Xuyên Qua Thành Nông Gia Nữ

Chương 57




Tô La cũng không lập tức đi tìm Thôi Tố Nhu tâm sự về chuyện vừa mới xảy ra, nàng và Thôi Tố Nhu chung quy cũng chỉ vừa mới mới quen mấy ngày, lúc này chạy đi tìm nàng ấy tán gẫu cũng có vẻ có chút không thỏa đáng, đổi lại là để thê tử Thôi Vô Trần, Thôi Tố Nhu và nhị tẩu Vương Tiểu Đại đi nói chuyện phiếm, cũng hiểu rõ vài tình hình cụ thể và tỉ mỉ hơn.

Vương Tiểu Đại và Thôi Vô Trần thành thân đã hơn một năm, mấy tháng trước có bầu, trở thành đối tượng quan trọng Thôi gia bảo hộ. Thôi Tố Nhu xưa nay cùng Vương Tiểu Đại có quan hệ cực tốt, có tâm sự gì đều thích kể với nhị tẩu hiền thục ôn nhu.

Ấn tượng đầu tiên khi Tô La mới gặp Vương Tiểu Đại đó là, Vương Tiểu Đại ưỡn bụng toàn thân trên dưới đều mang theo tình mẫu tử chói lọi, khóe miệng cười hiện lúm đồng tiền như một đóa hoa nở rộ ấm áp đến cực điểm. Không thể không thừa nhận, nữ tử mang thai sẽ khiến người khác cảm thấy đặc biệt ấm áp.

Ngày đó lần đầu gặp mặt người nhà Thôi gia, trong lòng nàng ít nhiều cũng có chút lo lắng. Thôi Vô Nhàn không để ý gia thế bối cảnh của nàng, không thể đại biểu là đệ đệ muội muội cũng không để ý. May là người nhà hắn cũng rất thân thiết, cũng không thèm để ý mấy việc đó, lo lắng trong lòng nàng cũng dần dần bỏ xuống.

Hai ngày sau đó, nàng cũng tâm sự với Vương Tiểu Đại một chút. Có lẽ hai người đều đã gả chồng, cũng có lẽ là tâm tình hai người trầm ổn hơn so với các cô nương bình thường, nên hai nàng tâm sự vô cùng hợp ý.

“Xuân Hồng, cô có biết nhị thiếu phu nhân nghỉ ngơi canh giờ nào không?” Đôi tay Tô La cầm chén trà nhẹ nhàng đi lắc lắc, giọng điệu bình thản hỏi nha hoàn Xuân Hồng đang đứng ở phía trước, nghĩ đến thai phụ rất ham ngủ, cảm thấy cần phải cân nhắc trước khi đi gặp.

“Trước kia nghe Thu Vận từng nói, canh giờ này nhị thiếu phu nhân đang ngủ say ạ.” Xuân Hồng hoàn thành trách nhiệm nói với Tô La tin tức nàng ấy biết, nhìn Tô La không tập trung xoay xoay chén trà, lại nói: “Không thì nô tì đi nhìn xem nhị thiếu phu nhân đã dậy chưa nhé?”

Tô La lẳng lặng nhìn chén trà trên tay, nghĩ nghĩ rồi nói: “Không cần, cô đi xuống trước đi, có việc gì ta sẽ gọi cô.”

Xuân Hồng tất nhiên sẽ không có ý kiến khác, hơi hơi phúc thân, giọng nói thanh thúy đáp: “Nô tì cáo lui.”

Thôi Vô Nhàn mới vừa đi tửu lâu, lúc này trong phòng chỉ còn lại một mình Tô La, cả căn phòng có vẻ có chút lạnh lẽo. Nghĩ đến thời gian gần đây rất lâu rồi không làm được ra loại thú bông mới, Tô La nhất thời hưng trí, lập tức dọn cái bàn trong phòng sạch sẽ bóng loáng, quyết định nhân cơ hội này làm ra hai con thú bông mới.

