Xuyên Qua Chi Thú Nhân Quốc Gia

Chương 47: Không cần cùng giống cái phát giận




“Ta nghĩ, ngươi hẳn là nên đắp chút thuốc.” Bạch Hạo nhanh chóng nhắc nhở, diện tích bỏng lớn như vậy, thực dễ bị nhiễm trùng. Cho dù là thú nhân cường tráng, cũng không ngăn cản được vi khuẩn xâm nhập.

“Ta muốn chờ hắn tỉnh lại.” Thú nhân lắc đầu, tiếp tục nhìn Lợi Nặc đang hôn mê, bàn tay to lớn nắm chặt lấy tay Lợi Nặc, trong ánh mắt che kín tơ máu chứng minh y có bao nhiêu sốt ruột.

“Nếu hắn tỉnh lại, thấy ngươi vẫn còn một bị thân thương, sợ là sẽ càng thương tâm.” Bạch Hạo thuyết phục thú nhân một chút:“Hắn không có việc gì , ngươi cứ yên tâm đi đắp thuốc đi.”

Thú nhân lo lắng nửa ngày, mới nhíu mày đi theo phía sau Tuyết Lai đi thượng dược.

Chân trước y vừa bước đi, A Phù ở phía sau liền phác đi lên:“Chính là cái tên kia, y cướp đi Lợi Nặc. Trời ạ, Lợi Nặc đáng thương cư nhiên hôn mê, nhất định bị khổ rất nhiều.” Hắn quỳ gối bên giường, dùng khăn lông ướt nhẹ nhàng lau mặt cho Lợi Nặc:“Hắn thật sự chỉ là ngất đi thôi? Sẽ không phải là bị cái tên thô bạo kia đánh đi?”

Bạch Hạo có chút dở khóc dở cười, hắn thân thủ cấp Lợi Nặc dịch dịch chăn:“Không có xấu như ngươi tưởng, tên kia vẫn đối với Lợi Nặc tốt lắm, thời điểm trở về còn dùng thân thể của mình chắn gió chắn mưa cho Lợi Nặc đâu.”

“Nhưng y đả thương Khải Nhĩ!” A Phù chỉ trích. Tiểu gia hỏa này rõ ràng đã sớm thích tiểu tử Khải Nhĩ kia, trong lúc Khải Nhĩ hôn mê vẫn cực nhọc hầu hạ cả ngày lẫn đêm. Nhưng mà đợi đến lúc Khải Nhĩ thanh tỉnh liền đối với người ta hờ hững, cũng không biết trong lòng đến tột cùng đang suy nghĩ cái gì.

“Khải Nhĩ cũng không phải bạn lữ của ngươi, mà thú nhân trong lúc tranh đấu chuyện bị thương cũng không phải một lần hai lần.” Bạch Hạo buồn cười nhìn A Phù bạnh quai hàm:“Tốt lắm, ngươi ở đây nhìn hắn, ta đến chỗ Tuyết Lai xem có cái gì cần phải giúp không.”

Khải Nhĩ giống như môn thần đứng ngoài cửa, thấy Bạch Hạo đi ra liền đứng thẳng lưng.

“Đừng đánh nhau!” Bạch Hạo dặn dò, đi được hai bước lại cảm thấy lo lắng, quay đầu nhìn Khải Nhĩ: “Y đã bị thương, ngươi có thắng cũng không vinh quang.”

Khải Nhĩ không cam lòng hừ một tiếng, vẫn là gật gật đầu.

Thật sự là tiểu hài tử. Bạch Hạo buồn cười hướng nhà Tuyết Lai bên kia đi đến, trên cơ bản tất cả những người bị thương đều được tập trung một chỗ, thuận tiện cho nhóm dược sư trị liệu.

Mưa to hai ngày hai đêm, cháy rừng rốt cục bị tiêu diệt.

Sau trận mưa là một ngày nắng, Lôi Thiết Nhĩ mang theo các thú nhân có thể hoạt động được, bắt đầu thăm dò vào đống tro tàn trong rừng rậm. Bởi vì lửa lớn sẽ đốt cháy rất nhiều thực vật cùng côn trùng có hại, cho nên khả năng nguy hiểm cũng ít đi. Các thú nhân chỉ cần đề cao cảnh giới, trên cơ bản sẽ không gặp được quá nhiều nguy hiểm.

