Xuyên Thành Mẹ Kế Nữ Chủ

Chương 98: Chương kết




Nghi lễ cung đình rườm rà, sau khi chúc thọ, thưởng thức đàn sáo ca vũ, thì sau đó là một loạt ca hát tạp kỹ. Đợi đến khi yến hội kết thúc, thời gian đã không còn sớm nữa, quý nhân đến dự tiệc lần lượt rời khỏi. Sau khi Hương Vũ nghỉ ngơi một lát, đến điện Chính Dương bái kiến hoàng huynh Triệu Nghênh Phong, sau đó cùng Hoắc Quân Thanh đến điện Vạn Thuận của thái thượng hoàng.

Trên đường đi, tất nhiên Triệu Nghênh Phong hỏi đủ loại chuyện của Hương Vũ ở Bác Viễn, Hương Vũ đều trả lời từng câu. Triệu Nghênh Phong thấy sắc mặt muội muội mình lộ ra vẻ ngọt ngào ấm áp, biết bây giờ muội ấy sống rất suôn sẻ, phu thê ân ái, cũng yên tâm rồi.

Lúc này, Hoắc Quân Thanh cũng ở bên cạnh, Triệu Nghênh Phong cũng có chút không tự nhiên.

Đây là nghĩa phụ của y, từ nhỏ đã xem như phụ thân ruột thịt, nhìn thấy ông ấy là không nhịn được mà thẳng lưng cung kính cẩn thận, đây chính là thói quen tập từ nhỏ. Bây giờ y là hoàng thượng, nghĩa phụ thành muội phu của mình, thấy “Phò mã” của muội muội Hương Vũ an phận đứng một bên cùng mình, vẫn thật sự có chút không quen.

Triệu Nghênh Phong ho một tiếng, đặc biệt hỏi đến mỏ sắt Bác Viến của Hương Vũ.

Nhưng Hương Vũ nào biết, thế là đương nhiên Hoắc Quân Thanh  trả lời đề tài này

Hoắc Quân Thanh nói khai thác, quản lý, tinh luyện mỏ sắt, nhắc đến nền tảng lập quốc quốc cơ, lại nhắc đến quân nhu quân lương, lúc cao hứng nói đến tình hình hỗn loạn, Hoắc Quân Thanh đưa ra kiến nghị, chỉ thấy thần sắc Triệu Nghênh Phong bất giác trở nên cung kính, thỉnh thoảng gật đầu nói phải.

Hương Vũ ở bên cạnh, càng cảm thấy có chút quái dị, dẫu sao phò mã của mình không phải là Hoắc Quân Thanh trước kia, nói chuyện với thiên tử thế này phù hợp sao? Người ngoài nhìn thấy có kỳ cục không?

Nàng lén nhìn xung quanh, dường như không ai chú ý, mấu chốt là hai vị này, một người phong thái trưởng bối nói có sách mách có chứng, một người còn lại thì rửa tai cung kính lắng nghe gật đầu, đều là dáng vẻ cảm thấy rất bình thường.

Nàng cũng chỉ đành không nói gì... Thật ra muội phu chỉ điểm kiến nghị với hoàng thượng đại cữu tử cũng bình thường đi?

Cứ nói chuyện như thế, đã đến điện Vạn Thuận của thái thượng hoàng thì lập tức dừng chủ đề lại, ba người đi vào bái kiến thái thượng hoàng.

Thái thượng hoàng nhìn thấy nhi nữ thì vô cùng lo lắng.

Mặc dù quả thật y rất sợ công chúa Kỳ Nhã, nhưng đối với Hương Vũ thì trong lòng vẫn rất yêu thích, thỉnh thoảng nhớ lại lúc mang đôi trẻ con này trở về Đại Chiêu, trên đường xảy ra nhiều chuyện.

Đứa trẻ mềm mại thế này, vốn dĩ nên có thể hưởng vinh hoa phú quý, lại vì sơ suất của y mà chịu khổ không ít.

