Xuyên Thành Nữ Phụ Đơn Thuần Xinh Đẹp Trong Ngôn Tình

Chương 2: 2: Nam Chính






Tầng 2 của khách sạn Cổ An
Thời gian gần đến buổi trưa, các thiếu nam thiếu nữ sau một đêm cuồng hoan đã lần lượt tỉnh lại.

Trên tầng 2 có 2 phòng lớn, tầng 1 bên dưới là hội trường lớn.

Các chàng trai cô gái tỉnh lại ngơ ngác nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhau nhìn sang nhau nhìn thấy nụ cười rạnh mãnh đang muốn đi xem náo nhiệt của đối phương.

Cả đám cùng nhau đi đến mở cửa phòng đầu tiên của dãy phòng.

Không ngoài ý muốn liền bắt gặp một đôi nam nữ sinh đang thẹn thùng nắm tay nhau."
Người tổ chức buổi tụ họp Lương Sâm cười bỉ ổi " Thế nào, tôi nói mà, tôi nói mà, tôi chính là người ghép uyên ương...!à không...phải là có thiên phú làm bà mai."
Các bạn học đều đẩy nhau cười lới, rất nhiều nữ sinh mặt đều đỏ ửng.

" Hôm nay có thể thành hai cặp mọi người tin hay không?" Lương Sâm ló đầu ra nhìn " Vẫn còn có người chưa xuất hiện ở đây, không phải phòng bên kia không có người ở sao?"
Trong đám người, một nữa sinh đeo mắt kính tròn đang nhìn khắp nơi, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Sao không thấy Cố Thanh Nhượng, anh rõ ràng cũng đến mà....!
Tần Tiểu Manh không thể tin được nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt.

Nhóm người dần dần bình tĩnh lại.

Mọi người đều chú ý đến vấn đề này.

Sắc mặt của Lương Sâm cũng bắt đầu khó coi, gia đình hắn với gia đình nhà Cố Thanh Nhượng có chút quen biết, lại quen biết nhau từ nhỏ, Cố Thanh Nhượng đây là cấp cho hắn chút mặt mũi, mới đến tham gia cái buổi tiệc tốt nghiệp do hắn tổ chức này.

Theo lý thường mà nói, Cố Thanh Nhượng đã tốt nghiệp lâu rồi.

Người ta lúc đến thì lành lặn khoẻ mạnh, kết quả lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thế chẳng phải đã đắc tội Cố gia rồi sao.

Có bạn học nói trực tiếp mở cửa là biết rồi không phải sao.

Lương Sâm chặn cửa lại, liên tục xua tay, " Không được, đợi chút đã, đợi chút nữa....!
Cửa chỉ khép hờ không khoá.

Lương Sâm vì cuống quá, nên không cẩn thận đã đẩy cửa mở toang, ngã lộn nhào xuống đất.

Tần Tiểu Manh là người đầu tiên xông vào.

Mọi người đều là bạn học, đều biết cô đau khổ yêu Cố Thanh Nhượng như thế nào, đối với cử chỉ thất lễ của cô ta đều không nói gì.

Một nhóm người lỗ mãng xong vào phòng.


Trong phòng đèn điện sáng choang, cả phòng ngăn nắp sạch sẽ.

Con ngươi màu hổ phách của người đàn ông đang đứng trước tấm gương lạnh nhạt nhìn bọn họ, thu hồi ánh mắt, đôi tay rắn chắn với những đốt ngón tay rõ ràng tiếp tục cài cúc áo sơ mi mới tinh.

Có thể nhìn thấy rõ ràng, ở chỗ eo bên trái có một vết thương mới dài khoảng chừng 3 cm, giống như là sau khi trêu trọc con thú nhỏ yếu ớt đáng thương bị nó phản kháng cào lại vậy.

Rất nhiều nữ sinh ngay thời khắc nhìn thấy nó liền đỏ mặt.

Nữ sinh ở căn phòng lúc nãy cũng đỏ mặt, nam sinh thấy vậy ăn giấm liền che mắt cô ta lại.

Tần Tiểu Minh vẫn là không biết cảm giác được Cố Thanh Nhượng toàn tâm toàn ý chú ý đến là như thế nào.

Các nam sinh cao trung, phần lớn đều là gầy như tre trúc, dáng người nhìn còn gầy hơn cả nữ sinh, Cố Thanh Nhượng mặc dù đã mặc áo rồi, nhưng áo sơ mi mỏng manh cũng không thể nào che dấu được cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp vải.

Những thiếu niên thiếu nữ đang ồn ào nhốn nháo, đứng trước mặt Cố Thanh Nhượng bỗng im lặng hết.

