Xuyên Qua Chi Thú Nhân Quốc Gia

Chương 28: Vì bộ lạc




Lôi Thiết Nhĩ vốn nghĩ muốn tấn công đến thành lũy cuối cùng, đáng tiếc bị Bạch Hạo lấy lại tinh thần cho một chưởng đánh bay, đáng thương khuôn mặt vốn không bị thương giờ lại có thêm một vệt xanh xanh quanh mắt.

Bạch Hạo nhanh kéo lại quần áo, nhìn Lôi Thiết Nhĩ ôm đầu ai ai kêu, vừa tức vừa cười:“Ta nói ngươi đủ rồi đi!”

“Không đủ!” Lôi Thiết Nhĩ ồm ồm phản bác:“Ngươi sao có thể như vậy a, nếu đã đồng ý làm bạn lữ của ta, vì cái gì còn đánh ta.”

Bạch Hạo muốn rít gào, ngươi nói xem bản thân là hán tử đen như sắt lại cao hai thước, vì sao bày ra loại tư thế làm nũng này mà không thấy thẹn? Ta đây đứng xem cũng thấy xấu hổ a?? Hắn nhịn không được đạp Lôi Thiết Nhĩ một cước:“Ta đánh ngươi, ngươi rất đau sao?”

Lôi Thiết Nhĩ ngẩng đầu, lộ ra hốc mắt viền xanh:“Đau……”

Bạch Hạo nhịn nhẫn, không nhịn nổi, phốc xích một tiếng cười đi ra:“Tốt lắm, tốt lắm, là ta không đúng, nhưng là nếu ngươi không đối ta động thủ động cước, ta cũng sẽ không đánh ngươi.”

Lôi Thiết Nhĩ càng thêm ai oán:“Vì cái gì bạn lữ người ta đều thực ôn nhu, còn bạn lữ của ta lại bạo lực như vậy? Không tốt chút nào……”

“Ngươi cút đi!” Nắm đấm Bạch Hạo lại ngứa:“Vậy ngươi đi tìm ôn nhu a ! !”

Lôi Thiết Nhĩ nháy mắt mấy cái, mãn nhãn ý cười:“Không, ta liền thích bạo lực .”

Bạch Hạo thế này mới phản ứng lại thì ra y đang giả bộ, chính mình cư nhiên ngốc hồ hồ hùa theo, hắn buồn bực há miệng thở dốc, cuối cùng phun ra một chữ:“Lăn !”

“Hảo !” Lôi Thiết Nhĩ lăn một vòng, lăn đến trên đùi Bạch Hạo: “Hạo Hạo, chúng ta ra ngoài ăn thịt nướng đi, ta bắt được hai con tuần lộc cùng một con gấu đuôi dài, đều ăn ngon lắm.”

Bạch Hạo che lại hốc mắt xanh một vòng kia:“Ngươi cứ như vậy đi ra ngoài?”

Lôi Thiết Nhĩ nhu nhu ánh mắt:“Không có việc gì a, đây là chứng minh ngươi yêu ta.”

“Ngươi thật sự cút đi! !” Bạch Hạo phát hiện bản thân không có cách nào tâm bình khí hòa cùng người này nói chuyện:“Có muốn ta yêu ngươi thêm vài cái không?”

Lôi Thiết Nhĩ động thân mà lên, đem Bạch Hạo ôm chặt trong lòng:“Đến đây đi, đến đây đi, yêu ta thêm vài lần đi.”

Bạch Hạo thật không biết là nên khóc hay nên cười, tức giận đấm ngực Lôi Thiết Nhĩ vài cái:“Đủ, ngươi, đừng khoe mẽ, ta đói rồi, đi ra ăn thôi.” Bạch Hạo nhìn vẻ mặt hưng phấn của Lôi Thiết Nhĩ, thở dài, quên đi, cứ thuận theo tự nhiên là được.

Trận đại hội thịt nướng này mãi đến chạng vạng mới tan cuộc, trước khi liên hoan kết thúc, Kiệt Sâm chính thức tuyên bố gia nhập bộ lạc Lôi Thiết Nhĩ, hơn nữa y không làm thủ lĩnh, bộ lạc này chỉ có mình Lôi Thiết Nhĩ là thủ lĩnh.

