Xuyên Thành Mẹ Của Nhân Vật Phản Diện

Chương 51




“…” Nguyễn Hạ trừng mắt liếc nhìn cậu một cái: “Con dọa mẹ rồi đấy.”

Tống Đình Thâm tặng hoa cho cô vì lí do gì, anh cũng đã nói cho cô hiểu rồi, cô cũng sẽ không tự mình đa tình nghĩ rằng anh có ý tứ gì với cô trên phương diện kia. Làm người hơn hai mưới năm, Nguyễn Hạ cảm thấy ưu điểm lớn nhất trên người mình chính là tự mình biết mình.

Vượng Tử trượt từ trên sô pha xuống, vừa tiến tới giường ngủ vừa nói: “Mẹ không tin con thì thôi.”

Ai yo, không ổn rồi, đứa nhóc mập mạp này bây giờ còn làm mình làm mẩy nữa à?

Bên trong Đoàn gia bây giờ nói là không khí ngột ngạt cũng không quá, tất cả mọi người đều vội vàng tranh giành, tranh quyền lợi, tranh gia sản, gia tộc quá lớn nhất định sẽ rối loạn, nhiều con trai, con gái cũng không phải là chuyện gì tốt, chí ít mỗi người đều cảm thấy không công bằng, mỗi người đều nghĩ rằng mình phải lấy được thêm một chút mới đúng, nhưng mà gia tộc kiểu như này, lúc có người đụng chạm đến lợi ích của cả gia tộc cũng phải đoàn kết hơn so với những gia tộc khác.

Giống với bây giờ, mấy người ngồi trên sofa gỗ, nghiêm khắc phê phán Đoạn Trì một phen.

Bác cả nói: "Thằng bé này, còn chưa tính bình thường cũng chẳng mang đến lợi ích gì cho gia tộc, suốt ngày chơi bời lêu lổng cũng không ai quản, chuyện tốt thì chẳng làm, bây giờ lại còn muốn hại cả công ty nữa à? Đoàn gia có người như cháu thật là đáng hổ thẹn, bình thường cháu muốn chơi gái như thế nào là chuyện của cháu, ngày nào đó chết ở trên đấy vậy cũng là đáng đời, nhưng ai bảo cháu đi thương nhớ người phụ nữ đã có chồng? Chuyện này nếu không phải cháu ngoại bác có quen biết vài người, thì công ty bị gài bẫy có khi cũng chẳng biết! Cháu thật đúng là có bản lĩnh đó!"

Bác hai cũng nghiêm nghị nói: "Lão tam, em ngày thường dạy con kiểu gì vậy? Tống thị mặc dù là nhân tài mới nổi, mặc dù Tống Đình Thâm cũng không phải người ở đây, nhưng bây giờ người ngu cũng biết, công ty của anh ta trong ngành cũng đứng số một số hai, ngay cả người của Vương gia cũng phải nể anh ta ba phần, mặc dù Đoàn thị chúng ta và Tống thi kinh doanh ở lĩnh vực khác nhau, hiện tại cũng không có mối làm ăn nào với nhau cả, thế nhưng không có nghĩa là nhà chúng ta vì một đứa ngu ngốc mà đi đắc tội với anh ta! Tất cả mọi người đều là đàn ông, chắc hẳn là trong lòng đều biết, đối với đàn ông mà nói điều không thể nhẫn nhịn nhất chính là vợ mình được người ta thương nhớ, Đoạn Trí cháu trái lại tốt lắm, trực tiếp chạy đến công ty nhà người ta, trời mới biết cháu nói cái gì, nhưng chắc chắn cũng chẳng phải là lời nói tốt đẹp gì!"

Bố Đoàn Trì không nói câu nào, nếu như không phải bên canh có người làm bộ ngăn lại, ông thật muốn cầm dây lưng quất chết thằng nhãi này.

Vẫn là bác gái đi đến trước mặt Đoàn Trì đang bị mắng tới tấp, nhẹ nhàng nói: "Vấn đề này có phải là thật hay không? Bác tin cháu không phải là loại người như vậy, trong lúc này có phải là hiểu lầm gì đó rồi hay không, mặc dù bây giờ có thể nói Tống thị đang cực kì hưng thịnh, nhưng cũng không thể hắt chậu nước bẩn này vào con cháu của Đoàn gia chúng ta được.