Đối mặt với học thần áp lực rất lớn, đối mặt với một quý công tử lịch lãm cẩn trọng cũng rất áp lực.

Chịu áp lực lớn, tất cả mọi người đều không giám ở trước mặt Cố Thanh Nhượng nói xằng bậy.

Bọn họ rõ ràng là đang ở cùng một phòng với Cố Thanh Nhượng mà nhìn như là ở hai thế giới khác nhau vậy.

Cố Thanh Nhượng đơn độc xa xa đứng đó, dường như tạo thành một một thế giới riêng.

Thế nên mọi người đều rất bội phục Tần Tiểu Manh, thế mà có thể ở trước mắt quần chúng tỏ tình với đại thần! vấn đề không phải là thành công hay không, quả thật chính là đem đại thần từ trên tiên giới kéo xuống nhân gian a....!
Yêu đương chính là chuyện của phàm nhân mới làm, còn thần thần tiên chỉ cần uống nước hấp thu tinh hoa của nhật nguyệt là được.

Cố Thanh Nhượng có một đôi mắt hoa đào tuyệt đẹp, chỉ cần nhìn vào trong đôi mắt đấy liền sẽ bị đắm chìm trong đó, một cái liếc mắt không cần nói gì cũng có thể dễ dàng mê hoặc được trái tim của rất nhiều nữ nhân.

Theo lẽ thường mà nói, người lớn lên có đôi mắt xinh đẹp như vậy thường là quý công tử hoa tâm phong lưu.

Nhưng Cố Thanh Nhượng trời sinh tính tình lạnh nhạt, cũng giống như từ "thanh" trong tên của anh vậy, một cặp kính vàng làm tôn lên sống mũi cao, vừa vặn che đi sự ngông cuồng trong ánh mắt, lại ngước mắt lên nhìn lần nữa bày ra cho mọi người thấy chính là bộ dạng anh tuấn lạnh nhạt chính trực.

Đối với nhóm nam sinh vừa mới tốt nghiệp cao trung mà nói, đứng ở trước mặt Cố Thanh Nhượng, không dám mạo phạm là nhẹ, cái chính là cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Đối với nữ sinh mà nói, Cố Thanh Nhượng chính là bạch nguyệt quang trong lòng bọn họ, chỉ mong ngủ một đêm với anh trong đời là đã rất mãn nguyện rồi.

Một đôi mắt không nhiễm chút sắc dục nào như vậy, không biết có bao nhiêu xinh đẹp đâu.

Bạch nguyệt quang của bọn họ hờ hững cài nút cúc áo ở cổ tay.


Trái tim đang hồi hộp của Lương Sâm cũng nhẹ buông xuống một chút, nhìn Cố Thanh Nhượng như vậy chắc là không có tức giận.

Nhưng cũng không nhất định, cái người này không bao giờ lộ ra vẻ mặt vui buồn tức giận.

Tần Tiểu Manh nhìn thấy vết thương trên tay của Cố Thanh Nhượng, từ ngăn kéo tìm thấy băng cá nhân, cầm lấy đi về hướng Cố Thanh Nhượng.

Nửa đường bị Lương Sâm chặn lại.

Lương Sâm trừng mắt nhìn cô ta, lúc nãy cô ta dẫn đầu xông vào hắn còn chưa tính sổ đâu.

Lương Sâm là công tử thế gia, từ nhỏ đều xem nhìn người như đồ ăn trong đĩa.

Cố Thanh Nhượng rõ ràng biểu hiện ra là không có hứng thú với Tần Tiểu Manh.

Cô ta sau này như thế nào hắn không quản, nhưng mà tuyệt đối không thể ở trong buổi tiệc của hắn làm cho Cố Thanh Nhượng không vui.

Lương Sâm tự mình đưa băng cá nhân cho Cố Thanh Nhượng, " Tay không có việc gì chứ?"
Cố Thanh Nhượng lạnh nhạt nhìn, lễ độ mỉm cười, " Không có việc gì, động vật nhỏ nghịch ngợm mà thôi".

Thanh âm trong trẻo lạnh nhạt như tuyết rơi trên bầu trời.

Nói xong, tay phải đè lên vết cào bên tay trái, dường như vẫn còn dư vị gì đó.

Lương Sâm vừa nhìn, không tự chủ mà nhướng mày, cái loại vết cào nhỏ này, không chỉ có ở tay mà ở trên cổ cũng có 2 cái, kéo dài đến tận cổ áo, chỉ là không rõ ràng, không nhìn cẩn thận sẽ không nhận ra.

