Xuyên Thành Bạch Phú Mỹ Trong Niên Đại Văn

Chương 2: 2: Đông Đủ






“Ba, mẹ, hôm nay Tiểu Tứ vừa về, cứ để nó nghỉ ngơi một ngày, đêm mai các người cùng nhau lại đây ăn cơm, đợi lát nữa con sẽ dặn nó cùng đi qua nhà bác cả nói một tiếng.

”Lâm Thanh Thạch nghe vợ mình nói vậy cũng không có ý kiến gì, đúng là thời gian dài như thế, mọi người tụ lại đông đủ rồi thì nên cùng nhau ăn một bữa cơm.

Lâm Hoa Hoán đang ôm em gái cũng vội gật đầu, một tay anh sờ soạng vào trong túi của mình, móc ra hai viên kẹo sữa thỏ trắng, sau đó đem cho Hiểu Hiểu và em trai mỗi đứa một viên.

Phương Phán Xuân thấy vậy liền la lớn: “Hoa Hoán à, lần này cháu trở về mang theo thứ gì vậy? Vừa rồi là kẹo hả? Còn nữa hay không?” Nói xong bà lại đẩy đẩy Lâm Tú Hồng đang đứng ở bên cạnh mình.

Lâm Đại Hải chỉ nhìn mà không nói chuyện, dù sao ông cũng không có cách nào khác, con trai ông mệnh khổ, tuổi còn trẻ đã phải hi sinh ở trên chiến trường, để lại ba đứa nhỏ còn chưa trưởng thành, bọn họ làm ông bà nội đương nhiên phải che chở chút ít.

Mấy bao đồ mà Lâm Hoa Hoán mang về đã sớm bị Vệ Hỉ Nhạc xách vào phòng rồi khoá lại, có điều bà cũng đã sớm có chuẩn bị, trước khi đem đồ cất đã lấy ra hai bao đường, chính là để đối phó với tình huống như này.

Mấy thứ này đúng là nên cho, nhưng người ta lại trực tiếp mở miệng đòi, đương nhiên điều này sẽ khiến người cho cảm thấy không vui.


Lâm Hoa Hoán liền thả hai viên kẹo vào trong túi, nhìn thấy mẹ mình cầm ra một bao to, bàn tay anh vẫn ôm chặt em gái không bỏ, tay còn lại thì đón lấy bịch kẹo rồi bỏ vào trong tay em họ Lâm Tú Hồng: “Em họ, em cũng ăn kẹo đi này.

”“Ai nha, cháu cũng thật là, sao lại cho nhiều như vậy, con nít con nôi ấy mà, ăn quá nhiều kẹo thì sẽ bị sâu răng, để bà nội giữ dùm cho.

”Trong tay Lâm Tú Hồng vốn có một nắm kẹo, nháy mắt đã bị tịch thu chỉ còn một viên, vì vậy viên kẹo này trở nên vô cùng quý giá, cô bé gắt gao siết chặt nó trong lòng bàn tay.

“Ông nội, bà nội, hai người cũng ăn kẹo đi.

” Lâm Hoa Hoán lại đưa một nắm kẹo sang cho hai người Lâm Đại Hải và Phương Phán Xuân.

Bọn họ nhận xong cũng không ăn mà lập tức cất vào trong túi.


Cái này chính là kẹo sữa thỏ trắng đấy, quý giá biết bao, mấy viên kẹo này còn đủ tiền mua được một ly sữa bò, tính ra cả một bao lớn như vậy, có khi đã tiêu hết một tháng tiền lương cũng nên.

Dù nhận lấy nhưng Phương Phán Xuân vẫn không quên làu bàu, nhịn không được mà dặn dò cháu trai: “Có tiền cũng đừng tiêu linh tinh, mai mốt đừng mua nữa, thà để chỗ tiền đó mua quần áo mà mặc còn hơn.

”Lời này cũng rất có lý, Vệ Hỉ Nhạc liên tục gật đầu, nhanh chóng lấy một viên lột vỏ rồi nhét vào miệng con gái, nhìn khoé miệng Hiểu Hiểu phồng lên, khuôn mặt nhỏ của cô tràn đầy hưởng thụ thì bà cũng thấy vui lây, sau đó Vệ Hỉ Nhạc gom mớ kẹo sữa còn dư lại đem đi cất.

Đúng là kẹo sữa này rất quý, đã vậy còn cung không đủ cầu, công xã của bọn họ thỉnh thoảng mới thấy bán thứ này, vừa xuất hiện không bao lâu là đã bị người đoạt hết.

Trước đó bọn họ chỉ có thể mua được mấy viên, đâu có giống như Lâm Hoa Hoán, vừa ra tay là mua hẳn một bao lớn.

“Cháu biết, ông nội bà nội, cháu cho mọi người thêm mấy lon thịt hộp nữa, hai người mang về để bồi bổ nhé.

” Nói xong anh lại móc mấy lon thịt hộp ra từ một chỗ khác.

Vừa nhìn rõ thứ trước mặt là gì, Phương Phán Xuân lập tức buông chặt cánh tay, đem thịt hộp giữ khư khư ở trong lòng ngực.

.