Xuyên Thành Em Gái Trà Xanh Của Nữ Chủ Trong Tra Tiện Văn

Chương 52






Editor: Linh KimTan học tiết tự học ban nhất, Lý Lập cảm thấy mỹ mãn kẹp sổ sách đi ra ngoài phòng học.Tống Vân Kỳ quay đầu nhìn Ngôn Cẩn một cái, sau đó nhanh chóng ra khỏi chỗ ngồi của mình.Ngôn Cẩn cũng không có chú ý đến điểm này, bởi vì cô đang cùng Ngôn Hi thảo luận về bài thi của Lý Lập, có một chỗ cô không hiểu rõ.Thằng đến khi có một bóng người đứng bên người mình, hơn nữa còn gõ gõ xuống bàn vài cái.

Ngôn Cẩn lúc này mới bất tri bất giác ngẩng đầu lên.Sau đó một thiếu niên tuấn tú đơn thuần rơi vào trong mí mắt cô.Là Tống Thiên.Ngôn Cẩn có chút nghi hoặc nhướng mày, “Cậu như thế nào vào được đây?”Ngày thường tuy nói rằng cô cùng Ngôn Hi đi lại với anh em nhà họ Tống tương đối gần.

Nhưng bởi vì không phải cùng một ban, cho nên nếu không có chuyện gì quan trọng, Tống Thiên đều sẽ không bước vào phòng học ban nhất một bước.Ngày thường nếu có chuyện gì muốn tìm Tống Vân Kỳ, Tống Thiên cũng đều đứng ở cửa, sau đó nhờ mấy bạn học ngồi gần cửa giúp hắn kêu Tống Vân Kỳ một chút.Mà không phải giống như bây giờ liền trực tiếp đi vào.Trong lòng Tống Thiên vốn dĩ có thật nhiều lời muốn hỏi Ngôn Cẩn.


Nhưng hiện tại nhìn đến Ngôn Cẩn ngoan ngoãn ngẩng đầu lên nhìn mình, đột nhiên Tống Thiên cái gì cũng đều không nói ra được.Hắn nhớ tới anh họ nhà mình có kể sự việc phát sinh lúc trước cho mình, nội tâm liền không khỏi khẩn trương một trận.Ngôn Cẩn mím môi: “Như thế lại lại không nói lời nào?”Không biết vì sao, Ngôn Cẩn cảm thấy Tống Thiên hôm nay thật sự quá mức kỳ quái.Nghe được âm thanh của Ngôn Cẩn, lúc này Tống Thiên mới từ trong suy nghĩ của mình hồi phục lại tinh thần.Hai tay giấu phía sau nắm chặt trong nháy mắt, Tống Thiên rốt cuộc mới đem lời nói trong lòng của mình nói ra.“Tiểu Cẩn, tớ nghe nói tiết trước có người tìm cậu gây phiền toán, cậu có chịu ủy khuất không?”Ngôn Cẩn nghe vậy nhướng mày: “Cậu nghe ai nói?”Tống Thiên bị câu hỏi của Ngôn Cẩn trở nên lúng túng, lát sau hắn mới nói: “Bạn học.”Ngôn Cẩn cười, cô hơi nghiêng nghiêng đầu nhìn thoáng qua người đang ở cửa phòng học nhìn trộm cô cùng Tống Thiên bên này.Sau đó có chút không có ý tốt trực tiếp kêu lên: “Tống Vân Kỳ, không phải anh đi buồng vệ sinh sao? Bò ở đó làm gì?”Tống Thiên lúc này nhìn theo ánh mắt Ngôn Cẩn, thời điểm nhìn thấy anh họ mình, hắn không khống chế được đỏ mặt lên.Sau đó xoay người đối với Ngôn Cẩn nhận sai.“Thực xin lỗi Tiểu Cẩn, tớ nói dối, việc này là anh họ nói với tớ.”Tống Thiên cơ hồ không có suy xét liền đem anh họ của mình bán đứng.Tống Vân Kỳ vừa vặn từ bên ngoài đi vào phòng học, nghe được những lời này của Tống thiên, hắn sửng sốt một chút.Sau đó không khỏi cảm thán ở trong lòng.

Người anh họ là hắn quả thực không là gì so với người trong lòng của em họ.Ngôn Cẩn hiên nhiên không nghĩ tới Tống Thiên sẽ nói như vậy, cô không nhịn được phụt cười thành tiếng.Tống Thiên nghe được Ngôn Cẩn cười, màu đỏ trên mặt càng tăng thêm mấy độ.Ngôn Cẩn nhìn Tống Thiên, không khỏi chớp chớp mắt.Ừ……..

Tống Thiên hiện tại thật sự là mỹ lệ mê người.Ngôn Cẩn cũng không phải là một cô gái nhỏ đơn thuần, cô ở đời trước trải qua mấy lần yêu đương, cái này làm cho cô biết những người khác có tình cảm với cô.

Đây là thiên phú nhanh nhạy.Nếu nói lúc trước Ngôn Cẩn không có đem Tống Thiên nghĩ đến phương diện kia.


Hôm nay nhìn biểu hiện của Tống Thiên, cũng đủ làm Ngôn Cẩn biết nội tâm đối phương có ý niệm gì.Tống Thiên cắn chặt răng, lấy hết can đảm nói ra lý do đã chuẩn bị tốt trước khi chạy vào phòng học ban nhất.“Tiểu Cẩn, nếu bọn họ còn dám lại đến bắt nạt cậu, cậu nhất định phải nói cho tớ.