Đoàn Trì ấp úng, không nên nói cái cho phải.

Ngày đó bị Nguyễn Hạ mắng một trận, anh ta đã nghĩ đến từ bỏ, dù sao cô cũng đã nói như vậy, nhưng mà...

Có người đã nói cho anh ta biết rằng, cả đời này có thể gặp được người mà mình thực sự thích quả thật là quá khó, rất nhiều chuyện bây giờ không làm, sau này về già chắc chắn sẽ rất hối hận, cho dù là vì tình yêu khó có được này thì cũng nên dũng cảm một lần.

Nhìn thấy thái độ này của Đoạn Trì, mọi người sao còn không hiểu nữa?

Mẹ Đoạn Trì cũng không biết con trai mình bị điên cái gì, nhìn bộ dạng này của con trai, thật sự là khiến bệnh tim của bà lại sắp tái phát, bà tức giận đến mức nói cũng không rõ được, ôm chặt lồng ngực, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể té xỉu.

Một mặt, người Đoàn gia không muốn đắc tội với Tống Đình Thâm, dù sao thời đại này, ai lại muốn vô duyên vô cớ có thêm nhiều kẻ thù chứ, lại còn là kẻ thù mạnh nữa, mặt khác, Đoạn Trì theo đuổi người phụ nữ đã có chồng, cái này ở giới thượng lưu chính là chuyện xấu, thanh danh cũng mất hết, nhưng hễ là người có thực lực, thì có ai đồng ý gả con gái cho Đoạn Trì chứ?

Ở nhà họ Đoàn, bất kể con trai hay con gái, sau này kết thông gia đều phải vì lợi ích của gia tộc hết.

Không muốn kết thông gia ư? Vậy thì cút ra ngoài thôi, nếu cứng đầu như vậy thì khỏi cần hưởng thụ lợi ích mà gia tộc mang đến, hơn nữa đừng có mà hưởng đời sống vật chất phong phú.

Cuối cùng, vẫn là ông cụ ho nhẹ một tiếng, chống ba-toong đi đến trươc mặt Đoàn Trì, lời nói ý vị sâu xa: "Nhà chúng ta là thế gia lâu năm, không được phép có chút tiếng xấu nào, Tống tiên sinh là nể mặt nhà chúng ta, mới chỉ cho người đến nhắc nhở một tiếng, mọi người đều không muốn làm lớn chuyện lên làm mất cả thể diện. Tiểu Trì, cháu nên hiểu rõ, có một số chuyện không thể đụng vào, một số người không thể tơ tưởng đến họ, cháu là đứa trẻ thông minh, chắc là phải biết rằng quân tử việc nào nên làm việc nào không nên."

Nếu như ông nội giống như bác cả và bác hai, trong lòng Đoạn Trì có lẽ không khó chịu như vậy, khiến anh ta cảm thấy mình là người không hiểu chuyện.

Đoạn Trì nhắm mắt lại, nghĩ đến vẻ mặt của Nguyễn Hạ, chỉ có cô mới mang lại cảm xúc cho anh ta, mở mắt ra thì nhìn thấy mái tóc bạc hoa râm của ông nội, cuối cùng anh ta khẽ cắn răng, cam đoan rằng: "Ông nội yên tâm, cháu sẽ không làm việc ngu ngốc. Sau này cũng sẽ không như thế."

Anh ta nên sớm biết rằng, tình yêu đối với người như anh ta chắc chắn là không thể xảy ra rồi, anh ta sinh gia ở nhà họ Đoàn, sau này cũng chỉ có thể kết hôn với người nào đó mà có thể đem lại lợi ích cho dòng họ mà thôi.

Ông nội nghe lời nói này, rất là vui mừng gật đầu: "Vậy là được rồi, biết sai mà sửa, mới là cháu trai ngoạn của ông, đúng rồi, Minh Học, con thu xếp một chút, hôm khác tìm thời gian thích hợp tự mình đến nhà Tống thị xin lỗi, dù sao chuyện lần này đích thật là Đoàn gia chúng ta làm không đúng."

"Vâng."

