Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 20




Chương 44: Thành Lập Đồng Minh (1)

Bữa tiệc trôi qua một nửa thời gian, Tống Đình Thâm đứng dậy chuẩn bị di toilet.

Trên đường đi đến toilet, đúng lúc gặp phải Lê Tĩnh, hai người ở hành lang gặp nhau, lúc này tất cả mọi người đang dùng bữa, hành lang bên noài rất yên tĩnh.

Tống Đình Thâm gật đầu với cô ta, xem như chào hỏi, đang chuẩn bị tiếp tục đi, Lê Tĩnh gọi anh lại, hai tay cô ta nắm chặt túi xách, không ngừng động viên bản thân mình, đi đến trước mặt Tống Đình Thâm, rồi nói: "Tống tổng, tối qua em đã gọi điện cho anh."

Trước mặt Nguyễn Hạ, cô ta mới gọi anh là Tống đại ca, bây giờ chỉ có hai người bọn họ, gọi như thế thì cô ta không dám.

Vẻ mặt Tống Đình Thâm không thay đổi: "Tôi biết rồi."

Lê Tĩnh thận trọng nhìn anh: "Thật ra cũng không có chuyện gì cả, chẳng qua hôm qua em đi xe của anh. Về đến nhà phát hiện không thấy vòng tay đâu cả, nghĩ tới nghĩ lui, có thể là rơi trên xe anh, cũng là do em quá sốt ruột, cũng không để ý rằng anh đã uống say, nên đã gọi điện tới quấy rầy, kết quả là vợ anh nghe điện thoại."

Cô ta thấy Tống Đình Thâm chẳng có biểu cảm gì cả, nói tiếp: "Thật ra em cũng sợ vợ anh hiểu lầm, vừa rồi nghĩ muốn đi đến để giải thích, nhưng quá bận rộn nên vẫn chưa có cơ hội."

Tống Đình Thâm nhìn cô ta một cái: "Cô ấy sẽ không hiểu lầm."

Lê Tĩnh trong lòng cả kinh, không rõ anh có ý gì.

Vì sao sẽ không hiểu lầm? Hễ là phụ nữ gặp phải tình huống này, phản ứng đầu tiền đều sẽ là hiểu lầm mà.

Cô ta ngẩng đầu vừa đúng lúc đối diện với anh mắt của Tống Đình Thâm. Trong nháy mắt, cô ta thậm chí cho rằng tâm tư nhỏ bé kia của mình đều bị anh nhìn ra.

Tống Đình Thâm cũng không nói gì với Lê Tĩnh nữa, lập tức đi về phía toilet.

Lê Tĩnh cắn cắn môi, vẻ mặt khó chịu.

"Người kia có phải là Tống tổng của công ty cô không?" Chị họ Lê Tĩnh tiến tới gần, tò mò hỏi: "Chị vừa thấy vợ của Tống tổng, dáng người thật là đẹp, người đàn ông này đúng thật là may mắn mà."

Lê Tĩnh cố ép bản thân bình tĩnh lại, giật giật khóe miệng: "Chẳng lẽ không phải vợ anh ấy gặp may mắn hay ư?"

Người đàn ông như Tống Đình Thâm hành vi ứng xử đều rất có nguyên tắc, cho dù anh không có được thành tựu như ngày hôm nay thì vẫn là đối tượng của không ít người phụ nữ.

Chị họ nhìn Lê Tĩnh: "Lời em vừa nói là đương nhiên, Tống tổng lại càng là may mắn hơn rất nhiều, vợ anh ta xinh đẹp như vậy, mỗi ngày đi làm về nhà đều nhìn thấy cảnh đẹp ý vui, người con gái xinh đẹp đến mức như này mà nguyện ý kết hôn lập gia đình, thì đã là điều khó mà tin nổi rồi."

Lê Tĩnh không nói gì, trái tim như chết lặng.

Cô ta có mắt, đương nhiên biết Nguyễn hạ xinh đẹp đến mức nào, chỉ là với trực giác của một người phụ nữ, cô ta thấy mối quan hệ của hai vợ chồng này thật sự là không tốt, cũng không phải là một mình cô ta tự suy đoán lung tung.

Chẳng qua, Lê Tĩnh cũng biết, Tống Đình Thâm đối với cô ta cũng không có suy nghĩ kia.

