Xuyên Thành Người Phàm Tục Bần Hàn

Chương 42: Chương 42





Lý Trường Sâm ở nhà hai ngày, ngâm nước thuốc hai lần, lúc rời đi, rõ ràng là cảm nhận được thân thể nhanh nhẹn thoải mái rất nhiều.

Sau khi quay về Vệ sở, Lý Trường Sâm tiếp tục rèn luyện như thường.

Nửa tháng sau, trong một lần luyện đánh nhau, ông ấy chỉ dùng ba chiêu thì đã có thể đánh một Tiểu kỳ có võ nghệ sánh ngang mình xuống lôi đài.

Lý Trường Sâm không khỏi sửng sốt.

Trong nửa tháng, ông ấy cảm nhận được một cách rõ ràng rằng sức lực và tốc độ phản ứng của mình đều tăng lên không ít.

"Được đấy, Lý Trường Sâm, không ngờ võ nghệ của ngươi lại cao lên rồi!"Tháng mười hai ở phía tây bắc của biên ải, tuyết trắng bay tán loạn, gió rét gào thét.

Lúc này, cách thời gian lần trước Lý Trường Sâm quay về, đã hơn năm tháng rồi.

Ngày mồng tám tháng chạp, bốn đứa trẻ ở nhà lớn đều đi ngủ trong sự kích động và hăng hái.


Kim Nguyệt Nga lo lắng cho người trượng phu cứ mãi không về nhà, vì vậy bà ấy đã xin nghỉ ở trạm dịch, chuẩn bị đưa bốn hài tử đi Vệ sở thăm Lý Trường Sâm vào ngày mai.

Đầu năm nay rất khó ra ngoài.

Đêm đó, Lý Ngũ Nha kích động đến mức có chút không ngủ được.

Hết cách rồi, nàng lớn như vậy, những nơi xa nhất mà nàng từng đi chính là trạm dịch, từ trước đến giờ chưa từng đi xa.

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, lần đầu tiên nhìn thấy Lý Ngũ Nha luôn thích ngủ nướng còn dậy sớm hơn cả Lý Nhị Nha.

"Tỷ, phải thức dậy rồi, đường đi đến Vệ sở rất xa, dậy trễ, sợ là đến buổi chiều thì chúng ta mới có thể đến Vệ sở.

Lý Nhị Nha nhìn sự kích động khó mà giấu được ở trong mắt của muội muội, bất lực rời khỏi ổ chăn ấm áp, vừa mới ngồi dậy, đã không nhịn được mà rùng mình một cái: "Lạnh quá.

Lý Ngũ Nha vô cùng tích cực giúp Lý Nhị Nha cầm áo bông và quần bông: "Áo bông và quần bông năm nay của chúng ta đã được đổi thành bông vải mới, sẽ không còn lạnh giống như năm ngoái nữa.


Nhờ vào số bạc nàng lấy được từ chỗ của người Bắc Yến, năm nay không cần chịu lạnh chịu đói giống như năm ngoái nữa, mấy tháng nay, bởi vì được ăn no, thân thể gây yếu của bốn huynh muội Lý Ngũ Nha đã trở nên mạnh khỏe hơn đôi chút.

Rất nhanh, hai tỷ muội đã mặc quần áo xong, đợi đến khi hai người ra khỏi phòng, phát hiện Lý Tam Lang và Lý Ngũ Nha cũng dậy rồi, đang nhìn Kim Nguyệt Nga thu dọn đồ đạc.

"Mẫu thân, lâu như vậy mà phụ thân cũng không có quay về, hẳn là chiến sự đang căng thẳng, chúng ta mang huyết sâm cho phụ thân đi.

Nghe Lý Ngũ Nha nói như vậy, Kim Nguyệt Nga dừng một chút, suy nghĩ chốc lát rồi mở khóa tủ lấy huyết sâm ra, sau đó cầm dao cắt thành từng miếng, để cho Lý Trường Sâm có thể uống vào bất cứ lúc nào.

Đợi mấy người mẫu tử thu dọn xong, trời đã sáng rồi.

Lúc này, những người khác của Lý gia cũng thức dậy.

Kim Nguyệt Nga vừa đưa bốn hài tử ra khỏi cửa phòng, Lý lão phu nhân đã gọi bọn họ lại: "Thê tử của lão đại, đợi một chút, ta phải đi miếu Vương Mẫu [! ] thắp hương cầu nguyện, nhân tiện mua chút đồ tết về, đợi lát nữa sẽ đi với các ngươi.

Trên mảnh đất mênh mông bao la ở phía tây bắc của Đại Sở, có một dãy núi sừng sững, cao ngất và hiểm trở, tên là Thiên Sơn.

Liên quan tới núi Thiên Sơn, dân gian có rất nhiều truyền thuyết, trong đó câu chuyện được phổ biến rộng rãi nhất là núi Thiên Sơn chính là đạo trường của người đứng đầu của các tiên nữ Vương Mẫu nương nương.

Ở khu vực bên cạnh núi Thiên Sơn, nhân dân đã tự xây lên không ít miếu Vương Mẫu.

Nhóm dịch: Nhà YooAhin.