Bây giờ đương nhiên y có ý muốn bù đắp, Hương Vũ lại cứ khăng khăng dâng lên một tấm tranh chúc thọ cửu cửu đào tiên, nói đây là tự tay mình thêu, y vô cùng vui mừng, chỉ khen nữ nhi mình thêu rất sinh động, không ai có thể so sánh, rồi thưởng lớn một phen.

Y vô cùng hài lòng nhìn tấm chúc thọ này, thái thượng hoàng nhìn Hoắc Quân Thanh.

Đây là huynh đệ tốt ngày trước, từ nhỏ cùng nhau trưởng thành, lại phải gọi mình một tiếng nhạc phụ. Tuổi của hái thượng hoàng chưa quá bốn mươi nói không nên lời cảm giáctrong lòng mình.

Đắc ý, có... Ai bảo ycó được một đứa nữ nhi tốt thế này, hắn vì nữ nhi của mình, còn ngoan ngoãn tự nguyện hạ thấp một đời.

Không thích, có.... Nữ nhi tốt của y, lại tiện cho hắn quá!

Vì cái này, thái thượng hoàng đối mặt với Hoắc Quân Thanh thì càng khoe khoang nhiều hơn: “Hương Vũ vì trẫm là thêu tranh chúc thọ này có lẽ tốn không ít sức lực?”

Tân đế Triệu Nghênh Phong ở bên cạnh, nói giúp muội muội: “Phụ hoàng, thoạt nhìn tiên đào này, tươi mới tròn trịa sinh động như thật, giống hệt như thật, chỉ sợ là tốn không ít tâm tư, cũng chuẩn bị được một khoảng thời gian rồi.”

Hoắc Quân Thanh nghe lời này, thật ra trong lòng ít nhiều cũng có chút bất đắc dĩ. Hắn đã nói với Hương Vũ, không cần quá lãng phí sức lực, tiểu tử hoàng đế này vật tốt gì mà chưa thấy qua, đâu thiếu cái này? Cần gì phải ngày nào cũng dán mắt thêu cái này?

Nhưng tính cách Hương Vũ bướng bỉnh, nàng muốn tận hiếu, hắn cũng không có cách nào cản nàng, chỉ có thể thỉnh thoảng dẫn nàng ra ngoài, nhìn núi non sông nước cho bổ mắt vậy...  Đôi mắt trong veo như nước đó, lỡ mà bị thương, mới gọi là đau lòng.

Thái thượng hoàng nhắc đến cái này, Hoắc Quân Thanh cũng có chút không vui, chẳng qua bây giờ hắn không phải là An Định hầu oai phong lẫm liệt bạn thâm giao với hoàng thượng. Hắn chỉ là một phò mã, còn là rể người ta, thấp một đời, bây giờ hắn chỉ có thể đè cơn giận này xuống, cung kính đi lên, súc tích  nói: “Tấm vải thêu này mất nhiều thời gian mới ra được tinh tế thế này. Xuyên hoa thêu gấm, tô vàng thêu bạc, không biết tốn bao nhiêu sức lực, mắt công chúa đều đỏ lên.”

Đây là Hoắc Quân Thanh khách khí nhắc nhở, biết tranh chúc thọ của y là do nữ nhi y vất vả bao nhiêu làm ra không?

Tuy nhiên thái thượng hoàng lại tưởng bở rồi khoe mẽ: “Trẫm thật có phúc có được công chúa Hương Vũ, tấc cỏ xuân huy [1], tất cả đều có trong tranh chúc thọ này.”

[1] Tấc cỏ xuân huy: Công ơn cha mẹ dưỡng dục

Khóe môi Hoắc Quân Thanh hiện lên nụ cười giễu: “Trời lạnh thật, chỉ thấy hoa tàn, nào có xuân đến?”