Mặc dù mối quan hệ giữa anh trai cô ta và Tống Đình Thâm rất tốt, cô ta có thể vào Tống thị làm cũng là bởi vì vào ngày phỏng vấn cô ta làm một vài hành động khiến người của phòng nhân sự và phòng tài vụ nghĩ là cô ta và Tống Đình Thâm có mối quan hệ không tầm thường, lúc đầu cô ta tưởng rằng sau khi vào được Tống thị, cô ta và Tống Đình Thâm sẽ gần nhau hơn, thế nhưng mà không hiểu sao, Tống Đình Thâm đối với cô ta cũng chẳng khác gì những nhân viên trong công ty.

Anh cũng chẳng nói nhiều với cô ta, thậm chí có đôi khi cô ta cảm thấy bản thân đã biểu hiện ra rất rõ, anh vẫn một bộ dáng lạnh lùng, người khác chớ lại gần.

Có đôi khi Lê Tĩnh nghĩ rằng, tâm tư của cô ta có phải anh cũng biết nhưng ngại vì cô ta là em gái của Lê Viễn Hàng, cho nên anh vẫn không có đuổi cô ta đi phải không? Dù sao thì cũng phải giữ mặt mũi cho bạn tốt của mình.

"Im lặng thế? Những lời nói của chị vừa nãy em để trong lòng sao?" Chị họ dừng một chút: "Mặc dù chị cũng không thích đi xem mắt, em bây giờ còn rất trẻ, bạn bè cũng không nhiều, coi như đi xem mắt kết thêm bạn bè cũng tốt đấy chứ, em cảm thấy sao?"

Lê Tĩnh lắc đầu: "Em bây giờ không có hứng thú đối với chuyện đấy."

Chị họ giống như đang suy nghĩ gì đó nhìn theo phướng hướng Tống Đình Thâm rời đi, nói ra một câu ẩn chứa hàm ý khác: "Cũng đúng, cho dù là anh Viễn Hàng hay là Tống tổng vừa nãy, đều là những người đàn ông ưu tú, em thường xuyên tiếp xúc với bọn họ, mắt nhìn người cũng không khỏi cao hơn một chút. Tuy nhiên nghe chị nói này, đàn ông thành công giống như Tống tổng, ở nhà lại có vợ và con trai, không cần biết quan hệ vợ chồng của bọn họ có phải thật sự là tốt hay không, chí ít bọn họ sẽ không ly hôn, đàn ông khôn khéo hơn phụ nữ rất nhiều, hơn nữa, vừa nhìn Tống tổng thì biết ngay anh ta chính là một người rất quan tâm đến gia đình."

Nói đến đó thì ngừng lại thôi, nếu thẳng ra thì lại đụng chạm đếm mặt mũi của đối phương.

Lê Tĩnh có chút rối loạn cười cười, có phải tâm tư của cô ta rất nhiều người đều nhìn thấy rõ hay không? Kì thật cô ta không ngốc, rất nhiều chuyện trong lòng cô ta đều biết, giống như việc Tống Đình Thâm không thích cô ta, giống như mối quan hệ giữa Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ không tốt, bọn họ cũng sẽ không ly hôn, muốn ly hôn thì đã sớm làm rồi, sẽ không để tới bây giờ.



Nguyễn Hạ cũng không biết có một chuyện như thế đã xảy ra, chỉ là lúc Tống Đình Thâm trở về, cô rõ ràng cảm thấy được anh nhìn cô rất nhiều lần!

Anh sẽ không phải là trở về từ khoa mắt, phát hiện cô hôn nay rất đẹp sao?

Cho đến khi hôn lễ kết thúc, Tống Đình Thâm bởi vì uống rượu, cho nên Nguyễn Hạ không thể không nhận lấy nhiệm vụ lái xe, một nhà ba người tạm biệt vợ chồng Lê Viễn Hàng, nhân tiện cảm ơn bọn họ hôm nay đã thiết đãi.

Lê Tĩnh đứng ở một bên, không hề nói nửa lời.

"Sau này thường xuyên dẫn vợ mình đến nhé." Lê Viễn Hàng hôm nay cũng uống rượu, tâm trạng đang rất tốt, lúc nói chuyện cũng không hề để ý giống như bình thường: "Tuy nhiên, Nguyễn Hạ à, hôn nay cô thật đúng là cho tôi mặt mũi, mấy người bọn tôi cùng ký túc xá, lúc hai người kia kết hôn cô cũng không có xuất hiện."

Nguyễn Hạ giả vờ như không nghe hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói đó, vẫn cười híp mắt trả lời: "Chuyện này cũng không thể trách tôi được, tôi cũng không nhận được tin gì cả. Hôn lễ hôm nay cũng là tôi mặt dày mày dạn đòi tới."