Tất cả mọi người hoan hô vang dội, người trong bộ lạc càng nhiều, chứng minh nó càng cường đại. Năng lực thủ lĩnh bộ lạc càng cao, như vậy về sau người gia nhập vào bộ lạc sẽ càng nhiều. Bạch Hạo cuối cùng cũng biết Lôi Thiết Nhĩ vì sao đi tìm bạn lữ lại khủng hoảng như vậy. Y thân là thủ lĩnh bộ lạc, áp lực rất lớn, như vậy tìm một bạn lữ có thể cùng y chung vai gánh toàn bộ áp lực của bộ này là phi thường trọng yếu.

Tuy rằng Lôi Thiết Nhĩ kén chọn bạn lữ vẫn dựa trên ý thích bản thân là chính, nhưng Bạch Hạo biết, tại quốc gia chân chính nhược nhục cường thực (cá lớn nuốt cá bé) này, chỉ có thể làm cho bản thân không ngừng cường đại mới có khả năng tiếp tục sinh tồn. Lôi Thiết Nhĩ không chỉ vì chính mình, mà còn phải vì bộ lạc của mình.[ xen: Vì bộ lạc ! ! có phải hay không thực quen tai? Mị ha ha ha ]

Bạch Hạo biết, chỉ cần bản thân đồng ý làm bạn lữ Lôi Thiết Nhĩ, như vậy cũng không thể cứ lười nhác tự do được, bởi vì, trách nhiệm của hắn sẽ tăng lên rất nhiều.

Bạch Hạo không có tâm tư tiểu nữ nhân, cái gì điểm xuất phát cư nhiên không phải bởi vì yêu, cái gì đối với tình yêu của ta cao hơn bộ lạc cường đại. Tất cả điều này đối với hắn chỉ là phù vân. Hắn chỉ biết là, nếu đã gật đầu, như vậy nam nhân kia sẽ trở thành bạn lữ của mình ở quốc gia xa lạ này vượt qua cả đời, cho đến lúc chết già, bọn họ có lẽ sẽ có hài tử, hoặc có lẽ không, nhưng mà hai người sẽ vĩnh viễn bất ly bất khí, cho đến cuối cùng có một người ra đi mãi mãi.

Đây là hứa hẹn của thú nhân cùng bạn lữ, là truyền thống vẫn giữ lại của thú nhân.

Tìm được người yêu ngươi, người ngươi yêu, làm bạn lữ của ngươi, sau đó tương hỗ giúp đỡ lẫn nhau, bất ly bất khí……

Loại chuyện này, ở xã hội mình sống trước kia, thật giống như chuyện đồng thoại, cũng chỉ là một giấc mộng. Nhưng ở nơi này, mỗi người đều kiên định thủ hộ niềm tin này.

Bạch Hạo không có khả năng sẽ không cảm động, cho nên hắn thực xao động.

Bạch Hạo biết bản thân thích nữ nhân, kiểu nữ nhân có bộ ngực mền mại cùng vòng eo mảnh khảnh, nhưng mà thế giới này không có nữ nhân, chỉ có giống đực cùng giống cái, hơn nữa bề ngoài đều là nam nhân. Cuối cùng, bản thân vốn rất cường hãn, đến nơi này, lại bị biến thành giống cái “nhu nhược”.

Bạch Hạo nghĩ tới một câu: Thiên lý tuần hoàn, nhân quả báo ứng…… Được rồi, không phải câu này, mà hẳn là: Minh minh chi trung, tự hữu định sở (bên trong mờ mịt tự đã có định sẵn). Như vậy, chính mình đi vào nơi này, có phải là đã định sẵn hay không? Cũng chính là, bản thân dù thế nào cũng phải yêu một kẻ giống đực thú nhân, sau đó……

Bạch Hạo đỏ mặt.

“Suy nghĩ cái gì?” Một khối da thú mềm mại phủ thêm lên vai Bạch Hạo.

Những người bên cạnh lửa trại đã muốn tán đi gần hết, giống đực đều mang theo bạn lữ cùng hài tử trở về cái tổ nhỏ ấm áp của mình. Chỉ còn một ít độc thân thú nhân vây quanh lửa trại cười nói, có lẽ vài ngày tới, trong bộ lạc sẽ xuất hiện thêm mấy đôi bạn lữ mới.

“Không nghĩ gì!” Bạch Hạo thuận thế ngã vào trong lòng Lôi Thiết Nhĩ, hành động này làm Lôi Thiết Nhĩ thụ sủng nhược kinh (được sủng quá đâm sợ hãi), thở cũng không dám thở mạnh, chỉ có thể thật cẩn thận đem bạn lữ bạo lực này ôm chặt.

