Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Chương 133




Thời đại này đối với lão sư rất là tôn trọng, địa vị lão sư cùng phụ mẫu không khác biệt lắm, tão sư gặp chuyện học trò đều sẽ toàn lực hỗ trợ, Lý Hà Hoa cảm thấy tiểu hài tử bây giờ còn nhỏ, còn chưa biết hiếu kính phu tử vậy thì nàng sẽ làm thay, chờ hắn trưởng thành hiểu chuyện thì tự hắn sẽ làm.

Vừa hay lúc này thức ăn là Cố phu tử yêu cầu, hài tử nhà hắn khẳng định sẽ rất thích, hơn nữa cũng không phải đồ vật đáng giá gì, Cố phu tử hẳn là sẽ nhận.

Gà Trương Thiết Sơn mang đến đặc biệt lớn, dùng nồi sắt to trong nhà đựng đầy một nồi, thật sự rất nhiều, cho dù đưa Cố phu tử một chén lớn cũng còn dư lại rất nhiều, nàng cùng Thư Lâm căn bản ăn không hết, cho nên Lý Hà Hoa nghĩ nghĩ lại lấy ra một cái tô lớn múc ra một tô nói với Thư Lâm: "Chúng ta cũng để cho phụ thân con một phần đi, gà này dù sao cũng là hắn bắt, chúng ta dù sao cũng phải biểu hiện chút lòng cảm tạ, có phải không?"


Tiểu hài tử chớp chớp mắt, Lý Hà Hoa biết hắn nhất định tà chấp nhận.

Ngày thứ hai Lý Hà Hoa định sau khi thu quán sẽ mang Thư Lâm đi mua giấy, bút, mực sau đó đưa Thư Lâm đi đến học đường của Cố phu tử, hôm nay bái sư trước, đưa quà nhập học, ngày mai mới chính thức học.

Lý Hà Hoa vốn định hôm nay thu quán sớm một chút, nhưng vô tình khách hôm nay đặc biệt nhiều, bởi vì đúng ngay ngày họp chợ.

Hơn nữa trên bến tàu cũng tới rất nhiều thương thuyền, nhiều người rời thuyền nghỉ chân ăn chút gì đó nên hai người Lý Hà Hoa cùng Đại Hà lo liệu không hết việc, phải nhờ Đại Nha đang bán điểm tâm bớt thời gian tới giúp.

Lý Hà Hoa nấu xong một chén sủi cảo, thấy Đại Hà dọn bàn không có thời gian bưng cho khách nhân, đành phải buông sạn chuẩn bị tự mình đem qua, nhưng vì chén sủi cảo này có hơi nhiều, cho nên nước canh đã đầy đến viền, tay Lý Hà Hoa vừa mới sờ tên đã bị nóng, sợ tới mức nàng vội vàng sờ sờ lỗ tai.


Lúc Lý Hà Hoa đang định cấy giẻ lau bao tay lại bưng lần nữa, thì một đôi bàn tay to từ bên cạnh đem chén bưng đi mất.

Lý Hà Hoa hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Trương Thiết Sơn đã lưu loát đem sủi cảo đến trước mặt khách.

Người này làm sao mà luôn đột nhiên xuất hiện vậy?

Lý Hà Hoa hỏi hắn: "Sao người lại tới đây???" Chẳng lẽ hôm nay lại tới bán con mồi?

Trương Thiết Sơn nhàn nhạt liếc nàng một cái: "Hôm nay không phải muốn mang Thư Lâm đi học đường bái sư sao? Ta đưa hai người đi." Để một nữ tử đơn độc mang theo hài tử đi mua đồ vật bái sư, Trương Thiết Sơn hắn làm không được, nữ nhân này đã vì Thư Lâm làm rất nhiều rồi.

Thì ra là không yên tâm nàng mang Thư Lâm đi bái sư, Lý Hà Hoa gật gật đầu không nói gì nữa, xoay người tiếp tục bận rộn.

Vị khách tiếp theo gọi món cơm cá hương thịt ti, Lý Hà Hoa lấy ra cá hương thịt ti hôm qua đã nấu xong cùng cơm vừa nấu buổi sáng lưu loát làm một chén, đang chuẩn bị kêu Đại Hà tới mang đi thì đôi tay to thô ráp lại đem chén mang đi mất. Chân mày Lý Hà Hoa hơi nhăn lại, muốn mở miệng kêu Trương Thiết Sơn nhưng mà hắn đã đem chén tới chỗ khách nhân rồi.


Chờ Trương Thiết Sơn trở về, Lý Hà Hoa vội vàng nói với hắn: "Trương Thiết Sơn, ngươi không có việc gì thì ngồi với Thư Lâm đi." Nàng làm sao có thể không biết xấu hổ mà để hắn hỗ trợ, dù sao hai người bọn họ cũng không có quan hệ gì, nàng cũng không thể để hắn làm giúp.

Trương Thiết Sơn nhìn nàng: "Ngươi bên này bận như vậy, có thể tự bưng sao?" Đúng là nàng lo liệu không hết việc, nhưng mà.......

Trương Thiết Sơn lại không để ý tới nàng, xoay người giúp Đại Hà dọn dẹp bàn.

Lý Hà Hoa hơi há miệng, nói không ra lời, nghĩ lần sau tuyệt đối không thể để hắn động thủ, thật sự rất không thích hợp.