Vải dệt đều là mang từ Tô gia tới, cũng là vải dệt lấy ở xưởng nhỏ về nhà để cân nhắc làm thú bông mới. Vải để làm thú bông nhỏ và vải để may y phục khác nhau, Tô La nghĩ để lại ở nhà cũng không có bao nhiêu tác dụng, liền thuận tay mang về Thôi gia.

Đợi lát nữa để vải dệt muốn dùng trên bàn, Tô La bắt đầu nhớ lại những loại thú bông và búp bê trước kia từng thấy. Nghĩ đến kiếp trước ở trong nhà có hai cô bé mười mấy tuổi, cái tuổi này ở kiếp trước đều là mấy cô nhóc, mấy đứa bé hẳn sẽ thích mấy con búp bê vải to to nhỉ?

Nghĩ như thế, Tô La lại là có mục tiêu chính xác. Trước kia làm mấy con thú bông kia đều là tương đối nhỏ, Đổng lão gia cũng từng nói việc làm ăn bán thú bông rất tốt, chuẩn bị ở mấy trấn nhỏ bên cạnh mở một gian hàng chuyên bán thú bông, làm mấy thú bông to cũng là một vấn đề đáng giá suy xét.

Tô La luôn luôn là một người rất có năng lực, bây giờ nghĩ đến chuyện này, lập tức làm ra một quyết định. Trước để hai người thân trong nhà làm làm hai con thú bông lớn, sau đó có thể tham khảo ý kiến mọi người một chút, lại xác định phương án cuối cùng.

Thế là, Tô La vội làm đến quên thời gian, thẳng đến khi mặt trời đã bắt đầu xuống núi, nàng vẫn như cũ ở trong phòng cẩn thận dè dặt cắt. Bởi vì nàng cũng chưa từng làm thú bông cỡ lớn, giờ phút này muốn cắt một miếng vải lớn như vậy. Nàng sợ một lần không cẩn thận run tay, sau đó cắt hỏng một miếng vải tốt.

Thẳng đến khi nàng men theo nét vẽ cắt thành công một miếng da bên ngoài thú bông lớn nhìn có chút kỳ quái, nàng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Đôi tay cầm lấy miếng vải làm da thú bông vừa mới cắt nghiêm túc nhìn một lúc lâu, sau đó hơi hơi nheo mắt, chỉ ở trong lòng yên lặng nghĩ nếu như có một mặt là lông mềm như nhung thì càng tuyệt.

Nơi này có lông thú, nhưng đều là lông thú mấy động vật hoang dã, cho nên lông thú này vô cùng sang quý. Nếu như dùng lông thú này may thú bông, phí tổn khẳng định sẽ cao hơn so với trước kia rất nhiều lần. Mà ở chỗ thâm sơn cùng cốc như vậy, nàng không thấy loại thú bông này sẽ tiêu thụ mạnh, cho nên tạm thời không nghĩ làm loại thú bông này.

Nàng nghĩ, đợi đến lúc thời cơ chín muồi , lại bắt đầu làm thú bông bằng lông thú cũng không muộn. Vào lúc này, thay vì dùng mấy lông thú làm thú bông không thể tiêu thụ mạnh, đổi lại như làm mấy áo choàng và quần áo mùa đông mới mẻ, nói không chừng như thế càng thêm hấp dẫn ánh mắt nữ tử nhà giàu. Nữ nhân thôi, phần lớn đều hi vọng có được vài món áo choàng xiêm y xinh đẹp.

Vội làm đến quá muộn, Tô La quên mất kế hoạch đi tìm Vương Tiểu Đại nói chuyện phiếm. Dù sao cả nhà đều ở dưới một mái hiên, chẳng cần nóng lòng nhất thời, thế là chậm rì rì thu dọn vản vụn và cây kéo dao nhỏ đầy bàn.

