi đang hiểu lầm cái gì.”

“Hiểu lầm cái gì.” Bạch Hạo tiếp tục nắm tuyết, dùng sức ném ra ngoài.

“Ách, ngươi biết đấy, thú nhân chính là như vậy, chưa mất hẳn thú tính, có người khiêu khích liền tự nhiên đánh nhau thôi…… Hơn nữa, cũng không phải kẻ thắng là có thể lấy được đến giống cái nga, chỉ là do Hormone của bọn họ quá nhiều, đánh một hồi để phát tiết chút thôi. Kỳ thực đây cũng là một thủ đoạn để đốc thúc giống đực mạnh hơn, kẻ thu nhất định sẽ cố gắng để mạnh mẽ hơn, sau đó…… Ân…… Sau đó……” Tây Lợi Á nghĩ tìm từ ngữ.

“Sau đó lần nữa đánh thắng trở lại? Nhàm chán không có việc gì làm a?” Bạch Hạo nhớ tới bản thân khi cùng các chiến hữu, hai người vật lộn kẻ nào thua, tuyệt đối sẽ liều mạng luyện tập, sau đó đợi cho bản thân đủ cường, liền đi khiêu chiến, cho đến khi thắng mới thôi. Kỳ thật nam nhân đều như thế này, thật mạnh, hiếu chiến, hiếu thắng.

“Cái kia Khải Nhĩ tiểu thí hài, tuyệt đối không thắng được Lôi Thiết Nhĩ, nói sau, loại này tuổi trẻ lỗ mãng giống như y không có giống cái thích, giống cái đều thích thành thục giống đực thôi, y a, còn chưa được.” Tây Lợi Á đột nhiên hì hì cười: “Ta nghe nói, lúc trước cũng có giống đực cùng A Tư Lan tranh ta đâu, bất quá ta không thấy, nghe nói là A Tư Lan thua ba lần, lần cuối cùng thắng mới kết thành bạn lữ ……”

Bạch Hạo mắt trợn trắng: Đó là Tây Lợi Á trước kia được không? Ngươi đắc ý cái con khỉ gì!

Bên kia quảng trường truyền đến tiếng hoan hô, nghe ra hẳn là Lôi Thiết Nhĩ thắng.

Bạch Hạo đem tuyết cầu nắm được đều ném ra ngoài, sau đó chà xát đôi bàn tay lạnh hồng:“Ta đi nấu cơm, chính ngươi ngốc tự chơi đi.”

“Uy, kéo ta với, kéo ta với, chân ta tê quá ~~~” Tây Lợi Á ủy khuất gần chết, Bạch Hạo người này, rất xấu đi!

Ăn xong cơm tối, một đám người tụ lại trong phòng Bạch Hạo, muốn nghe hắn giải thích một chút về chuyện cạm bẫy.

Bạch Hạo bất đắc dĩ, châm hai ngọn đèn đặt ở trên bàn:“Không phải buổi sáng ta đã nói qua sao? Chính là chuyện như thế.”

Kiệt Sâm nhìn xung quanh đánh giá căn phòng, không ngừng cảm khái, sau khi châm đèn, lại chậc chậc lấy làm kỳ lạ:“Cái này gọi là đèn? Trời ạ, làm sao các ngươi nghĩ ra được? Rất thuận tiện .”

Lôi Thiết Nhĩ vẻ mặt kiêu ngạo:“Ân, là Hạo Hạo nghĩ ra, phòng ở này cũng là Hạo Hạo thiết kế.”

Khải Nhĩ hừ một tiếng, nâng tay xoa xoa miệng vết thương trên mặt, con ngươi màu rám nắng thật sâu nhìn thẳng Bạch Hạo, đem hắn nổi da gà toàn thân.