Tớ sẽ bảo vệ cậu!”Nói xong câu đó, Tống thiên mới thở phào nhẹ nhõm một hơn, sau đó dùng một loại ánh mắt mong chờ nhìn Ngôn Cẩn.Đó là một loại thật cẩn thận, tràn ngập ý muốn bảo vệ trong ánh mắt.Nội tâm Ngôn Cẩn bỗng nhiên có điểm rung động, chỉ là trên mặt cô vẫn bình bình đạm đạm.“Yên tâm đi, có giáo viên ở đây, tớ sẽ không có việc gì.”Tống Thiên nghe vậy trên mặt là thần sắc không tán đồng.Ngôn Cẩn nghĩ nghĩ, liền bổ sung thêm một câu.“Về sau bọn họ nếu còn dám tìm đến, tớ đảm bảo sẽ báo cho cậu đầu tiên.”Lúc này Tống Thiên mới lại một lần nữa mỉm cười.Vừa lúc này chuông vào học vang lên, có người ban nhất đối với Tống Thiên trêu ghẹo một câu.“Bạn học Tống, nếu lại không trở về ban nhị thì cậu dứt khoát nói với thầy Lý một câu, để cậu chuyển tới ban chúng ta.”“Cũng chính là, mỗi ngày tan học cậu đỡ phải trông mong chạy đến hướng ban chúng ta.”“Ha ha ha.”Tiết tự học thứ hai buổi tối bọn học sinh sẽ tự mình tiến hành tiết tự học, sẽ không có giáo viên tới giám sát.Cho nên học sinh ban nhất đó mới dám ồn ào tới trêu ghẹo Tống Thiên.Tống Thiên không chịu nổi nhiều người ồn ào như vậy, độ ấm trên mặt cơ hồ là lập tức lên cao.Chỉ là trước khi bối rối chạy ra còn nhớ rõ đối với Ngôn Cẩn đánh một tiếng đưa đón, sau đó mới không quay đầu lại chạy từ ban nhất ra ngoài.

Chạy một mạch về trong phòng học của chính mình.Chờ đến khi các bạn học đều cười đủ rồi, mấy cán bộ mới đứng dậy duy trì trật tự một chút.Dưới nỗ lực của ban cán bộ, đại bộ phận học sinh đều thực mau một lần nữa tiến vào trạng thái học tập.Chỉ là rốt cuộc vẫn có người không nhịn được, vụng trộm cùng bạn cùng bàn mình thảo luận.“Cậu nói xem hai học tỷ kia có phải có bệnh hay không? Nói Ngôn Cẩn cùng Lăng Phong học trưởng kia yêu đương, còn không bằng nói cô ấy cùng bạn học ban nhị có gì đó đâu.”“Chính là thường ngày tớ căn bản cũng chưa từng thấy Ngôn Cẩn cùng cái học trưởng kia gặp gỡ qua, ngược lại ngôn Cẩn cùng Tống Thiên kia cơ hồ trừ bỏ thời gian đi học cùng ký túc xá, thời gian còn lại cơ bản là ở bên nhau.”“Nói cũng đúng.” Cô gái nhắc đến đề tài này trước cảm thán một tiếng, sau đó nhìn Ngôn Cẩn một cái, nghĩ nghĩ gì đó lại bổ sung nói: “Bất quá đây cũng là suy đoán của hai chúng ta, cậu ngàn vạn lần đừng nói ra ngoài.

Chủ nhiệm của chúng ta đối với việc yêu sớm vẫn rất nghiêm.”Cô gái ngồi cùng bàn gật gật đầu: “Cậu yên tâm, tớ không ngốc như vậy.


Bất quá nghiêm túc mà nói tiếp, tin tức Ngôn Cẩn cùng Lăng Phong học trưởng rốt cuộc là từ đâu truyền ra? Như thế nào mà mọi người đều biết?”“Cái này kỳ thực tớ cũng rất muốn biết.”“Thôi thôi, không nghĩ nữa, chúng ta còn nhiều bài tập như vậy, không hàn huyên nữa, hiện tại nên bắt đầu học tập.”………….“Kỳ thực hiện tại tớ cũng thực nghi hoặc vấn đề này đây.”Ngôn Cẩn lẩm bẩm, dùng cây bút ở trong tay chọc hai cái lên quyển sách bài tập trước mặt.Hiện tại tâm tư của Ngôn Cẩn không có đặt ở bài tập trước mặt mình, mà đối với việc Vương Thư Ý cùng Trần Linh đột nhiên tới tìm mình rất nghi hoặc.Về việc tin đồn Lăng Phong cùng mình yêu đương, rốt cuộc là từ đâu truyền ra?Hai người Vương Thư Ý cùng Trần Linh tự nhiên là không có khả năng.

Lăng Phong tuy rằng là một cái tra nam lại thêm mắt mù, nhưng hắn cũng khinh thường với việc đi làm loại sự tình này.Càng đừng nói ở cao trung việc yêu sớm giống như đề phòng hổ báo, Lăng Phong nếu còn một tia ý muốn cùng Ngôn Cẩn phát triển, hắn sẽ không ngu xuẩn đi làm cái loại việc tự đào hố chôn mình..