Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Chương 53




"Đây Là đi thật rồi sao? Tốt quá." Thương Lâm thị nói với hai nhi tử của mình.

Trương Thanh Sơn cũng có chút kinh ngạc, nhưng mà cao hứng nhiều hơn kinh ngạc, gật đầu phụ họa nương hắn: "Chắc là đi thật rồi, cho dù nàng không thật sự đi, chúng ta cũng không cho nàng trở lại, có phải hay không ca?"

Trương Thiết Sơn trầm mặc không trả lời, lập tức đi đến trong bếp, nhìn thấy bên miệng nhi tử dính hạt cơm, tầm mắt lại một lần nữa chuyển qua chén trên ghế, bên trong còn có thịt và cơm chưa ăn xong.

Trương Thiết Sơn nhấp môi nhìn rồi chậm rãi cong lưng đem muỗng rơi trên mặt đất nhặt lên, nghĩ nghĩ lại đứng dậy đi đến tủ bát một tần nữa cầm lấy một cái muỗng sạch sẽ đưa đến tay Thư Lâm: "Này Thư Lâm, muỗng của con, ăn cơm đi."

Thư Lâm không động, Trương Thiết Sơn cũng không nhúc nhích, vẫn giơ cái muỗng sạch chờ Thư Lâm nhận.


Qua một lúc lâu, Thư Lâm mới chậm rãi nâng cánh tay lên, vươn tay nhỏ tiếp nhận cái muỗng trong tay hắn, đầu nâng lên nhìn nhìn tại cúi xuống, chậm rãi đem muỗng duỗi vào trong chén múc một muỗng cơm đưa vào miệng mình, từng chút từng chút nhai nuốt.

Thấy một màn như vậy, ánh mắt Trương Thiết Sơn sâu thẳm, Trương Lâm thị cùng Trương Thanh Sơn ở một bên nhìn cũng đồng dạng không thể tin nổi mà há to miệng.

Bọn họ trước đây không phát hiện Thư Lâm tự chủ động muốn ăn cơm, còn ăn ngon như vậy.

Cơm này tất nhiên không phải Trương Lâm thị nấu cho Thư Lâm ăn, trong nhà này người có thể nấu ra đồ ăn khiến cho đứa nhỏ thích chỉ có thể và Lý Hà Hoa mới rời đi.

Tương Lâm thị cũng nghĩ đến việc này, lại nghĩ tới Lý Hà Hoa vừa rồi giải thích, trong lòng có chút ngượng ngùng, muốn bà thừa nhận chính mình sai thì bà không nói được, chỉ là trong dòng thầm nghĩ bà lúc đó thật sự nhìn thấy nữ nhân đó đụng phải Thư Lâm.


Thư Lâm vẻ mặt sợ hãi mà rúc về phía sau, đây không phải là muốn đánh Thư Lâm thì là gì? Bà cũng không có nói sai.

Tựa hồ vì chứng minh cái gì, Trương Lâm thị mở miệng nói: "Thiết Sơn à, nữ nhân này còn giả bộ, trước kia một chút đồ ăn còn không muốn cho Thư Lâm ăn, hiện tại lại hào phóng như vậy, không chừng trong lòng lại có chủ ý gì đây, hiện tại đi là tốt nhất, cũng không cần chúng ta lo lắng nàng chơi xấu."

"Nương!" Trương Thiết Sơn nhìn về phía Trương Lâm thị, thanh âm mang thêm chút nghiêm khắc làm lời còn lại của Trương Lâm thị đều nuốt xuống không dám nói nữa.

Trương Thiết Sơn quay lại tiếp tục nhìn Thư Lâm ăn cơm, không muốn nghe nương hắn tiếp tục cằn nhằn.

Hắn biết mấy năm nay nương hắn cùng Thanh Sơn chịu không ít khổ, trong lòng đến bây giờ đều là oán hận, cho nên thực chán ghét Lý Hà Hoa, chán ghét đến không muốn cùng nàng ở dưới một mái hiên, chán ghét đến không tự chủ được mà muốn bắt cái đuôi của nàng đem nàng đuổi đi.


Tuy rằng hắn cũng rất chán ghét Lý Hà Hoa, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng việc hôm nay tám chín phần là nương hắn hiểu lầm.

Lý Hà Hoa không có nói dối, nàng thật sự chỉ làm chút đồ ăn cho Thư Lâm. Nhưng mà hắn cũng không đứng ra nói chuyện thay nàng, bởi vì hành động trước kia của nàng quả thật thương tổn đến nương hắn cùng Thanh Sơn, cũng đem Thư Lâm hại thành như bây giờ.

Tuy rằng biểu hiện mấy ngày nay của nàng giống như hoàn toàn thay đổi, nhưng tính tình của một người thật sự có thể thay đổi lớn trong thời gian ngắn như vậy sao? Hắn không tin. Cho nên cuối cùng hắn cái gì cũng không nói.

Đi rồi cũng tốt, về sau không còn nợ nần nhau nữa.

Nghĩ trong lòng như vậy, Trương Thiết Sơn không tự chủ được mà một lần nữa hướng ngoài cửa lớn liếc mắt một cái, nơi đó đã không có ai.
Lại nói Lý Hà Hoa sau khi ra khỏi đại môn Trương gia, nàng nhìn dáo dác khắp nơi nhất thời không biết mình phải đi đâu bây giờ.