“Ai dám nói rằng tấm lòng của một tấc cỏ. Lại có thể báo đáp được ánh nắng của ba xuân[2]". Đây vốn dĩ là danh ngôn triều đại trước, ý nói ân tình phụ mẫu như mặt trời mùa xuân, tấm lòng hiếu thảo của nữ nhi  như hoa tàn, rõ ràng là vạch trần chuyện cũ của thái thượng hoàng, chỉ muốn nữ nhi báo đáp, xem xem trước kia ngài làm cái gì rồi?

[2] Trích Du Tử Ngâm.

Sắc mặt thái thượng hoàng có chút khó coi: “Thời tiết này, mặc dù không đúng mùa, lại chỉ có thể nhìn thấy một cây lê, vẫn là phải đè ép hải đường.”

Hoắc Quân Thanh nghe được lời này, vẻ mặt cũng trở nên khó coi.

Mắc dù  hắn cũng ba mươi tuổi hơn, đang tuổi tráng kiện thế nào cũng không nói là già, nhưng Hương Vũ nhỏ hơn hắn mười mấy tuổi. Nếu dựa theo bối phận thái thượng hoàng mà tính, xác thật kém hơn một phần.

Đây là kiêng kị của hắn, không muốn người khác nhắc đến nhất, chỉ sợ Hương Vũ chê hắn già.

Nhưng bây giờ, thái thượng hoàng lại nói gì mà cây lê đè ép hải đường, tóc hắn còn đen, không có một cọng bạc, có thể dùng câu nói này nói móc hắn sao?

Đánh người không đánh mặt, ngài nói gì không được, hà tất phải nói cái này?

Nhất thời hai người đều không nói gì, lạnh lùng trừng mắt nhìn đối phương, trong mắt đều lộ ra ý chế giễu.

Hương Vũ thấy vậy bất lực, cầu cứu nhìn Triệu Nghênh Phong, Triệu Nghênh Phong đau lòng Hương Vũ, cũng sợ hai vị này lại đụng chạm nhau thì toi, vội vàng đi lên muốn phân giải vấn đề.

Ai ngờ lúc này, thái thượng hoàng đột nhiên nói: “Công chúa, có một việc, e là con vẫn chưa biết?”

Hương Vũ nơm nớp lo sợ: “Phụ hoàng xin ngài chỉ giáo, nhi thần không biết.”

Thái thượng hoàng nhìn Hoắc Quân Thanh một cái, lạnh lùng nói: “Nữ nhi của trẫm có huyết mạch hoàng triều cao quý, lại không giống nữ tử dân gian bình thường. Nữ tử bình thường thấy trượng phu mình không tốt cũng đành chịu, nhưng là nữ nhi của trẫm là công chúa hoàng gia lá ngọc cành vàng, lại có thể hưu phu quân, rồi chọn một phu quân khác là được.”

Trong lòng Hương Vũ kinh ngạc, ý này của phụ hoàng là, nếu nàng muốn thì lúc nào cũng có thể hưu Hoắc Quân Thanh sao?

Sắc mặt Hoắc Quân Thanh hơi thay đổi trong mắt tỏa ra ý lạnh lùng, nhìn thái thượng hoàng chằm chằm.

Thái thượng hoàng tự cảm thấy trả được một đòn, có chút đắc ý: “Phò mã, khanh phải hầu hạ công chúa cho tốt, bằng không ngày nào đó không chúa không thích nữa, trẫm cũng không còn cách nào.”

Vừa nói, còn cố ý làm vẻ không thể làm gì khác, còn vuốt bộ râu căn bản không tồn tại.

Hoắc Quân Thanh cười lạnh một tiếng, nén cơn giận lại.

Hương Vũ vội vàng kéo tay áo hắn, nhắc nhở hắn: “Phò mã…”

Bây giờ hắn không phải là Định Viễn Hầu trong tay nắm binh quyền như trước, chỉ là một phò mã, chỉ là một phò mã mà thôi, đừng quá ngạo mạn!