Vốn Lôi Thiết Nhĩ thầm nghĩ chỉ ra ngoài săn bắn mà thôi, nhưng mà Bạch Hạo yêu cầu y vào trong rừng rậm nhìn xem, có lẽ sẽ gặp được thú nhân bị thương nhưng không ai cứu chữa.

Bạch Hạo nói rất đúng ! Lôi Thiết Nhĩ không hề một câu oán hận, trời sáng tỏ liền mang theo các đồng hành bay đi ra ngoài.

Thức ăn trong bộ lạc còn rất nhiều, cho nên dù ba năm ngày các thú nhân không đi săn bắn cũng không đến nỗi đói, Bạch Hạo thực yên tâm tuần tra một vòng quanh bộ lạc, sau đó bắt đầu chăm sóc khu đất trồng rau của hắn.

Thú nhân bị thương trên cơ bản vẫn có thể tự do hành động, năng lực khôi phục của các thú nhân giống đực vẫn là không thể khinh thường. Bọn họ được vài giống cái nhiệt tâm dẫn đi dạo xung quanh bộ lạc, đến chuồng nuôi động vật, chuồng nuôi hùng thỏ, còn có đất trồng rau ở bên ngoài tường thành, sau đó ngồi nghỉ ở lương đình ăn canh cá mỹ vị. Nếu không phải bọn họ có bộ lạc của chính mình, phỏng chừng cũng không muốn trở về.

Lợi Nặc đã sớm tỉnh lại, nhìn thú nhân phía sau lưng đắp kín thảo dược yên lặng rơi lệ.

Bạch Hạo trong lời kể lại đứt quãng của Lợi Nặc đã biết thú nhân này tên Kiều, bởi vì bản thân không giống người bình thường, cho nên không quá hợp quần, liền vẫn sinh hoạt trong rừng rậm. Hơn nữa cha mẹ Kiều cũng là sinh hoạt đơn lẻ như vậy. Sở dĩ y đi ra bắt cóc giống cái, là vì y đã lớn, có dấu hiệu phát tình. Dưỡng dục hậu đại là trách nhiệm bản năng của mỗi một thú nhâm, cũng vì rất muốn có một giống cái có thể làm bạn với mình, muốn có một bảo bảo giống mình.

Bởi vì sống trong rừng rậm quá lâu, Kiều nói chuyện không thông thuận, thậm chí ngay cả thói quen sống cũng đều không giống như những thú nhân quần cư. Y coi trọng gì đó, có thói quen chiếm đoạt lấy, thức ăn chỉ cần ăn được là tốt rồi, không cần biết tư vị như thế nào. Y không biết làm thế nào biểu đạt tình cảm của bản thân, khi giáp mặt với Lợi Nặc bị bắt đến, y cũng là cường ngạnh chiếm lấy, thậm chí nhốt hắn trong sơn động, sợ hắn chạy trốn.

Lợi Nặc là giống cái tâm tư đơn thuần, hơn nữa giống cái sẽ sinh ra cảm giác ỷ lại với giống đực cần chính bản thân mình, vì thế hắn cố gắng cải thiện thói quen cuộc sống của Kiều, tỷ như ăn thức ăn chín, tỷ như tắm rửa, tỷ như … trước khi ngủ phải hôn mình một cái……

Hai tháng ngắn ngủi, Kiều liền hòa tan trong tấn công ôn nhu của Lợi Nặc, hận không thể mỗi ngày đem hắn phủng trong lòng bàn tay, bộ dáng bảo bối kia mặc cho ai nhìn đều đã đỏ mắt.

Nhưng mà Lợi Nặc dù sao vẫn quen cuộc sống quần cư, thời điểm hắn lại một lần nữa đưa ra ý định muốn trở về bộ lạc, Kiều giận dữ. Bởi vì y vẫn cảm thấy, chỉ cần Lợi Nặc trở về bộ lạc, sẽ không quay lại, y không muốn Lợi Nặc đi, y muốn giống cái này vĩnh viễn ở bên cạnh mình! !