Thế phía sau há chẳng phải là....!
Lương Sâm lúc này mới phát hiện, hôm nay Cố Thanh Nhượng có chút không giống với mọi ngày.

Anh bình thường lạnh lùng hơn so với hôm nay, hôm nay trên người anh có một loại thỏa mãn mà chỉ có đàn ông mới có thể nhìn ra.

Trong lòng Lương Sâm đã hiểu rõ.

**
Mặt trời giữa trưa tháng 8, nóng đến điên người.

bên đường, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt sắc đang chậm chạp di chuyển, rất nhiều người trên đường đều quay đầu lại nhìn cô.

Da của thiếu nữ trắng như tuyết, không có ô che, ánh sáng mặt trời chiếu xuống da cô trắng đến phát sáng, da căng mọng dường như chỉ ngắt một cái cũng ra nước vậy.

Cô mặc một chiếu áo sơ mi to quá khổ, chiều dài của chiếc áo gần như che hết quần sooc bò bên dưới, nhìn cứ giống như cô chỉ mặc áo mà không mặc quần vậy.


Nhóm các bác gái lớn tuổi nhìn thấy vậy liên tục lắc đầu, thói đời bây giờ a, ăn mặc như vậy mà cũng dám ra đường.

Tô Trăn mồ hôi túa ra như mưa, trên người dính dính nhơm nhớp.

Lúc ra ngoài cô sợ đối mặt với đối tượng tình một đêm của mình xấu hổ quá, nên không có thu thập gì cả mà chạy ra ngoài luôn.

Hiện tại nghĩ lại...!thật may là chạy nhanh, nếu không rất có thể nam chủ sẽ giết cô ở ngay hiện trường cũng nên.

Tô Trăn kế thừa ký ức của nguyên chủ, cực kỳ mơ hồ, tất cả đều là những sự việc chính, nhưng mấy cái tiểu tiết thì lại không có.

Trong tiểu thuyết không có nhắc đến địa chỉ cụ thể của nguyên chủ, Tô Trăn lại không dám gọi điện cho người khác hỏi, chỉ đành dựa vào đôi chân gầy guộc run rẩy của bản thân mà từ từ lần mò tìm đường về nhà.

Đợi đến lúc mở được cửa nhà thì đã mệt đến mức thở không nổi nữa rồi.

" ai ya, ra ngoài phóng đãng cả một đêm, cuối cùng cũng biết đường mà quay về à."
Một người phụ nữ trung niên búi tóc đầu đội khăn đang phun hạt dưa khắp nơi, đảo mắt khinh thường, " Ta chút nữa còn tưởng đại nữ nhi nhà chúng ta tối qua đã trực tiếp đem bản thân hiến dâng cho người khác rồi".

Vừa vào cửa đã phải nghe một trận nhục mạ cay nghiệt.

Tô Trăn không có nhìn bà ta cũng không có nói chuyện, trực tiếp đi lên lầu hai.

Trước khi đóng cửa, cô vẫn còn nghe thấy bà ta chửi đổng cái gì mà hồ ly tinh.

Cô đi dưới trời nắng lâu nên cơ thể mất nước rất nhiều, vặn mở chai nước khoáng một hơi uống hết không còn thừa giọt nào.

Mở điều hòa, kéo rèm cửa, gởi bỏ quần áo.

Đứng trước gương trong phòng vệ sinh, thiếu nữ mở to mắt nhìn người trong gương với khuôn mặt đờ đẫn.

Thiếu nữ ở trong người, trên cổ, xương bả vai, trên cánh tay, trước ngực, sau lưng, trên đùi, trên làn da trắng mịn non mềm đầy vết dâu tây xanh tím.

Thật đúng là bị nuốt vào xong lại nhổ ra mà....!
Tô Trăn đỏ ửng mặt, hơi thở không đều, ngực phập phồng thở hổn hển.

cô không nhìn đi chỗ khác, bản thân cảm thấy ngực mình hình như to hơn so với lúc ở thế giới kia.

Bản thân Tô Trăn trước kia có khuôn mặt của một thiếu nữ theo kiểu tiểu thư khuê các truyền thống, thanh tú, điềm tĩnh, đẹp không góc chết, tính tình hiền lành lại rất được lòng các trưởng bối.

Chính là ở trong nhóm nữ sinh, nhân duyên cũng rất tốt.

Đều nói rằng tướng mạo từ tâm sinh, đặt ở trên người Tô Trăn là rất đúng.

Cô trong xương cốt là một thiếu nữ cực kỳ bảo thủ.

Thế nên khi xem tiểu thuyết cảm thấy nam chính rất tốt vì trong quá trình cùng nữ chính yêu đương cũng vẫn rất biết giữ lễ độ và tiết chế.