Hoắc Quân Thanh thấy Hương Vũ nhắc nhở thế này, thần sắc có chút cứng đờ, xoay mắt nhìn qua, lại thấy thái thượng hoàng mỉm cười đắc ý nhìn mình.

Hoắc Quân Thanh hít sâu một hơi, nhịn xuống.

Đột nhiên hắn nhớ lại lúc nhỏ, hai người cưỡi ngựa tỉ thí võ công, mỗi lần đều là thái thượng hoàng thua, sau này có một lần y ngáng chân mình, thắng rồi, dáng vẻ đắc ý lúc đó, không phải chính là giống hệt bây giờ sao?

Hoắc Quân Thanh tuyệt đối không chấp nhặt với thái thượng hoàng, cười lạnh một tiếng, lại nói: “Giáo huấn của phụ hoàng, công chúa sẽ ghi nhớ, chẳng qua phụ hoàng yên tâm, con rể nhất định hầu hạ bên cạnh công chúa thật tốt, phu thê ân ái, phu thê tôn trọng nhau, đầu bạc răng long. Nói không chừng, mấy năm nữa lại cho phụ hoàng thêm cháu trai cháu gái.”

Còn về phần hưu thì đừng trông chờ gì.

Thái thượng hoàng nghe thấy lời này, biết Hoắc Quân Thanh đây là có ý nhường, nhất thời trong lòng trở nên sảng khoái, tiểu tử này cũng có phục mình!

Nếu nói bản thân mình có bản lĩnh gì, thái thượng hoàng thừa nhận, y không có, nhưng không phải mình sinh ra một người nữ nhi tốt thế này sao? Một người nữ nhi là có thể khiến Hoắc Quân Thanh quỳ xuống xin tha thứ!

Thái thượng hoàng lại nhấc tay vuốt râu lần nữa, than thở: “Quân Thanh à, khanh là vãn bối, không hiểu tấm lòng phụ thân của trẫm. Đứa nữ nhi này của trẫm, tính cách nhu thuận, chính là sợ người khác bắt nạt, vì vậy nhất định phải chọn một người rể ôn hòa khiêm tốn.”

Người ở dưới hiên nhà, không thể không cúi đầu, Hoắc Quân Thanh nói: “Phụ hoàng, con rể ghi nhớ phụ hoàng giáo huấn.”

Thái thượng hoàng thấy dáng vẻ Hoắc Quân Thanh một mặt cương quyết lại không thể không cúi đầu cung kính, nên càng đắc ý, vừa cười vừa nói: “Con biết thời Chiêu Đức, trong cung còn từng có một cuốn “Phò Mã Đức” không?”

“Phò Mã Đức”? Mặt Hoắc Quân Thanh đen rồi.

Cái gọi là “Phò Mã Đức”, xem tên là biết nội dung, tất nhiên không khác “Nữ Đức” lắm, chẳng qua chỉ là đổi nữ đức thành phò mã đức.

Hoắc Quân Thanh gật đầu, cắn răng nói: “Có nhớ.”

Thái thượng hoàng cười ha ha, đột nhiên lấy một quyển sách từ thư án ra, chuyền cho Hoắc Quân Thanh: “Cầm về đọc cho kỹ đi.”

Hoắc Quân Thanh nhìn thấy ba chữ “Phò Mã Đức” to lớn trên sách, sững người một lúc lâu, cuối cùng vẫn là quỳ xuống tạ ân, lấy quyển sách đó.

Đợi đến khi Hoắc Quân Thanh cùng công chúa rời khỏi rồi, thái thượng hoàng lại ha ha cười lớn.

“Nhiều năm như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy tiểu tử này ở trước mặt ta chịu ủy khuất, ha ha ha…”

Thái thượng hoàng đang cười, lại thấy Triệu Nghênh Phong bên cạnh cung kính nói: “Phụ hoàng, có một phong thư, là mẫu thân để lại.”

Thái thượng hoàng: “Thư gì?”

