Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Chương 16: Chương 16






Chạng vạng, người Thẩm gia tới đón Thẩm Kiêu về nhà ăn cơm, cũng giống lúc trước Sở Ngự không có đáp ứng lời mời của Thẩm gia, vẫn như cũ một mình ngốc ở phòng y tế.
Sau khi đơn giản ăn qua cơm chiều, Sở Ngự trở về phòng, tiếp tục viết luận văn.

Thiên luận văn này đã viết đến bộ phận mấu chốt, cần phải tăng thêm luận chứng thành lập mô hình, cũng cần đo lường tính toán số liệu, nhưng Sở Ngự không có phần mềm có thể thành lập được mô hình, bởi vậy cũng không có cách đo lường tính toán số liệu.

Nhưng này cũng không gây trở ngại hắn tiếp tục viết, thực nghiệm này hắn đã làm hơn trăm lần, số liệu bên trong hắn cũng có thể tự mình tính ra, chẳng qua cần phải có một ít thời gian, mà mô hình cũng đòi hỏi hắn phải tự mình vẽ ra.

Bất quá cái khó chính là, trong ấn tượng của hắn nước M hiện tại còn chưa có phần mềm nào có thể thành lập mô hình này, hắn còn cần phải thiết kế một cái phần mềm khác để hỗ trợ thành lập mô hình......
Lúc này Thẩm gia bởi vì Thẩm Kiến Quốc về nhà, phi thường náo nhiệt.
Hôm nay lúc Tô Điềm Điềm thấy Thẩm Kiến Quốc trở về, liền vui vẻ đến không chịu được, gương mặt kích động đến đỏ bừng.

Khoảng thời gian này nàng bảo dưỡng rất tốt, khi chưa xuất giá, ba mẹ trong nhà đều rất thương yêu, nàng rất ít làm việc, sau khi gả đến Thẩm gia tuy rằng có xuống đồng, nhưng cũng chỉ là một ít việc nhẹ nhàng, bởi vậy da nàng không quá thô ráp, huống chi trong khoảng thời gian này nàng còn sử dụng nước linh tuyền để điều trị, nàng trắng không ít, làn da cũng càng mềm mại......
Thời điểm Thẩm Kiến Quốc trở về liền thấy đôi mắt xấu hổ của Tô Điềm Điềm nhìn anh, nhìn bạn tốt trêu đùa nhìn mình, mặt anh có chút nóng.
"Đây là tẩu tử đi, tôi thường xuyên nghe Kiến Quốc nhắc tới tẩu, hôm nay cuối cùng cũng gặp được rồi." Lâm Tiêu chào hỏi Tô Điềm Điềm.
Tô Điềm Điềm thấy Lâm Tiêu nói như vậy, mặt càng đỏ hơn, chặn lại nói: "Trước tiên mọi người ngồi xuống đã, tôi vào phòng bếp xem đồ ăn đã chuẩn bị xong chưa." Nói xong liền rời đi như bỏ chạy.
Thấy Tô Điềm Điềm đi rồi, nội tâm Thẩm Kiến Quốc cũng chậm rãi khôi phục bình tĩnh, không có khẩn trương như vậy nữa.

Nói thật trước khi kết hôn anh với Tô Điềm Điềm cũng không có cảm tình gì, đương nhiên đối với người khác cũng không có, chỉ là đến tuổi rồi, thời điểm đại ca giống anh, hài tử cũng đều có, huống chi anh và Tô Điềm Điềm còn có hôn ước, cô nương cũng tới tuổi tác có thể làm mai, cho nên anh liền nghe theo an bài của cha mẹ kết hôn cùng đối phương.
Ngày thứ ba sau khi kết hôn anh liền về đơn vị.

Trong đơn vị có một đám hàng hóa quan trọng cần phải vận chuyển ra nước ngoài, tiền xe rất cao, anh tiếp nhận đơn hàng này, vừa đi chính là hơn nửa năm.