“Ngày mai muốn làm cái gì? Các ngươi còn đi săn thú?” Ngón tay Bạch Hạo vẽ vòng theo đường vân trên da thú, hỏi.

“Không, ngày mai các thú nhân phải đi lấy đá tảng, ta quyết định đem tường bao phía ngoài gia cố thêm. Như vậy, cho dù liệt xỉ bạo long có đánh lén lần nữa, cũng sẽ không vượt qua được.”

Bạch Hạo gật gật đầu:“Không bằng đào một con sông để bảo vệ, đem nước của con sông gần đây dẫn về, phía trên làm một cái cầu treo…… Ai nha, đây chính là một đại công trình, hơn nữa có nhiều chuyện phải đợi đến đầu xuân mới làm được.” Bạch Hạo hưng trí bừng bừng vẽ ra trên mặt đất: “Ngươi xem, chúng ta sẽ làm tường vây như này, sau đó, đào một con sông cạn để bảo vệ thành…… Đợi đến mùa xuân đem tuyết trên núi dẫn xuống…… Ân, cầu treo phải làm như vậy, buổi tối có thể kéo đến, ban ngày buông xuống……” Thanh âm nói chuyện dần dần nhỏ lại, sau đó toàn bộ bị nuốt ở trong miệng.

Nửa ngày sau, Bạch Hạo sát miệng nhìn Lôi Thiết Nhĩ đắc thắng: “Ngươi, ngươi làm cái gì đâu, ta đang nói chính sự !”

“Ngượng ngùng, ta không nhịn được.” Lôi Thiết Nhĩ ngượng ngùng cười:“Chúng ta về phòng nói tiếp đi, nơi này rất lạnh, hơn nữa, quấy rầy người trẻ tuổi nói chuyện yêu đương cũng không tốt.”

Bạch Hạo nhìn nhìn lửa trại chỗ vài thú nhân tuổi trẻ, rốt cục gật gật đầu:“Được rồi.”

Kiến thiết bộ lạc so ra vẫn trọng yếu hơn tình chàng ý thiếp, Lôi Thiết Nhĩ đem Bạch Hạo đặt ở trên giường sưởi ấm áp, liền đi ra ngoài tìm Đạt Khắc Tư và Kiệt Sâm lại đây cùng thương thảo. Lời vừa rồi của Bạch Hạo quả thật làm cho Lôi Thiết Nhĩ rung động không nhỏ, chủ ý kia rất tuyệt diệu, bạn lữ của mình trong đầu chất đầy ý tưởng, mỗi một thứ đều làm cho người ta kích động.

Kiệt Sâm cũng ôm toan tú tài của mình lại đây, y rất thích giường sưởi này của Bạch Hạo, giường sưởi ấm áp vẫn là thoải mái hơn so với ngồi cạnh đống lửa. Kiệt Sâm nghĩ, đợi đến đầu xuân y cũng muốn làm một chiếc giường sưởi như vậy chuẩn bị cho bạn lữ cùng hài tử.

Bạch Hạo ở trên da thú dùng bút than vẽ ra bộ dáng của tường thành. Hắn vốn muốn vẽ giống như Vạn Lý Trường Thành vậy, sau lại cảm thấy có điểm quá khoa trương, vì thế liền đem bộ dáng Vạn Lý Trường Thành thu nhỏ lại. Hơn nữa tường thành chỉ có thể đề phòng dã thú không biết bay, không cần phải đắp quá cao…… Sông đào bên ngoài bảo vệ thành cũng vậy, hiện tại là mùa đông mặt đất vừa lạnh vừa cứng, mấy ngày hôm trước đào cạm bẫy đã khiến mọi người rất mệt rồi, sông đào kia là công trình lớn, cho nên chỉ có thể đợi đến đầu xuân, sau đó chính là cầu treo kia. Bạch Hạo đem nguyên lý cầu treo nói một chút, chiếm được mọi người tán thưởng cùng kinh ngạc. Hắn có chút ngượng ngùng, loại chuyện bắt chước lời người khác để khoe khoang này, thật sự làm cho người ta khốn quẫn.

Lôi Thiết Nhĩ đã chuẩn bị tốt tất cả mọi kế hoạch, ngày hôm sau bắt đầu thay phiên nhau săn thú cùng đi khuân vác đá tảng, cho đến trước thời điểm lạnh nhất của mùa đông đắp xong tường thành. Còn có cầu treo kia cũng phải chuẩn bị tốt, trong rừng không thiếu từ củi nhỏ đến gỗ quý, bọn họ chỉ cần lấy cây lớn về cột chặt với nhau thì tốt rồi. Chỉ có làm cho bộ lạc càng thêm an toàn, những ngày sau sẽ càng thư thái hơn.