"Lão Tống, như vậy là không đúng rồi, cũng đã bảo cậu rằng phải dẫn người nhà đến mà. Tuy nhiên, Nguyễn Hạ, tôi vẫn phải nói giúp lão Tống một câu, cậu ấy cho tới bây giờ đều là một mình một người đến, khiến cho mọi người còn tưởng cậu ấy độc thân."

Mắt thấy Nguyễn Hạ ném củ khoai nóng này sang cho mình, Tống Đình Thâm đương nhiên cũng sẽ không so đo với cô, cũng sẽ không ở trước mặt mọi người khiến cô mất mặt, liền cười nói: "Lần sau nhất định sẽ chú ý hơn."

"Vậy cũng không được." Vợ của Lê Viễn Hàng cầm điện thoại di động, nói với Nguyễn Hạ: "Chúng ta thêm Wechat, đàn ông bọn họ hay bao che cho nhau. Chúng ta giữ liên lạc, lúc nào có chuyện, phụ nữ chúng ta cũng có thể nói cho nhau biết, không cho bọn họ cơ hội thông đồng với nhau."

"Được đó."

Hai người phụ nữ thêm Wechat, xem như thành lập đồng minh.

Vợ Lê Viễn Hàng lại nháy mắt ra hiệu với Tống Đình Thâm rồi nói: "Tôi thêm Wechat của vợ cậu, cậu không ngại chứ? Về sau nếu như đàn ông các cậu có buổi tụ tập nào, tôi lập tức sẽ nói cho cô ấy biết, Dù sao mỗi lần nghe đàn ông các cậu nói chuyện, khoác lác, thật sự rất nhàm chán."

Tống Đình Thâm cảm thấy bất đắc dĩ nói: "Tôi không ngại."

Tuy nhiên Nguyễn Hạ có thời gian hay không anh cũng không biết, hôm này là bởi vì Vượng Tự làm nũng với cô, kỳ thật thì cô cũng sẽ không nghĩ đến đây đâu, cùng lắm chắc chỉ là chợt có ý nghĩ này thôi.

Cho đến khi Tống Đình Thâm và Nguyễn Hạ dẫn theo Vượng Tử rời đi, vợ của Lê Viễn Hàng lúc này mới kéo tay của hắn nói: "Em cảm thấy vợ của Tống Đình Thâm là một người rất tốt, lại còn xinh đẹp nữa."

Lê Viễn Hàng lập tức vuốt mông ngựa: "Không đẹp bằng em."

"Đừng có lừa em, cả hội trường cũng không có ai xinh đẹp như cô ấy đâu."

Lê Tính đứng ở một bên không lên tiếng, chỉ là bàn tay cầm túi xách càng ngày càng nắm chặt lại.



Sau chuyện về Lê Tĩnh, Nguyễn Hạ và Tống Đình Thâm vô cùng ăn ý với nhau, hai người đều biết tâm tư của Lê Tĩnh nhưng cũng không có nói ra, coi như việc này không hề tồn tại.

Tống Đình Thâm cũng sẽ không giải thích, bởi vì anh biết Nguyễn Hạ cũng sẽ không để ý đến, cho dù cô có hiểu lầm hay không.

Hình thức ở chung của bọn họ cũng đã cố định từ trước, trừ khi Nguyễn Hạ chủ động hỏi, bằng không anh cũng sẽ không giải thích với cô, đạo lý này vô cùng đơn giản, phí hết tâm tư để giải thích cho một người không hề để tâm đến mình, thật sự là một điều ngu ngốc.

Tống Đình Thâm cũng không quan tâm việc Nguyễn Hạ có hiểu lầm anh có phụ nữ bên ngoài hay không, cũng giống như việc anh cũng không để ý đến bình thường ở bên ngoài Nguyễn Hạ đã tiếp xúc với những người nào.

Quan hệ của bọn họ, trừ khi có một người chủ động kéo gần khoảng cách, nếu không thì việc này vẫn kéo dài mãi. Rất đáng tiếc, trước mắt cho dù là Nguyễn Hạ hay là Tống Đình Thâm, ai cũng không có ý nghĩ muốn thân cận với đối phương.

Buổi tối, Nguyễn Hạ để Vượng Tử ngủ với Tống Đình Thâm, cô đề nghị muốn nghỉ ngơi một tối, Vượng Tử không cam tâm tình nguyện nhưng vẫn phải đồng ý.