Trong lòng cảm thấy thực có lỗi với thê tử, khoảng thời gian trước nàng gửi thư nói mình nguyện ý theo anh cùng nhau ra ngoài lái xe, anh có chút cảm động, bởi vậy cảm tình đối với tiểu cô nương cũng đã xảy ra một ít biến hóa, lần này vừa trở về đã thấy tiểu cô nương cõi lòng đầy e lệ nhìn anh, không thể không nói nội tâm rất được thỏa mãn, huống chi còn ở trước mắt bạn tốt của anh.
Thẩm Kiêu thấy nhị ca vui vẻ, trong lòng cũng cao hứng không ít.
Bữa tối rất phong phú, Thẩm phụ nâng chén, "Lâm chất*, tới uống một chén, cảm ơn mấy năm nay con chiếu cố Kiến Quốc."
*Cháu.
Lâm Tiêu vội vàng cùng ông chạm cốc nói, "Bá phụ, không thể nói như vậy được, đều là bằng hữu, trước kia nếu không phải Kiến Quốc cứu con một mạng, nói không chừng con hiện tại đã sớm gặp Diêm Vương rồi, tính ra thì con mới là người nên nói lời cảm tạ." Nói xong uống một hơi cạn sạch.
"Lợi hại, bên ngoài đều không dễ dàng gì, đỡ đần một chút, giúp đỡ cho nhau mới đúng."
Một đại gia đình, ăn cơm vô cùng náo nhiệt, thường thường đàm luận chuyện thú vị phát sinh gần đây, mấy nam nhân khoác lác, trò chuyện trời nam biển bắc, bữa cơm qua đi, say không ít.

Đến Thẩm Kiến Quốc tửu lượng luôn luôn rất tốt cũng dần dần mê mắt.
Đến cuối cùng chỉ có người không uống rượu là tam ca Thẩm Thái Lan còn thanh tỉnh, sau khi đem một đám nam nhân say rượu đưa về phòng, liền đến trong viện rửa mặt, đổi quần áo, mới tính toán đưa Thẩm Kiêu về phòng y tế.
Lúc Thẩm Kiêu trở về, Sở Ngự vẫn còn tính toán số liệu, nhìn đèn sáng trong phòng, Thẩm Thái Lan hô một tiếng.
Chỉ chốc lát sau Sở Ngự liền ra tới, nhận xe lăn Thẩm Thái Lan đẩy đến, hai người hàn huyên vài câu.

Một lát sau, Thẩm Thái Lan rời đi.
Sở Ngự ôm thiếu niên trở về phòng, giúp thiếu niên rửa mặt sạch sẽ, đổi thuốc xong, mới cho thiếu niên nằm xuống.

Bây giờ, Sở Ngự vẫn như cũ không cho thiếu niên học tập vào buổi tối, mắt thiếu niên tuy rằng đã tốt, nhưng đèn này vẫn phải lộng thêm cái mũ cho tối một chút, học thời gian dài ở dưới ánh đèn như vậy, đối với thị lực mới vừa hồi phục không lâu của thiếu niên mà nói, cũng không tốt.

Lại thêm trời tối, lúc đọc sách sẽ lại tương đối cố hết sức, nói tóm lại buổi tối không thích hợp cho thiếu niên học tập.
Thẩm Kiêu đối với Sở Ngự, từ trước đến nay đều là tín nhiệm, bởi vậy cậu ngoan ngoãn nằm ở trên giường.