Lôi Thiết Nhĩ lạnh lùng liếc qua Khải Nhĩ, thân thủ túm Bạch Hạo đến trước người mình, ấn hắn ngồi lên đùi, ý tứ kia đã quá rõ ràng: Đây là của ta, ngươi thiếu đánh chủ ý đến bạn lữ người khác!

Bạch Hạo ngồi lên đùi nam nhân, cả người không được tự nhiên, nhưng cũng biết đây là biện pháp trực tiếp nhất ngăn chặn thú nhân khác đối với mình có tình ý, đành phải nghiến răng nghiến lợi nhẫn xuống.

“Loài liệt xỉ bạo long loại này thực rất giảo hoạt, chúng nó am hiểu đánh lén, hơn nữa còn vì săn được mồi, thời gian mai phục rất lâu.” Kiệt Sâm vuốt cằm, nơi đó giống như có dấu vết của răng nanh,:“Hơn nữa, chúng nó thường hoạt động quần thể, bình thường mấy trăm con chỉ biết nhất nhất nghe tín hiệu của hai ba con cái trong đàn.”

Xã hội mẫu hệ. Bạch Hạo gật gật đầu.

“Tóm lại, loại này rất khó đề phòng, cứ cố thủ trong bộ lạc cũng không phải là biện pháp.” Kiệt Sâm nhìn Bạch Hạo:“Không biết các ngươi có biện pháp nào dễ giải quyết không?” Nói các ngươi, lại chỉ nhìn Bạch Hạo.

Trong bộ lạc có người mới đến, thức ăn dự trữ sớm muộn gì cũng dùng hết, liền như vậy mà chịu đựng không đi săn thú là tuyệt đối không được. Bạch Hạo suy nghĩ một chút, dùng than củi vẽ vòng tròn trên bàn:“Liệt xỉ bạo long có thể leo núi hay không?”

“Không thể.” Lôi Thiết Nhĩ nói:“Lúc trước lựa chọn nơi này làm bộ lạc, cũng bởi vì ba mặt là núi, có thể ngăn chặn rất nhiều thứ phiền toái không cần thiết, tỷ như liệt xỉ bạo long.”

“Như vậy, ta có biện pháp.” Bạch Hạo theo vòng tròn bên ngoài đánh dấu ba phía là núi, phía trống không là nơi giáp ranh cùng thảo nguyên và rừng rậm:“Đầu tiên, cần dựng tường vây cao hơn, cái này dễ rồi, sau đó dọc phía ngoài tường đào một con mương, sâu đến một thước là được, bên trong chất đầy cỏ khô, rồi cho vào chút dầu trơn, cuối cùng đào nhiều loại cạm bẫy mà ta từng nói, càng nhiều càng tốt. Chẳng sợ liệt xỉ bạo long đánh lén, chỉ cần chúng nó rơi vào cạm bẫy nhất định sẽ có động tĩnh, sau đó chúng ta có thể đợi chúng vọt tới trước tường thành, liền châm cỏ khô. Trong lúc này, giống đực trong bộ lạc có thể ra ngoài săn thú, nhưng không cần cách quá xa bộ lạc, tại bộ lạc lưu lại vài thú nhân không có cánh cùng hai thú nhân có cánh là được, như vậy khi liệt xỉ bạo long đánh lén, chúng ta có thể nhanh chóng báo tin, gọi các thú nhân đi săn trở về. Hơn nữa, trước khi chúng nó vọt tới được tường vây, cũng sẽ có một bộ phận thương vong nhất định. Đương nhiên, vì để tránh điều ngoài ý muốn, khi liệt xỉ bạo long đánh lén, giống cái cùng hài tử tốt nhất đều tập trung một chỗ, liền lấy phòng ở của ta làm chỗ tập trung chủ yếu cũng được. Như vậy, chúng ta chỉ cần ở chỗ tường vây, đem liệt xỉ bạo long muốn vượt tường đánh bật trở ra đến chỗ cạm bẫy hay đống lửa bên ngoài, là tốt rồi.”