Chờ nàng thu dọn mấy vản vụn tán loạn đầy mặt đất, mở cửa phòng đã thấy ánh nắng chiều dưới chân trời. Năm sắc hào quang chiếu đến trên mái hiên, chiếu một tầng ánh sáng rực rỡ lên mái hiên. So với ánh nắng chiều đã từng thấy còn sặc sỡ loá mắt hơn, tâm tình ngắm ánh nắng chiều cũng so với tâm tình ánh nắng chiều đã từng ngắm cũng nhẹ nhàng sáng ngời hơn.

Buổi tối, đợi Thôi Vô Nhàn từ thư phòng trở về, cũng đúng là giờ nghỉ ngơi rồi. Lúc này Tô La đã mệt mỏi muốn ngủ, phát hiện ra bên người có tiếng động nhỏ, mở to hai mắt mông lung buồn ngủ, mơ màng nhìn Thôi Vô Nhàn vừa mới nằm lên trên giường, sau đó lại nhắm nghiền mắt.

“Không được thức quá muộn, không tốt cho thân thể.” Giọng nói giống như là lầu bầu nho nhỏ mang theo lo lắng nhàn nhạt, gần đây khí trời thay đổi càng lúc càng lạnh. Tô La đặc biệt sợ lạnh tự động tự giác nằm sát vào bên cạnh Thôi Vô Nhàn, toàn thân cũng không khác gì như nằm bên một bếp lò thiên nhiên ấm áp

“Ừ, ta sẽ chú ý .” Giọng nói Thôi Vô Nhàn so với bình thường còn trầm thấp dồi dào từ tính hơn, hắn lẳng lặng nhìn khuôn mặt trắng nõn gần ngay trước mắt, hô hấp dần dần trở nên có chút nặng nề, dưới bụng có một cỗ nhiệt lưu không ngừng hội tụ đến hạ – thân.

Từ đêm thành thân đến giờ, hai người họ cũng đã mấy ngày chưa cá nước thân mật. Mấy ngày trước đều là săn sóc Tô La mới lần đầu, chịu không được để nàng nhận một tí tổn thương nào. Nhịn vài ngày như vậy, lúc này bên cạnh lại có ôn hương nhuyễn ngọc thơm ngát, định lực của Thôi Vô Nhàn càng kém.

“Có mệt không?” Giọng nói trầm thấp nhẹ nhàng dưới ánh nến mơ hồ lộ ra hương vị dụ hoặc lòng người, giọng nói nhỏ nhẹ làm hương vị mờ ám rất nhanh tiêu tán ở trong không khí, bàn tay ấm áp có mục đích xoa bờ eo hết sức nhỏ chỉ một vòng tay là ôm hết.

“Dạ? Cũng không phải rất mệt, có chuyện gì muốn nói sao?” Tô La mở to mắt nhìn Thôi Vô Nhàn, dưới ánh sáng mờ nhạt tuy rằng không nhìn thấy rõ đôi mắt sâu thẳm, nhưng cũng đã cảm giác được một hơi thở mờ ám, nhất là ngón tay trên eo mềm nhẹ nhàng vuốt ve, nháy mắt đã hiểu rõ việc Thôi Vô Nhàn cần phải làm giờ phút này.

Đáp lại Tô La là một nụ hôn sâu bá đạo nóng bỏng, hơi thở nồng nàn gắt gao vây quanh nàng, không để cho được nàng tránh né nửa bước. Môi mọng non mềm bị người nào đó giống như là nhẹ nhàng gặm cắn quả táo. Nàng chỉ cảm thấy đầu lưỡi và làn môi đều bị hôn đến run lên, toàn thân tê tê dại dại không có một chút sức lực.

Ngón tay mang theo vết chai thương yêu khẽ vuốt mỗi một tấc da thịt tinh tế bóng loáng, giống như là vuốt ve tơ lụa thượng đẳng vậy quyến luyến mãi không thôi. Từ eo hết sức nhỏ mãi cho đến xương bả vai mẫn cảm, lại từ bụng bằng phẳng chậm rãi trượt đến bộ ngực mềm mại trắng noãn, cách lớp áo mỏng lúc nhẹ lúc nặng xoa nắn nhũ hoa tròn trịa.