"Hôm nay không giảng quy luật thiên thể vận hành cho cậu, chính cậu phải chậm rãi tự hỏi như thế nào hợp từ, tôi ở đây viết một lát rồi về phòng." Hiện tại đèn điện trong nhà còn rất ít, phòng y tế có một cái, hơn nữa lại nằm ở dược phòng, nhưng Sở Ngự lại đem nó kéo đến phòng của thiếu niên.
Thẩm Kiêu gật gật đầu, nhẹ giọng nói, "Ừm Sở Ngự ca, anh cứ tiếp tục viết, nhưng mà không được viết quá muộn."
Sở Ngự dịch chăn cho thiếu niên, "Tôi biết, mau ngủ đi".
Thiếu niên gần đây rất thích kêu hắn là Sở Ngự ca, so với trước kia kêu Sở ca nhiều hơn một chữ, vốn dĩ hẳn là trở nên xa cách một ít, nhưng Sở Ngự lại nghe ra thân mật không ít so với lúc trước, trong lòng còn có một thứ gì đó mà hắn nói không nên lời, tóm lại tâm tình hắn rất tốt.
Thẩm Kiêu nghe thấy âm thanh Sở Ngự viết chữ, chậm rãi mở mắt, nhìn thân ảnh dưới ánh đèn quất hoàng sắc, dần dần nhếch lên khóe miệng, cậu có hơi cao hứng.

Nhìn vài phút, cậu chậm rãi nhắm mắt lại, trong đầu hồi tưởng lại mấy từ ghép hôm nay, cùng với nội dung học lúc trước, chậm rãi, chậm rãi, liền ngủ rồi.

Chẳng qua độ cong ở khóe miệng vẫn luôn không hạ xuống......
Lâm Tiêu vốn là tới nhìn xem chân của Thẩm Kiêu, hiện tại chân Thẩm Kiêu không có việc gì, anh cũng định về nhà nhìn xem.

Lần này anh cùng Thẩm Kiến Quốc có mười ngày nghỉ, nhà anh ở tỉnh G, bây giờ trở về thì vẫn còn năm ngày, bởi vậy sáng sớm hôm sau, sau khi ăn cơm sáng anh liền cùng người nhà Thẩm gia từ biệt.
Sau khi Thẩm Kiến Quốc đưa Lâm Tiêu tới ga tàu hỏa, liền đến bưu điện.

Sách trước kia anh gửi cho Thẩm Kiêu hẳn là tới rồi, anh muốn đi bưu điện lấy hàng, thuận tiện mua ít đồ vật về nhà.
Trở lại Thẩm gia truân, trước tiên Thẩm Kiến Quốc mang sách mà anh thu thập được đến phòng y tế.
Thẩm Kiêu thấy nhiều sách như vậy liền rất vui vẻ, mỗi một quyển đều cẩn thận lật qua, trên mặt ngăn không được tươi cười.
Ở phòng y tế bồi Thẩm Kiêu nửa ngày, Thẩm Kiến Quốc liền trở về nhà, anh tính toán tranh thủ mấy ngày nghỉ để giúp việc trong nhà.
Thời gian trôi qua thật nhanh, nháy mắt đã đến ngày Thẩm Kiến Quốc phải đi, mấy ngày này Thẩm Kiến Quốc mỗi ngày đều sẽ dành ra một giờ đến phòng y tế nhìn Thẩm Kiêu, ở chung càng lâu, đến thời điểm tách ra thì càng không nỡ, nhưng ly biệt là không tránh khỏi.

Trong khoảng thời gian này cảm tình của anh và Tô Điềm Điềm cũng dần trở nên ấm áp, anh thấy anh đã thích nữ hài này rồi, ôn nhu tinh tế, cẩn thận ngoan ngoãn, làm anh cảm thấy đã ấm áp lại vui sướng.


Hiện tại anh rất chờ mong phê duyệt xin nhà có thể mau chóng thông qua.
Thẩm Kiến Quốc đi rồi, phòng y tế lại trở về như ban đầu.

Sở Ngự tiếp tục dạy Thẩm Kiêu học tiếng Anh, thời đại này người học tiếng Anh tương đối ít, Sở Ngự cũng không định cho Thẩm Kiến Quốc biết hắn dạy thiếu niên học tiếng Anh, bởi vậy trong khoảng thời gian này vì phòng ngừa ngoài ý muốn nên hai người ban ngày đình chỉ học tập, thời điểm buổi tối hai người mới dùng tiếng Anh đối thoại, xem như ôn tập củng cố.
Thẩm Kiêu biết Sở Ngự băn khoăn, khoảng thời gian này cậu không có lật xem sách tiếng Anh cơ bản, chỉ đọc sách mà Thẩm Kiến Quốc mang về.
Rất nhanh thời gian nửa năm trôi qua, thời gian này đã xảy ra không ít chuyện, Thẩm Kiến Quốc xin phê duyệt nhà ở được chấp thuận, Tô Điềm Điềm theo Thẩm Kiến Quốc láy xe thể thao.

