Xuyên Thành Nam Phụ Omega Độc Ác, Ta Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Thái Tử

Chương 4: Chương 4






Tác giả: Tam Thập Tái
Bản edit chỉ đăng tại wattpad và truyện yy.
Edit: yuikomori33
Beta: NhuocPhong4
_____________________
Lúc này, Bạch Tấn Nam một trượng giáng xuống xương sườn nàng, liền nghe thấy tiếng lách cách rõ ràng khác với tiếng gió xé gió, người phụ nữ ngã xuống ngay lập tức, Bạch Tấn Nam quát lớn: "Quản gia, đem người mang về phòng giam nhốt lại,chờ xử lý."
Khi người quản gia kéo Else đi, nàng vẫn luôn trừng mắt, quên mất cơn đau, từ đầu đến cuối vẫn chưa hồi hồn.

Helena nhìn nàng, toàn thân tựa như bị đóng đinh, không cách nào cử động được.

Bạch Tịch nhìn vẻ mặt của ả ta, nhưng không hiểu sắc thái trong đó, chỉ khịt mũi lạnh lùng:

"Đi thôi, bà Helena!"
Hai người rời đi, Bạch Tấn Nam mới quay về phía người trên giường mở miệng nói: "Thái tử điện hạ, khiến ngài chấn kinh, tất cả trừng phạt, thê tử của ta cùng ta sẽ dốc hết sức chịu trách nhiệm."
Lạc Thần hỏi: "Làm sao chịu trách nhiệm?"
Bá tước Dawson cúi đầu nói: "Mặc cho điện hạ xử trí."
Lạc Thần nhàn nhạt nói: " Công kích thái tử, vu khống chủ tử?"
Bạch Tấn Nam bị hắn nhẹ nhàng ấn định hai tội danh, toàn thân ứa ra mồ hôi lạnh.

Liền giải thích: "Thê tử ta là thương nhi tử đến sốt ruột, đều do những tên đầy tớ chết tiệt kia, quả thật gan to bằng trời, trở về ta nhất định sẽ nghiêm trị ổn thoả."
Lạc Thần nói: " Dawson Bá tước tránh nặng tìm nhẹ, Halena phu nhân cũng đi một nước cờ hay!"
Dawson bị nghẹn, mọi người đều nói thái tử nói chuyện không nhìn mặt, nhưng không nghĩ tới hắn như vậy trực tiếp nói thẳng.

"Không dám không dám, chuyện này chắc chắn nghiêm trị, chỉ là......" Bạch Tấn Nam liếc nhìn người luôn bị chiếc áo choàng rộng của thái tử chặn lại.

Người bên trong như cũ không lộ mặt, nhưng nhà bọn họ chỉ có một Omega là Bạch Thục, tin tức tố của nhi tử, hắn không thể nào nhận nhầm.

Lạc Thần vẫn ôm người không nhúc nhích, chỉ nói:
"Việc này cũng là ngoài ý muốn, ta sẽ bồi thường."
Dawson phi thường gian nan hít một hơi: " Vì tất cả chỉ là tai nạn, vợ tôi cũng là sốt ruột lo cho nhi tử, liền, liền......" Liền không đáng truy cứu đi?
Lạc Thần nhìn hắn, không khỏi gợi lên khóe miệng: "Đương nhiên."
"Đa tạ điện hạ." Dawson nói xong, nhìn mắt cá chân người kia lộ ra ấn ký con bướm, thở ra một hơi, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Sau khi thoát ra khỏi vòng tay của Lạc Thần, thân thể Bạch Thục có chút tê dại.


Không biết là bởi vì Omega đã bị đánh dấu có thiên phú phụ thuộc vào Alpha của mình, hay là lần đầu tiên trong đời gần gũi một nam nhân như vậy, sắc mặt cậu có chút khó xử.

Lạc Thần không có nói toạc ra hắn quẫn bách, mà chỉ chỉ chân cậu nói:
"Bọn họ hẳn là thấy được."
"Chân ta đã sớm không có cảm giác, không chú ý, dù sao bọn họ đã sớm biết bên trong là ta." Bạch Thục bóp chân, lúc này mới nhận ra nguyên chủ còn có một hình xăm con bướm màu xanh ở chân, trên mắt cá chân đã có chút phai màu,, nhưng vẫn như cũ bắt mắt.

Cậu lật tung trí nhớ, nhưng không có đoạn này, chẳng lẽ là theo cậu sao?
"Simpson...có cần ta giải quyết không?" Hủy đi nhân duyên của người khác, dù là ai cũng băn khoăn.

Bạch Thục lúc này mới nhớ tới nguyên chủ còn có như vậy dây dưa.

Chỉ là không ái muội như Helena nói, nguyên chủ đối Simpson có lẽ thật sự có điểm ý tứ, nhưng bởi vì không có khiếu ăn nói, Simpson hài hước thú vị cũng chỉ dừng lại ở lễ phép chào hỏi đối với cậu.

Nguyên chủ cũng là một người thức thời, hai người chỉ tính là quen biết.

Như vậy, công đạo cũng miễn đi.

Chỉ nói: "Không cần, kia chỉ là ý của bọn họ, ta sẽ xử lý."
"Xem ra cuộc sống của ngươi không hề dễ dàng?" Ngay cả khi bá tước Dawson ở trong giới quý tộc có tiếng là gia đình hòa thuận?
Bạch Thục nói: "Thái tử, ngươi có lo lắng không?"
Này là ngọt sủng văn,cốt truyện duy nhất chính là tranh giành đế vị, tác giả nêu giả thiết về các nước Trung Phi tranh đoạt vương vị, cho nên làm sao có thể không lo?
Lạc Thần cong cong khóe miệng, người này cùng phụ thân hắn giống nhau, miệng không buông tha người khác.


"Tóm lại, thứ ngươi muốn ta đã cho ngươi, còn chuyện gì nữa không?" Nếu không, hắn nên rời đi.

Bạch Thục liếc mắt nhìn nam nhân, phát hiện Alpha này thế nhưng so với mình ước chừng lớn hơn một vòng, trong đầu đột nhiên nhảy ra 192, cậu liền có chút tò mò, chiều cao thật sự là 192, khó trách có thể ôm cậu trong ngực.

Kia bên kia chẳng lẽ cũng là 192......!
Ngạch, trở về vấn đề chính, đều là nam nhân, cái này làm cho cậu bị tổn thương lòng tự trọng, cậu trước kia cao 1 mét 8, hiện tại nhìn ra bất quá chỉ cao 1m75, còn tay nhỏ chân nhỏ.

Thực tế, đúng chính cái ôm của vòng tay rộng lớn đấy đã cứu mạng cậu.Cậu cũng không keo kiệt mở miệng nói:
"Hôm nay cảm ơn ngài, chuyện của chúng ta xem như xóa bỏ, nhưng là có thể hay không lại giúp ta làm một việc?"
Lạc Thần ý bảo hắn nói.

Bạch Thục ho khan một tiếng nói: "Ta muốn ngài giúp ta tìm thuốc tránh thai, Dù sao thì tỷ lệ mang thai của Omega gần như là 100%."
_Hết chương 4_
__________________
Tác giả: Tam Thập Tái
Bản edit chỉ đăng tại wattpad và truyện yy.
Edit: yuikomori33
Beta: NhuocPhong4.