Mặc dù công chúa Kỳ Nhã đã rời khỏi Đại Chiêu, nhưng thái thượng hoàng nhớ tới công chúa Kỳ Nhã, vẫn sợ thấu xương.

Triệu Nghênh Phong móc phong thư đó ra, trình lên cho thái thượng hoàng: “Phụ hoàng mời xem qua, mẫu thân nói, lúc nào thích hợp thì để con lấy phong thư này ra giao cho phụ hoàng.”

Thái thượng hoàng nghi hoặc mở ra, phát hiện chữ trong phong thư không hề nhiều, chỉ có một hàng, đơn giản nói rõ: Tra hoàng đế, sau này hắn chính là con rể của ta, không được phép bắt nạt con rể của ta.

Thái thượng hoàng sững người nhìn phong thư, một lúc lâu sau, mất hứng ngồi trên ghế.

Cứ nghĩ Hoắc Quân Thanh và công chúa Kỳ Nhã như nước với lửa, không hợp nhau.

Không ngờ, công chúa Kỳ Nhã là mẹ vợ nhìn con rể lại càng lúc càng thuận mắt rồi?

Lúc ra khỏi điện Vạn Thuận, trời đã không sớm nữa, lầu các cung điện trang trọng thanh lịch, góc hiên nhà đan xen vào nhau tinh tế, xung quanh tĩnh mịch trang nghiêm, chỉ thỉnh thoảng có thái giám cung nữ cúi đầu im lặng vội vàng đi qua.

Xa liễn của Hương Vũ đã chờ ở ngoài điện từ sớm, dưới ánh chiều tà, thị vệ cung kính cúi đầu đứng, bóng dáng của xa liễn và thị vệ đều bị kéo dài.

Hoắc Quân Thanh nắm tay Hương Vũ, đi về phía xa liễn đó.

“Tâm trạng hôm nay của phụ hoàng không tệ.” Hoắc Quân Thanh nhạt giọng nói.

Hương Vũ nghiêng đầu, nhìn Hoắc Quân Thanh một cái, tiếng “Phụ hoàng” đó gọi vẫn khá thuận miệng.

“Sao nhìn ta thế này?” Hoắc Quân Thanh mỉm cười.

Hương Vũ nhìn ánh chiều tà ở phía xa, ánh chiều tà đó rơi trên ngói lưu ly màu vàng, phản chiếu sắc vàng nhàn nhạt, khiến cho khí thế hào hùng này của cung điện thêm mấy phần ấm áp.

Nàng cắn môi cười, nói: “Ta tưởng là chàng sẽ thấy ngại ngùng.”

Dẫu sau Hoắc Quân Thanh ngày trước kêu ngạo bất thuần, ngông cuồng tự đại, trong mắt làm gì có bất cứ ai? Phụ hoàng nàng tính cách mềm mỏng, từ nhỏ rất nhiều việc đều dựa vào vị An Định Hầu này, hắncó chỗ dựa nên không sợ gì, trong mắt cũng không nhiễm bụi.

Bây giờ lại cam tâm tình nguyện đời này bị hạ thấp, lại gọi huynh đệ ngày trước của mình thành phụ hoàng.

Hoắc Quân Thanh nói: “Phụ hoàng không cảm thấy xấu hổ thì ta cũng không cảm thấy xấu hổ.”

Dẫu sao hôm nay chúc thọ, văn võ bá quan trước mặt, hắn đã gọi qua mấy lần, lúc đó dáng vẻ mấy văn võ bá quan đó nhìn hắn, thật là muốn rớt con mắt ra ngoài.

Hương Vũ: “Hôm nay trên điện không ai nói gì sao?”

Hương Vũ vẫn có chút lo lắng.

Hoắc Quân Thanh giễu cợt: “Ai dám nói gì sao? Ta là phò mã được công chúa Hương Vũ yêu thương sủng ái, có ai dám đụng chạm ta, còn không phải đến nịnh bợ ta sao?”