Tô Trăn nhìn khuôn mặt này mà khóc không ra nước mắt, đây rõ ràng chính là trong tiểu thuyết...!
Tô Trăn tùy tiện làm một cái biểu cảm trước gương, tất cả đều mang hương vị câu dẫn người khác, toàn thân trên dưới đều toát ra một nét quyến rũ mê người, bản thân cô nhìn còn thấy mặt đỏ tai hồng.


Da của cô vô cùng non mềm, chỉ cần véo nhẹ một cái thôi cũng sẽ lại vết tím ngay.

Tô Trăn đặt tay lên eo mình, trong đầu mơ hồ nhớ đến đôi tay to lớn đó như thế nào nắm lấy eo nhỏ của cô đong đưa ra vào.

Mặt Tô Trăn càng đỏ, cả người như một quả đào mật chín mọng nước câu dẫn người khác muốn cắn một ngụm.

Mỹ nhân nén giận nhìn vào gương, cả người càng lúc càng xinh đẹp, càng sinh động hơn.

Đáng giận chính là, bị giày vò một trận như vậy nguyên nhân là do bản thân nguyên chủ tự mình hạ thuốc nam chính mà tạo thành.

Làm lâu như vậy, bản thân nam chính chẳng lẽ cũng vô tội?
Tô Trăn chống hai tay lên bàn đá cẩm thạch hít thở sâu.

Tránh xa nam chính, tránh xa nữ chính, tránh xa tình tiết trong truyện, tránh xa lão kim chủ lưu manh, chỉ cần như vậy chắc chắn có thể thuận lợi sống tốt.

Lúc mà thời tiết nắng nóng sắp kết thúc, tháng 9, trường đại học bắt đầu khai giảng.

Ba Tô đang chạy dự án ở bên ngoài, mấy tháng rồi không thể về nhà, nguyên chủ cùng với mẹ kế và em gái kế quan hệ không được tốt, thế nên Tô Trăn tự mình xách hành lý đến trường đại học
Lúc ba Tô nói không thể quay về, Tô Trăn nhẹ thở ra một hơi, sau tất cả thì cô cũng không phải là nguyên chủ.

Cũng không biết nên nguyên chủ đối với ba Tô trước kia có cảm tình gì, quan trọng hơn là cô sợ ba tô nhìn ra bất thường, thế thì càng phiền phức hơn nữa.

Cũng vì cân nhắc đến vấn đề này, cô đã xin vào ký túc xá ở, sau này nếu có thể ngây ngốc ở trong trường được thì cô sẽ không quay về.

Đồ đạc mà Tô Trăn mang đi không nhiều, ba Tô đưa cho Tô Trăn một cái thẻ ngân hàng, bên trong có mấy vạn tệ, thiếu thứ gì thì cô cũng có thể mua.

Vào mùa khai giảng, sân trường người qua lại đông đúc, vừa bước vào cổng lớn trường đại học, lán nhựa được xếp thành một hàng dài, các tình nguyện viên mặc đồng phục ngồi ở bên trong, trước mặt bàn của mỗi người đều có rất nhiều học sinh cùng phụ huynh vây xung quanh.

Tô Trăn ngồi trên vali quan sát rất lâu, không biết làm thế nào để chen được vào, cô liền túm lấy một chị tình nguyện viên nhờ chị ấy dẫn cô đến ký túc.

Nhưng mà cô quên mất một điều là, cô hiện tại chính là một đại mỹ nữ xinh đẹp quyến rũ.

Một đại mỹ nữ xinh đẹp như vậy đang lộ ra vẻ mặt hoang mang cần giúp đỡ như vậy, thì tất nhiên là có rất nhiều nam sinh sôi nổi chạy đến giúp đỡ rồi.

Rất nhanh xung quanh Tô Trăn đã vây lại thành một vòng tròn, các nhóm nam sinh rất nhiệt tình muốn giúp đỡ Tô Trăn thay cho chị tình nguyện viên.

Lúc học tỷ nhìn Tô Trăn, liên tục quay đầu, không hề có ý xấu, chỉ là có chút cảm khái, vị học muội xinh đẹp này cũng quá là xinh đi, chính là cái phong cách này.....!
Tô Trăn đến ký túc, học tỷ đem chìa khoá và thẻ đưa cho cô sau đó mới rời đi.

Tô Trăn một mình đi quanh phòng ký túc, nhìn thấy trên giường đều có viết tên.

Thật ra có một cái tên của một nữ sinh nhìn rất quen mắt.

Tô Trăn lại gần xem.

Tần Tiểu Manh..