Xuyên Qua: Cưỡng Chế Nhiều Phu

Chương 38: Sinh sản, nhi tử thành nữ nhi




Editor: Yuki

Nhị thái tử thực xảo trá, hắn để Đỗ Kiều Kiều và Chu Tín An gặp mặt, chỉ là giữa bọn họ có khoảng cách một trượng ba thước, bọn họ thấy rõ đối phương lại không cách nào chạm vào đối phương.

Chỉ cần Tín An còn sống, tình thế sẽ không phát triển xấu đi nữa.

Đỗ Kiều Kiều tạm thời yên tâm.

Chu Tín An biết chấp nhất của hai vị Thái Tử đối với Đỗ Kiều Kiều gần như là ma chướng, nhìn thấy khí sắc Đỗ Kiều Kiều không tệ, biết Nhị thái tử không có phi lễ nàng, cũng tạm thời yên tâm.

Lần trước thời gian Đỗ Kiều Kiều từ kinh thành đến Lệ An ở Tây Bắc hơn hai mươi ngày, lần này từ Tây Bắc trở lại kinh thành, hai tháng đã đi được hai phần ba lộ trình.

Ngày nọ vào tháng năm, Đỗ Kiều Kiều cảm giác bụng càng ngày càng trướng, liền nói đại phu đỡ đẻ đi theo.

"Phu nhân đây là sắp sinh." Đại phu nói, "Tính thời gian, cũng không sai biệt lắm."

Đỗ Kiều Kiều rõ ràng có dấu hiệu sắp sinh, Nhị thái tử tới bao một khách điếm trên đường ở trấn nhỏ Xuân Nam, chờ đợi Đỗ Kiều Kiều sinh sản ( Thái Tử Phi chưa kết hôn đã có thai, hơn nữa còn mang thai của kẻ khác họ, cho nên Nhị thái tử che giấu thân phận, người không rõ còn tưởng rằng Đỗ Kiều Kiều là thê tử của hắn).

Ở trong khách điếm hai ngày, Đỗ Kiều Kiều xuất hiện từng cơn đau rất nhỏ, cơn đau này tăng dần vào ban đêm. Một gian thượng phòng của khách điếm được bố trí thành phòng sinh, hai gã đại phu đỡ đẻ và hai gã hoan quan sai vặt của Đỗ Kiều Kiều cùng nhau chăm sóc Đỗ Kiều Kiều sinh nở.

"Tín An, Tín An, có ở ngoài đó không?" Từng cơn đau kịch liệt khiến sắc mặt Đỗ Kiều Kiều trắng bệch, áo trong trên người đã bị mồ hôi làm cho hoàn toàn ướt nhẹp.

"Phu nhân, ngươi kiên trì chút." Đại phu Giáp nói, dùng sức đỡ thân thể Đỗ Kiều Kiều. Gã hoạn quan sai vặt đỡ Đỗ Kiều Kiều bên kia, làm nàng cho dù hết lực cũng không đến mức nằm liệt xuống dưới.

"Ưm ~~ a, đau quá,làm sao hài tử còn chưa xuống dưới?" Đỗ Kiều Kiều thống khổ hỏi. Đôi tay nàng nắm chặt dây lưng treo trên xà nhà, mu bàn tay đều nổi lên gân xanh; hai chân mở ra, làn váy vén ở bên hông, nửa người dưới trần như nhộng, giữa bắp đùi trắng nõn chảy xuống giọt máu nhỏ.

"Phu nhân, nhanh, ta đã nhìn thấy đầu thai nhi." đại phu trung niên quỳ gối giữa hai chân Đỗ Kiều Kiều khẩn trương đến quan sát tình hình sinh nở của nàng, một gã hoạn quan sai vặt khác không ngừng mà bưng nước ấm rửa khăn lông lau máu loãng.

Nữ nhân sinh sản sinh mệnh đều nguy hiểm, lúc sắp sinh nhóm hôn phu có thể tới đều phải tới. Nhị thái tử đứng ở bên ngoài chờ nghe được Đỗ Kiều Kiều kêu gọi Chu Tín An, đành phải sai người đưa Chu Tín An tới bên ngoài phòng sinh.

Hai ngày qua Chu Tín An đã biết Đỗ Kiều Kiều sắp sinh, ngủ đều nửa tỉnh nửa mê, tối nay càng là trắng đêm chưa ngủ. Bị thị vệ của Nhị thái tử dẫn tới phòng nơi tiểu viện của khách điếm, hắn liền nghe được Đỗ Kiều Kiều thống khổ rên rỉ, gấp đến độ tiến lên.