“Ừm…” Một tiếng rên trầm trầm — tiếng ngâm nga không nhịn được tràn ra khỏi miệng, hơi thở Tô La trở nên có chút không thông, toàn thân trên dưới đều bị trêu chọc đến mềm yếu vô lực. Trong lòng có chút khát vọng khó hiểu, có loại cảm giác rất muốn được người ôm ấp gắt gao ôm ấp. Trong não chợt lóe ra ý niệm này, chỉ xấu hổ đến nhắm nghiền mắt lại.

Ánh sáng mỏng manh dưới nến, tuy là không có cách nào thấy rõ thần sắc đối phương, nhưng thân thể lại vì vậy mà càng trở nên mẫn cảm, càng dễ dàng cảm thụ được loại cảm giác kích thích khác thường. Nàng vốn định nhắm mắt lại né tránh ngượng ngùng, lại không nghĩ đến nhắm mắt lại càng cảm thụ rõ ràng cảm giác đôi tay kia ở trên người vuốt ve tinh tế.

Bởi vì tập võ, Thôi Vô Nhàn ở trong bóng tối cũng có khả năng hành động tự nhiên, có ánh sáng nến tất nhiên là có thể thấy rõ ràng thưởng thức cảnh đẹp trước mắt, xấu hổ đến khuôn mặt đỏ bừng, lông mi và lông mày nhẹ nhàng run rẩy, môi mọng thơm mềm đỏ mọng, tất cả thu vào hết đáy mắt. Tâm tình hắn khoái trá nâng môi cười một cái, ôn nhu hôn một cái ở trán, lông mày và lông mi, mũi thon, môi mọng… Mãi cho đến vai ngọc mượt mà, xương quai xanh…

Xiêm y trên người chẳng biết từ lúc nào đã bị lột ra sạch sẽ bóng loáng, lúc này Tô La giống như một đứa bé sơ sinh mềm mại, không biết mình đang ở đâu. Nàng ngại ngùng đáp lại người nào đó, cánh tay trơn bóng trắng mịn khoác ở trên cổ người nào đó. Hai chân thon dài tinh tế bị tách ra hai bên, trong hốt hoảng nhận ra dưới thân sớm đã trở nên ướt đầm dề, da thịt trên người không có cách nào khống chế mà nóng lên, đỏ hồng và sáng bóng.

Thôi Vô Nhàn kềm chế dục vọng dưới bụng, tinh tế khơi mào hưng trí của nữ tử, ngón tay men theo bắp đùi trắng mịn trượt đến chỗ ướt át. Hắn cố nén xúc động đâm một phát vào chỗ mềm mại chặt chẽ, để bộ phận thô to cứng rắn chậm rãi tiến vào nơi sâu thẳm mềm mại ấm ướt. Ước chừng vào được nửa tấc, cúi đầu hôn môi mọng non mềm. Thừa dịp nữ tử đang lúc ý loạn tình mê, ấn eo một cái, toàn bộ đều nhập vào nơi mềm mại, thoáng chốc chỉ cảm thấy sảng khoái không thôi. Đem tiếng ngâm kiều mỵ mê người nuốt vào trong bụng, sau đó bắt đầu luật động theo dục vọng nguyên thủy nhất.

Người nào đó ở trên luật động vào sâu ra cạn, Tô La chỉ cảm thấy giờ phút này nàng giống như là lục bình phiêu trên mặt nước, sóng nước nhộn nhạo, nàng cũng nhộn nhạo. Hoàn toàn không đau đớn như đêm đó, ẩn ẩn có chút khoái lạc va chạm vào tinh thần nàng, nàng kìm lòng không được ưỡn người phối hợp với động tác của người nào đó trên người mình, để hắn lần lượt đâm sâu vào trong cơ thể…