Mà chân Thẩm Kiêu cũng chậm rãi tốt lên, đã bắt đầu luyện tập đi đường, ban đầu còn có chút đau đớn, nhưng hiện tại đã hoàn toàn không thành vấn đề, mặc dù vẫn còn dựa vào nạn chóng, nhưng tin tưởng không bao lâu sau, là có thể khôi phục như ban đầu.
Ăn tết thanh niên tri thức có thể về nhà, hai ngày trước Sở Ngự đã mua vé xe lửa.

Hiện tại là cuối tháng Giêng, Thẩm Kiêu ở phòng y tế một tháng cuối cùng, thiếu niên bây giờ đi đường đã khôi phục cơ bản, nhưng người Thẩm gia trước kia vẫn luôn lo lắng cho Thẩm Kiêu, nên cậu mới ở chổ Sở Ngự hơn nửa năm, bây giờ Sở Ngự vừa vặn phải về nhà ăn tết, Thẩm Kiêu cũng phải trở về Thẩm gia.
Nếu Tô Điềm Điềm không cùng Thẩm Kiến Quốc lái xe thể thao, Sở Ngự còn có chút lo lắng, nhưng nghe Thẩm Kiêu nói tết này đơn vị Thẩm Kiến Quốc cho anh một đơn hàng lớn, là đến tỉnh L giao hàng, năm nay không thể về nhà, Sở Ngự cũng bớt lo lắng cho thiếu niên hơn không ít.
Nhìn Sở Ngự đang sửa sang lại đồ vật, Thẩm Kiêu có chút luyến tiếc, nhưng nghĩ đến qua năm sau đối phương còn sẽ trở về, cậu nỗ lực áp xuống cổ mất mát trong lòng, hỏi, "Sở Ngự ca, anh thu dọn đồ đạt xong rồi sao? Đừng quên mang theo thư giới thiệu đó."
Nhìn thiếu niên vẻ mặt lo lắng ngồi trên giường, Sở Ngự dừng việc trong tay, đi đến đầu giường, đổ một chén nước đưa cho đối phương, "Dọn xong rồi, lấy vài bộ quần áo xong là có thể đi."
Thẩm Kiêu nhận nước, uống một ngụm, "Vậy là tốt rồi".

Nghĩ nghĩ lại bỏ thêm một câu, "Sở Ngự ca, lúc anh ngồi xe lửa phải cẩn thận một chút, không được để người khác trộm đồ."
Nhìn bộ dáng lo lắng sốt ruột của thiếu niên, Sở Ngự nhịn không được sờ sờ đầu đối phương, xúc cảm vẫn trước sau như một tốt như vậy, "Tôi biết rồi, cậu không cần lo lắng, tôi lại không phải tiểu hài tử.

Huống chi tôi là mua vé giường nằm, giường nằm sẽ an toàn hơn rất nhiều." Kỳ thật Sở Ngự mua chính là vé ngồi, tiền hắn không còn nhiều lắm, mua xong vé hắn chỉ còn dư lại mười đồng, nếu không phải nửa năm qua Thẩm Kiêu ở với hắn, khả năng mười đồng này đều sẽ không còn.
Nghe Sở Ngự nói như vậy, Thẩm Kiêu yên tâm không ít, lại dặn dò thêm vài câu, liền thúc giục đối phương đi sửa sang lại quần áo.
Ngày hôm sau, sau khi Sở Ngự đem Thẩm Kiêu đưa về Thẩm gia, liền bước lên hành trình của mình.
Thẩm gia truân cách kinh thành rất xa, ngồi tàu hỏa màu xanh cũng phải mất 12 tiếng đồng hồ.