Khi y phẫn nộ ném Lợi Nặc lên trên giường trải đầy da thú, không để ý đến cầu xin của hắn, đem một tảng đá lớn lấp kín cửa động, còn bản thân chạy ra ngoài phát tiết phẫn nộ trong lòng!

Y tuyệt đối không thể rời khỏi Lợi Nặc! Cũng không thể làm cho Lợi Nặc rời đi! Đây là giống cái của y, cho dù là bắt đến, cũng là của y!

Rốt cục, khi y dùng một thân vết thương đổi lấy lửa giận bình ổn, lại hoảng sợ phát hiện! Rừng rậm cháy !

Nơi bị cháy ngay tại phụ cận sơn động! Lợi Nặc vẫn còn ở bên trong !

Kiều không để ý đại hỏa sẽ thiêu đốt đôi cánh của mình, cũng không quản lửa cháy trên mặt đất sẽ làm bị thương đôi chân, lại càng không để ý đến khối cự thạch bị hoả thiêu đốt sẽ làm bỏng bàn tay mình. Khi y đẩy ra cự thạch phát hiện Lợi Nặc hôn mê bất tỉnh, cả người đều nhanh hỏng mất!

Y bắt đầu hối hận, hối hận chính mình không nên rời khỏi nơi này, y thậm chí hối hận vì sao bản thân không sống ở trong bộ lạc! Nếu đây là ở trong bộ lạc, như vậy sẽ không gặp đến nguy hiểm khó đoán trước, hơn nữa sẽ có rất nhiều thảo dược trị thương! !

Trong lúc Kiều tuyệt vọng, y nghe được tiếng hô của các thú nhân, y biết, đó là thanh âm dùng đề liên lạc, tuy rằng không hiểu đến tột cùng là mang ý tứ gì, nhưng y biết, rất nhiều thú nhân đến nơi này, bọn họ tới cứu phát hỏa!

Ôm lấy Lợi Nặc hấp hối, Kiều triển khai hai cánh liền bay hướng địa phương thú nhân phát ra tiếng. Lửa quá lớn, cánh rất nhanh đã bị cháy. Kiều từ không trung ngã xuống xuống đất, vẫn không dừng lại chút nào tiếp tục chạy về phía trước.

Cây cối bị thiêu đốt không ngừng rơi xuống cành cây bị đứt gãy, nhánh cây đỏ bừng rơi trúng đầu, trên lưng y, đốt cháy một mảng sủi bóng nước, đốt đến da thịt săn lại.

Rốt cục, y chạy tới bên cạnh đám cháy, gặp Lôi Thiết Nhĩ cùng Bạch Hạo……

Thời điểm giống cái kia nói với y Lợi Nặc không có việc gì, Kiều cảm thấy tất cả thống khổ đều đã cách xa y…..

Vết thương của Kiều thập phần nghiêm trọng, lông vũ trên cánh chim cơ hồ đều bị đốt trọi, còn có phía dưới cánh chim, cũng bị thiêu đốt rối tinh rối mù, da đã bị cháy đến không còn, xương cốt đều cuộn lại. Dưới sự phụ trợ của cánh chim, vết thương trên lưng Kiều ngược lại không tính quá lợi hại.

“Trong khoảng thời gian ngắn cơ bản không có khả năng tiếp tục phi hành.” Tu Đạt run run tự tay bôi thuốc cao tốt nhất cho Kiều: “Ta nói trong thời gian ngắn, ít nhất cũng phải một năm. Tiểu tử, không bằng một năm này ngươi nghỉ ngơi ngay tại đây đi.”

Kiều không nói gì. Y vừa mới tiến vào bộ lạc liền phát hiện Khải Nhĩ, sau đó đoán rằng đây là bộ lạc của Lợi Nặc. Hiện tại bản thân bị trọng thương, căn bản không thể mang Lợi Nặc rời đi, hơn nữa sơn động y vẫn ở đã bị thiêu hủy, đã thấy việc tuỳ tiện mang theo một giống cái tiến vào rừng rậm, tuyệt đối không phải là chuyện tốt.