Hương Vũ nghĩ đến tình cảnh đó, đột nhiên cảm thấy buồn cười, sau đó cũng bật cười.

Sau đó, Hoắc Quân Thanh khoác cánh tay nàng, hơi cúi đầu, giúp nàng lên xe, sau đó mình cũng vén mành bước vào.

Mấy động tác này, lúc ban đầu Hương Vũ có chút xấu hổ, sau đó cũng quen rồi, vì hắn nói với nàng, nói rằng làm phò mã đều thế này, phải hầu hạ công chúa cho tốt. Hắn nói nửa đời trước của hắn đã viễn chinh Bắc Địch phong hầu bái tướng, nửa đời sau này sẽ ở cùng nàng làm một phò mã tốt.

Thậm chí hắn còn nuối tuổi của hắn cũng không nhỏ nữa, chỉ muốn cùng nàng ngắm hoa nở hoa tàn trước đình, không suy nghĩ chuyện gì khác.

Hắncòn nói, người như ta, sợ là không thể chết già, bây giờ cưới công chúa rồi, ở bên cạnh công chúa, vẫn là có thể đảm bảo nhất thời bình an, cũng bảo vệ hậu thế dài lâu.

Có vài việc, Hương Vũ không hiểu lắm, nàng sẽ cảm thấy, phụ hoàng tốt, mẫu thân tốt, hoàng huynh cũng tốt, mọi người đều đang cười, không có bóng dáng đao kiếm, chỉ có hòa thuận vui vẻ, chính là giống như phụ tử huynh đệ gia đình bình thường trước kia nàng thấy qua.

Chẳng qua lúc Hoắc Quân Thanh nói thế này, nàng lại cảm thấy, có lẽ cuối cùng vẫn có chút khác biệt

Bất luận là tình huynh đệ, hay là tình phụ tử, tình phu thê, thời gian dài, cuối cùng sẽ thay đổi, chính là giống như mặt trời sau khi lên đến đỉnh cũng phải lặn xuống.

Xa liễn hoàng gia chậm rãi đi giữa những bước tường hoàng cung màu đỏ thắm, Hương Vũ bừng tỉnh, xoay đầu nhìn phu quân của mình, muốn nhìn rõ vẻ mặt của hắn

Hoàng hôn buông xuống, bóng dáng hắn lờ mờ.

Hoắc Quân Thanh nắm tay Hương Vũ, hơi cúi đầu, nói bên tai nàng: “Đứa nhỏ ngốc, đang nghĩ gì đó?”

Giọng nói trầm ổn ôn hòa, khiến cho Hương Vũ mím môi mỉm cười, chắc là nàng đoán mò đúng rồi

Xe ngựa ra khỏi những bước tường hoàng cung không bị ngăn cản, một trận gió chiều thổi đến, Hương Vũ nhắm mắt, hơi dựa vào vai hắn.

“Ta  đột nhiên nhớ đến, lần đầu tiên ta gặp chàng.”

“Hửm?”

“Cảm thấy thế gian này duyên phận thật quá kỳ diệu.”

Lúc đó, nàng nhìn thấy hầu gia nơm nớp lo sợ, nói cũng không lưu loát, chỉ mong sớm có thể rời khỏi, nào có thể ngờ đến, có một ngày, nam nhân cao ngạo băng lãnh này sẽ cúi người hầu hạ nàng lên xe.

Hoắc Quân Thanh cúi đầu, gác cằm của mình lên mái tóc mềm mại của nàng.

Lần đầu lúc nhìn thấy nàng, hắn đang nghĩ gì?

Hắn nhớ chùm nho treo giữa hàng dây leo xanh, từng chuỗi rủ xuống giống như ngọc bích long lanh, toát lên màu xanh chát lại thơm động lòng người.

Cổ họng hắn khẽ động, lòng nghĩ, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nàng, đã muốn ăn rồi.

HOÀN CHÍNH VĂN