Trên tàu không có điều hòa, nhưng cũng may thùng xe bịt tương đối kín, không khí lưu thông chậm, cũng không phải rất lạnh, nhưng khí vị trong tàu lại một lời khó nói hết.

Đến mỗi điểm dừng, Sở Ngự đều sẽ đến trước cửa xe hít thở không khí, thường xuyên qua lại, đến nổi quen luôn mặt nhân viên gác cửa trên tàu.
"Huynh đệ, về nhà ăn tết?" Nhân viên gác cửa nắm thật chặt áo bông trên người hỏi.
Sở Ngự gật gật đầu, "Đúng vậy, về nhà ăn tết."
"Nhà anh ở đâu a?"
"Kinh thành."
"Kia không phải rất trùng hợp sao.

Nhà tôi cũng ở kinh thành, nói không chừng về sau hai ta còn có thể gặp lại đấy." Nghe Sở Ngự nói mình là người kinh thành, nhân viên gác cửa hứng thú.
Sở Ngự gật đầu phụ họa, hai người lại hàn huyên vài câu, tàu hỏa rất nhanh sẽ khởi hành, Sở Ngự lại về chỗ ngồi.
Mười hai tiếng qua nhanh thật sự, rất nhanh Sở Ngự đã xuống tàu hỏa.

Thời gian trước hắn có viết thư về nhà, nói hôm nay sẽ tới kinh thành, trong nhà nguyên thân rất mau đã có hồi âm, nói Sở Kỳ sẽ đến ga tàu hỏa tiếp hắn.
Sở Kỳ là đệ đệ nguyên thân, nguyên thân cùng người đệ đệ này quan hệ không tốt lắm, nói đúng ra nguyên thân cùng mọi người Sở gia quan hệ đều không được tốt.

Tính cách nguyên thân tương đối lười nhác, thích gian dối thủ đoạn, nhưng cha mẹ nguyên thân lại là người tương đối nghiêm túc, bởi vậy đối với nguyên thân, bọn họ dạy dỗ phát hiện đối phương như cũ không thay đổi, liền đưa hắn về quê, muốn cho nguyên thân ở nông thôn rèn luyện, mài giũa tính tình một chút.
Lọc một lần sự tình về gia đình nguyên thân trong đầu, Sở Ngự liền ngẩng đầu tìm Sở Kỳ, bộ dáng đệ đệ trong trí nhớ đã có chút mơ hồ, hắn không xác định giữa những người đến ga tàu hỏa, hắn có thể tìm được hay không.
"Đại ca, đại ca, này, xem này." Sở Ngự mới vừa nhìn một vòng, liền phát hiện cách đó không xa có người vẫy vẫy tay với hắn, ngay sau đó người nọ chạy tới.
Thấy rõ người tới, đối chiếu với thân ảnh mơ hồ trong đầu, Sở Ngự gọi, "Tiểu Kỳ."
"Đại ca, tàu hỏa đến trễ chút sao? Sao anh bây giờ mới đến, em ở đây đợi hai giờ rồi, đông chết em."
Nghe Sở Kỳ oán giận, Sở Ngự cười cười, "Đúng vậy, tàu hỏa trễ chút, làm em đợi lâu rồi."
Hơn nửa năm không gặp, phát hiện đại ca nhà mình đã thay đổi, Sở Kỳ có chút ngốc, đại ca cậu khi nào lại ôn tồn cùng cậu nói chuyện như vậy, sau khi phản ứng lại còn có chút mừng rỡ như điên, chặn lại nói, "Haizz, không đáng ngại, chúng ta đi nhanh đi, hôm nay mẹ cố ý xin nghỉ nửa ngày làm một bàn đồ ăn anh thích ăn, chỉ còn chờ anh trở về thôi." Nói xong tiếp nhận hành lý trong tay Sở Ngự, mang đối phương trở về nhà..