Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Chương 76




Việc này làm tâm tình hiện tại của Lý Hà Hoa còn kích động hơn so với việc ở hiện đại cùng thần tượng của mình bắt tay.

Này có phải chứng minh đứa nhỏ không bài xích nàng như trước nữa không? Thư Lâm đang dần dần tiếp nhận nàng đúng không? Chả lẽ đứa nhỏ thật sự cảm nhận được nàng đối tốt với hắn?

Lý Hà Hoa cực kỳ kích động, nhưng mà thời gian có hạn, nàng vội rèn sắt khi còn nóng, nhấc tấm vải bố trong rổ lên, đem toàn bộ thức ăn bên trong lấy ra: "Bảo bối, ta mang cho ngươi món ăn ngon này, có kẹo hồ lô, còn có bánh sơn tra, phù dung tô, đều ăn rất ngon."

Lý Hà Hoa cầm một khối phù dung tô đưa đến bên miệng tiểu hài tử, dịu dàng nói: "Nào, bảo bối há miệng, ăn một miếng."

Tầm mắt Thư Lâm chậm rãi di chuyển đến khối phù dung tô ở bên miệng mình, sau khi lặng im một lát, nhóc con liền chậm rãi hé miệng cắn một miếng.


Khóe miệng Lý Hà Hoa càng cong, không chừng đã cười giống như đứa ngốc, nhưng nàng không để ý bởi vì nàng rất cao hứng, tiểu hài tử thế mà nguyện ý ăn đồ ăn nàng đút, một chút cũng không như lần đầu tiên điên cuồng bài xích.

Lý Hà Hoa cầm lòng không được mà nói: "Bé con, ngươi biết ta không phải là cái người đối xử không tốt với ngươi đúng không? Hiện tại không sợ ta nữa hả?

Mặc cho đứa nhỏ không đáp lại nhưng Lý Hà Hoa vẫn cao hứng như cũ.

Chờ đút xong khối bánh phù dung tô trong tay, Lý Hà Hoa biết mình không thể ở tại lâu, đành phải đem những món ăn để lên trên đùi nhóc con: "Bảo bối, thời gian không còn sớm nữa, ta phải đi đây, lần sau ta lại đến thăm ngươi. Ngươi phải ngoan ngoãn ăn cơm biết không? Tạm biệt! Hẹn gặp Lại."

Thư Lâm mở to đôi mắt mà nhìn nàng chằm chằm, môi gắt gao nhấp.


Lý Hà Hoa cười với hắn, lui về phía sau hai bước sau đó xoay người, thấy không có người phát hiện, nàng nhanh chóng chạy dọc theo đường nhỏ hướng về thôn Liên

Hoa.

Thời điểm trở lại thôn Liên Hoa, Tào tứ muội đã sớm ăn cơm xong, còn ngủ được một lúc, thấy Lý Hà Hoa trở về nhanh kéo nàng đến phòng bếp: "Đại muội tử muội, làm sao mà trễ như vậy mới về, đói bụng không? Tỷ để lại cơm trưa cho muội, muội ăn nhanh đi."

Lý Hà Hoa lúc trước đúng là đói bụng, nhưng hiện tại đã không có cảm giác gì, bởi vì đói quá mức ngược lại không muốn ăn.

Thấy Lý Hà Hoa không muốn ăn, Tào tứ muội không tán đồng: "Làm sao có thể không ăn được, người không thể không ăn cơm nha."

Lý Hà Hoa tự giễu mà cười: "Đại tỷ, tỷ xem dáng người muội nè, muội á, phải ăn ít một chút như vậy mới có thể gầy được."


Tào tứ muội nhìn dáng người Lý Hà Hoa, đang chuẩn bị nói dù béo cũng không thể không ăn cơm, lại đột nhiên phát hiện có điểm không thích hợp: "Đại muội tử, muội hình như gầy hơn đó."

Lý Hà Hoa kinh ngạc: "Phải không?" Nhưng nàng thấy mình vẫn là một thân thịt mà.

Tào tứ muội cẩn thận nhìn nhìn, sau đó gật đầu xác định: "Chính xác là gầy đi, tỷ nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên muội đến thôn chúng ta là mặc quần áo hiện tại đang mặc này, khi đó chính là thịt tràn đầy, quần áo cũng che không được, không nói gạt muội, khi đó ánh mắt đầu tiên tỷ thấy muội liền nghĩ nữ tử này béo như vậy, quần áo sẽ không bị làm rách đi. Nhưng mà muội xem hiện tại, quần áo đều rộng, còn rộng không ít đó."

Không có Tào tứ muội nhắc nhở, Lý Hà Hoa thật đúng là không phát hiện ra. Nàng không có cân không có biện pháp mỗi ngày cân thể trọng của mình, cho nên không biết chính mình rốt cuộc gầy đi rồi. Hơn nữa mỗi ngày đều bận rộn kiếm tiền cũng không chú ý quá nhiều đến việc béo gầy của mình, hiện tại nghe Tào tứ muội vừa nói, Lý Hà Hoa mới phát hiện hình như đúng thật là như vậy.
Hiện tại áo ngoài nàng đang mặc không còn bó sát người, ngược lại rộng rất nhiều, quần cũng vậy, rộng rãi hơn không ít, cũng không giống với thời điểm vừa xuyên qua quần áo mặc đều chật ních.