Kiệt Sâm đối thủ lĩnh Lôi Thiết Nhĩ này càng thêm tin phục cùng tôn kính, Lôi Thiết Nhĩ cũng tự biết, loại tôn kính tín phục này, một nửa đều là Bạch Hạo cho y. Y nhìn về phía Bạch Hạo, trong mắt tràn đầy đầy ôn nhu cùng yêu say đắm.

Mùa đông mới đi qua một nửa…… Bạch Hạo xuyên qua cửa sổ, nhìn tuyết trắng xóa bên ngoài, hắn cảm thấy mùa đông nơi này luôn khuyết thiếu một ít gì đó, suy nghĩ nửa ngày, đột nhiên thẳng đứng dậy :“Sắp đến lễ mừng năm mới……”

“Lễ mừng năm mới?” Mọi người ngồi đây đều đối với từ ngữ này có chút xa lạ.

“Lễ mừng năm mới?” Mộ Dung Vân Phi ở một bên nhàm chán ngủ gật cũng tỉnh táo lại:“A, lễ mừng năm mới….. Có thể viết câu đối xuân, treo đèn, tiểu sinh viết câu đối rất hay đấy, đáng tiếc nơi này không có giấy và bút mực, nếu không tiểu sinh…… Ai……”

Nghĩ đến lễ mừng năm mới, Bạch Hạo cảm thấy nước miếng của mình ứa ra, hắn không muốn ăn thịt nước, không muốn ăn bánh nướng, không muốn ăn khoai lang nướng, hắn muốn ăn há cảo, bánh trôi cùng lẩu a……

“Lễ mừng năm mới, chính là ở nhà cũ của ta, tất cả mọi người sẽ đoàn viên, sau đó cùng nhau liên hoan. Mọi gia đình đều chuẩn bị rất nhiều thức ăn, còn có dùng giấy đỏ viết câu đối cát tường dán ngoài cửa, đúng rồi, ta cũng biết làm đèn lồng nữa.” Bạch Hạo nói liên miên miêu tả cảnh lễ mừng năm mới, nói xong còn chưa đã nghiền, lại đem chuyện thần thoại mười hai con giáp kể một lần.

“Nhà cũ của ngươi ở nơi nào? Là cùng một chỗ với Vân Phi sao?” Kiệt Sâm tò mò hỏi, bởi vì  y biết những lời nói của bạn lữ mình y nghe không hiểu, nhưng bạn lữ của Lôi Thiết Nhĩ lại có thể nghe hiểu.

Thần sắc Bạch Hạo có chút ảm đạm:“Nhà cũ của ta a…… Khả năng rốt cuộc không trở về được.”

Kiệt Sâm không nói, y biết có rất nhiều tiểu bộ lạc, bởi vì thiên tai hoặc bị dã thú tấn công, làm cho diệt vong, sau đó biến mất. Có lẽ bộ lạc của Bạch Hạo, chính là biến mất như thế, cho nên hắn nói không trở về được.

Lôi Thiết Nhĩ không thích nhìn thấy vẻ mặt Bạch Hạo thương tâm như vậy, y sờ sờ mặt Bạch Hạo: “Chờ chúng ta đem tường thành đắp xong, lại bắt đầu chuẩn bị lễ mừng năm mới được không? Bất quá có nhiều thứ chúng ta không biết, ngươi phải dạy chúng ta.”

Bạch Hạo nhìn vẻ mặt lo lắng của nam nhân, gật gật đầu:“Hảo, đợi đến khi tường thành đắp tốt lắm, chúng ta liền chuẩn bị lễ mừng năm mới, chúng ta sẽ có một tân niên vô cùng khoái hoạt, sau đó sang năm mới sẽ càng tốt đẹp hơn.”

“Ân, đúng, sang năm nhất định sẽ tốt đẹp hơn.” Lôi Thiết Nhĩ là hứa hẹn, cũng là thề, y sẽ làm cho bộ lạc càng trở nên cường đại, cũng muốn làm cho bạn lữ của mình không còn biểu lộ ra vẻ mặt này nữa.

Y, Lôi Thiết Nhĩ, nhất định sẽ cố gắng !