Kỳ thật mọi người cũng đều cảm thấy may mắn rằng Đoạn Trì trướ mắt mới chỉ là nhớ thương người khác, chưa xảy ra quan hệ gì với Tống phu nhân, nếu không thì... nói ra cũng là một chuyện vô cùng xấu.

Rất nhanh đã đến ngày nghỉ lễ Quốc khánh, đây chính là tuần lễ vàng, thời tiết đẹp, hơn nữa phần lớn mọi người đều có khoảng bảy ngày nghĩ, cho nên người đi ra ngoài du lịch cũng không phải là ít, giống như bây gờ, trợ lý Trần đang giúp một nhà ba người bọn họ đặt xong vé máy bay, nhưng lúc trên dường lái xe đến sân bay, lại tắc đường giống như suy nghĩ.

Vượng Tử vô cùng phấn khởi, đối với trẻ con mà nói, chỉ cần có thể ra ngoài chơi, đi nơi nào cũng đều rất vui vẻ.

Nguyễn Hạ cũng rất tốt, cô nghiêng đầu nhìn thoáng qua Tống Đình Thâm, anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ xe, theo như anh nói, giống như đã nhiều năm rồi không về nhà, lần này một mặt là vì muốn tu sửa phần mộ của ba mẹ đã qua đời, mặt khác là muốn dẫn Vượng Tử đến thăm mộ phần.

Từ thành phố bọn họ ở đến thành phố H là quê của Tống Đình Thâm phải mất hai giờ đồng hồ đi máy bay, thời tiết ở đó cũng đẹp hơn, bây giờ đang là tháng mười, dự báo thời tiết nói rằng nhiệt độ bên ngoài khoảng 27°C, không nóng cũng không lạnh.

Nguyễn Hạ dắt Vượng Tử, Tống Đình Thâm đi phía sau kéo hai cái vali, một nhà ba người đi ra từ sân bay, anh gọi một chiếc taxi, dùng ngôn ngữ địa phương ở đây nói với tài xế, tiếng địa phương ở đây rất dễ hiểu, cô nghe được, anh đang mặc cả với lái xe.

Thật đúng là một vị tổng giám đốc thân thiện nha.

"Chúng ta đến đâu?" Nguyễn Hạ để Vượng Tử tựa vào trong lòng cô, hỏi.

Ở đây khách du lịch ngày càng tăng lên, tất cả trang thiết bị đều có, bao gồm cả khách sạn, tuần lễ vàng cũng có không ít người lựa chọn đến đây để du lịch.

Tống Đình Thâm trầm giọng trả lời: "Đến nhà chị gái của bố tôi, lần này trở về muốn tu sửa phần mộ cũng không thể nào giấu được thân thích trong nhà, dù sao trở về cũng phải gặp mặt một lần, vài ngày trược bọn họ gọi điện thoại cho tôi, bảo khi xuống máy bay thì đến đó luôn vừa đúng lúc có thể ăn bữa tối.

Dường như là sợ Nguyễn Hạ nghi ngờ, anh lại bổ sung thêm một câu: "Cô yên tâm, chỉ là đến dùng cơm tối thôi."

Cái này có tính là gặp mặt người nhà anh hay không, mặc dù không phải là bố mẹ anh, nhưng Nguyễn Hạ cũng không có kinh nghiệm về việc này, sau khi tiêu hóa được tin tức này lập tức hỏi: "Vậy chúng ta có cần chuẩn bị quà gặp mặt gì không? Dù sao cũng là lần đầu tôi và Vượng Tử tới."

Tống Đình Thâm lắc đầu: "Không cần phải chuẩn bị gì cả."

Nguyễn Hạ lập tức cảm nhận thấy có điều gì đó không bình thường, cô đối với Tống Đình Thâm trước mắt này từ lúc không hiểu gì đến lúc hiểu rõ mà nói, anh là một người vô cùng khách khí, ngay cả lúc tới nhà cô cũng sẽ không tay không mà đến, luôn luôn mang chút hoa quả, hoặc là mang cho ông Nguyễn thuốc lá, rượu hoặc chè, hiện tại thì sao, anh mấy năm rồi không về quê, bây giờ lại sắp đến nhà họ hàng ăn cơm, thế mà lại tay không đến, còn nói cái gì mà không cần chuẩn bị, hoặc là quan hệ vô cùng tốt, hoặc là chẳng có chút thân thiết nào.