Nhị thái tử sai người ngăn lại, lạnh giọng quát: "Ngươi xông loạn cái gì? Lớn tiếng nói một câu, để Kiều Kiều biết ngươi ở chỗ này." Lúc nữ nhân sinh sản hy vọng hôn phu mình có thể chờ đợi ở ngoài phòng sinh.

"Kiều Kiều, nàng sao rồi? Ta ở đây." Không đợi thị vệ buông tay, Chu Tín An liền lớn tiếng dò hỏi Đỗ Kiều Kiều trong phòng sinh.

"Đau quá...... Tín An, ta đau quá." Đỗ Kiều Kiều thống khổ mà kêu lên, cảm giác từng cơn đau ngày càng dữ dội.

"Kiều Kiều, nàng cố chịu một chút, tiểu ếch xanh lập tức liền ra tới."Gạt thị vệ ra, Chu Tín An gục lên nửa cửa sổ lớn tiếng cổ vũ nàng.

"Tiểu ếch xanh, nhi tử của ta, nương nhất định sẽ sinh ngươi ra." Đỗ Kiều Kiều thở từng ngụm từng ngụm, dựa theo mệnh lệnh của đại phu mà dùng sức, nghỉ ngơi, dùng sức......

"Tại sao còn chưa sinh ra nữa?" Nhị thái tử đến trước cửa sổ mở ra phân nửa, nhìn vào bên trong. Thực ra, gian thượng phòng này hết sức nhỏ, bọn họ chỉ có thể nhìn đến gã hoạn quan sai vặt ra ra vào vào mà bưng nước, ngửi được mùi máu tươi, nghe được Đỗ Kiều Kiều thống khổ rên rỉ và tiếng dặn dò vội vàng của đại phu.

"Kiều Kiều, nàng sẽ bình an sinh sản." Chu Tín An lớn tiếng nói. Hắn nhìn đến Nhị thái tử gấp đến độ xoay quanh, như kiến bò trên chảo nóng, ít nhiều tin tưởng Nhị thái tử đối với Kiều Kiều là thật lòng.

"A ——" trong phòng sinh, Đỗ Kiều Kiều kêu to một tiếng, cảm giác một đồ vật ấm áp từ trong cơ thể ra tới, từng con đau sinh sản đột nhiên biến mất.

"Sinh ra rồi." Đại phu đỡ đẻ quỳ gối trước mặt Đỗ Kiều Kiều nhanh nhẹn mà tiếp được thai nhi và nhau thai cùng ra tới.

"Kiều Kiều nàng sao rồi?" Chu Tín An vội vàng hỏi. Cho dù hắn biết Đỗ Kiều Kiều nhất định có thể bình an sinh sản, cũng vẫn là cầm lòng không đậu dò hỏi tình trạng của nàng trước.

"Ta không có việc gì."Giọng Đỗ Kiều Kiều khàn khàn suy yếu mà trả lời, buông dây lưng trong tay ra, vô lực mà xụi lơ nằm xuống. Đại phu đỡ đẻ cùng gã hoạn quan sai vặt tay mắt lanh lẹ, lập tức trái phải đỡ Đỗ Kiều Kiều nằm đến trên giường, bắt đầu rửa sạch máu ở hạ thân cho nàng.

"Chúc mừng phu nhân sinh được thiên kim, chúc mừng hai vị đại gia." Đại phu trung niên xử lý cuống rốn thai nhi, giúp thai nhi lau thân mình, đồng thời lớn tiếng nói giới tính hài tử cho cha mẹ.

Nữ nhi?

Chu Tín An trợn mắt há hốc mồm, không dám tin tưởng mà xoay mặt nhìn phía Nhị thái tử.

"Sao lại là nữ nhi?" Vẻ mặt Nhị thái tử kinh ngạc hỏi. Đứa bé đầu tiên của Nhan Tử Phong và Đỗ Kiều Kiều là nam hài, trắng trẻo mập mạp hoạt bát đáng yêu, hắn gặp qua vài lần, trong lòng cũng thực thích nó.

Đỗ Kiều Kiều nghe được là nữ nhi thật không có đặc biệt kinh ngạc. Thời gian nàng thụ thai cùng khác với trí nhớ trước khi sống lại của bọn họ, hài tử đương nhiên khác với tiểu ếch xanh, chỉ là không nghĩ tới nhi tử sẽ biến thành nữ nhi có tỷ lệ sinh ra rất nhỏ.