Nhưng mà đã tập quán sống một mình, Kiều ở trong bộ lạc ngốc qua ngày có điểm câu nệ, nơi này có nhiều người, khiến y thập phần không quen, nhưng mà lại không thể không xác định, đây tuyệt đối là bộ lạc tốt nhất mà y từng gặp qua.

Nguyên lai Lợi Nặc từ nhỏ đã sinh hoạt tại nơi này a, trách không được tốt như vậy……[khi Kiều tiến vào thứ đầu tiên y ý thức được là bộ lạc thực sự quá cường đại ]. Khi Kiều nhìn đến Lợi Nặc thanh tỉnh cùng một giống cái ôm nhau khóc rống, trong lòng còn có chút rối loạn. Y chưa từng gặp qua Lợi Nặc khóc, chẳng sợ lúc trước y đối với hắn như vậy, hắn đều không có khóc. Nhưng là hiện tại, lại khóc đến thương tâm. Hắn quả nhiên không thể rời khỏi thân nhân của mình ……

Kiều yên lặng tìm được Bạch Hạo, y trực giác lời nói của giống cái này trong bộ lạc có nhất định phân lượng. Y nói cho Bạch Hạo biết bản thân sẽ ở trong này một thời gian, khả năng là một năm, bất quá y không có thói quen ở nơi nhiều người, cho nên muốn hỏi một chút nơi nào trong bộ lạc có vẻ yên lặng, y muốn làm nhà ở chỗ đó.

Phòng ở trong bộ lạc đều tập trung, Bạch Hạo suy nghĩ nửa ngày, rốt cục nhớ tới đến chân núi phía sau bộ lạc có một sơn động. Phía trước không có nhà ở, trước cũng từng có thú nhân ở đó. Hiện tại sơn động này vừa lúc có thể cho Kiều mượn cùng Lợi Nặc ở lại, đợi sau khi Kiều quen với cuộc sống trong bộ lạc, tái dựng một căn nhà cũng không muộn.

Sau khi nói ra ý nghĩ của mình, Kiều lúc này gật đầu đáp ứng.

Vị trí sơn động thật không sai, ẩn nấp, nhưng mà động khẩu lại đối mặt bộ lạc. Trong sơn động cũng rất lớn, ngay từ đầu Bạch Hạo muốn dùng nó để chứa đồ đạc này nọ, nhưng mà luôn luôn bận rộn, liền quên, hiện tại vừa đúng lúc thu thập để người khác vào ở.

Da thú trong bộ lạc rất nhiều, A Phù lựa vài tấm mềm mại thoải mái đem đến trải trong trong sơn động.

Tuy rằng hắn rất không cam lòng để đệ đệ mình đi theo một tên như vậy, bất quá xem tại y đối tốt với Lợi Nặc, hắn cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.

Khải Nhĩ bởi vì mỗi lần nhìn đến Kiều đều tạc mao, vì thế bị Bạch Hạo phái đến bộ lạc A Phù báo tin cho cha mẹ hắn biết, nói người tìm được rồi, để bọn họ yên tâm.

Lại qua hai ba ngày, giống đực ra ngoài lục tục trở lại bộ lạc, đồng thời cũng mang về đại lượng con mồi. Bọn người Lôi Thiết Nhĩ đã phát hiện vài thú nhân bị thương trong rừng rậm, nhanh chóng để đồng hữu đem người về cứu chữa. Bọn họ thậm chí còn thấy được mấy cỗ thi thể thú nhân, bởi vì không thể thoát khỏi trận đại hoả, mà vĩnh viễn lưu lại bên trong rừng rậm.

Do bị đốt cháy quá lợi hại, vài thú nhân vô danh này không thể nhận ra đặc thù, cũng liền không thể tìm được bộ lạc bọn họ. Lôi Thiết Nhĩ mai táng tất cả, thật sâu thở dài.

Mặc kệ con người cường đại cỡ nào, trong thiên tai luôn vô cùng nhỏ yếu. Lôi Thiết Nhĩ triển khai hai cánh bay về nhà mình, y bức thiết cần phải ôm lấy bạn lữ của mình, cái ôm ấm áp kia, vĩnh viễn là nơi y có thể dừng lại, cũng chỉ có nơi đó, y mới không cảm thấy thế giới này đáng sợ cỡ nào.