Xuyên Thành Nữ Phụ Tai Tiếng

Chương 25: Chương 25






Đây là kế hoạch Khuyết Dĩ Ngưng nghĩ ra khi ăn cơm, tuy giữa chừng có chút chuyện rắc rối khiến cho không khí ngọt ngào biến mất, thế nhưng cuối cùng cũng đạt được mục đích.
Khuyết Dĩ Ngưng nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương phòng wc, nhận thấy huyết sắc trên mặt đang chậm rãi khôi phục, vỗ vỗ mặt mình.
Cảnh tượng kia lại xuất hiện trước mắt rõ ràng, nước sông lạnh lẽo dưới ánh trăng u ám, tóc đen lan tràn tựa như hải tảo.
Khuyết Dĩ Ngưng nhìn chằm chằm chính mình trong gương, nháy mắt nữ nhân trong gương thật lạ lẫm, trong đầu lại lóe một đoạn ngắn.
Nàng đang đi trên đường, sau đầu đột nhiên đau xót.
Có giọng người thì thào, nhưng Khuyết Dĩ Ngưng nghe không rõ.
Khuyết Dĩ Ngưng xoa thái dương của mình, muốn nghe là âm thanh gì, nhưng cứ như bị dòng từ trường quấy rầy, biến thành ngôn ngữ khí hiểu được.
Âm thanh giày cao gót từ cửa phòng wc đến bồn rửa tay gần hơn, khiến Khuyết Dĩ Ngưng đột nhiên thoát khỏi cảnh tượng kia.
Cố Sơn Tuyết: "đây, tôi có mang theo bông dậm, có muốn dậm thêm chút phấn không?"
Cố Sơn Tuyết cầm son môi đưa tới, nhẹ nhàng lắc lắc món đồ kia trên tay.
Khuyết Dĩ Ngưng cười khẽ nói cám ơn: "cảm ơn, Cố tiểu thư thật tốt bụng."
Cố Sơn Tuyết chưa từng trả lời, chỉ đứng lặng một bên nhìn động tác của Khuyết Dĩ Ngưng.
Khuyết Dĩ Ngưng cầm miếng dặm chậm một ít phấn vừa soi gương của hợp phấn vừa dặm lên mặt, người trong gương vẫn quen thuộc, dường như mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo giác, nhưng Khuyết Dĩ Ngưng biết đó không phải là ảo giác.
Dường như nàng đang chạm đến một chút của sự thật, nhưng mà dường như sự thật này chỉ xuất hiện khi gặp mặt Phó Văn Tĩnh, hơn nữa mỗi lần xuất hiện thì cơ thể cũng đột nhiên xuất hiện cảm giác mong chờ khác lạ.
Tuy bí ẩn rối reng như sợi len, nhưng hiện tại Khuyết Dĩ Ngưng cũng không vội làm sáng tỏ những gì thấy được trong đó, nhưng nàng cũng đã giả định được một trường hợp.
Nguyên chủ đã trọng sinh, nếu không.....! thì sao lại có ký ức của tương lai, có thể nàng chết trong tay Phó Văn Tĩnh, bị đánh ngất xỉu dìm xuống sông, có thể là bị ném xuống sông, nhưng vì nguyên nhân nào đó, đột nhiên xuất hiện vấn đề khác, khiến cho linh hồn các nàng bị hoán đổi.
Mặc dù cái này nói có vẻ còn chưa rõ, nhưng vì có liên quan đến sự trùng hợp cùng yếu tố siêu tự nhiên, nên Khuyết Dĩ Ngưng cũng to gan cho rằng nó là như vậy.

Dù sao thì nàng cũng đã xuyên sách rồi, còn gì mà không thể được chứ?
Khuyết Dĩ Ngưng dậm chút phấn, híp mắt một cái.
Đúng vậy, nàng đã xuyên sách a, nhưng linh hồn trong cuốn sách sao có thể trao đổi với linh hồn ở hiện thế như nàng được? thứ gì liên kết chứ? vậy thì trong sách cũng là một dạng tồn tại theo ý nghĩa nào đó sao?
Nghĩ đi nghĩ lại, cái này chắc liên quan đến triết học, cần phải tìm tòi nghiên cứu bản chất của thế giới này mới được, cái này không nằm trong lĩnh vực tri thức của Khuyết Dĩ Ngưng.
Nàng nhanh chóng hạ tâm tư xuống, xoay người môi đã đỏ.
Cố Sơn Tuyết mang son cũng không phải màu đỏ thắm, khác với ấn tượng của Khuyết Dĩ Ngưng, nàng dường như chưa từng thấy Cố Sơn Tuyết dùng màu son đậm.
Cố Sơn Tuyết tram điểm nhạt, nhìn cũng không có vẻ rõ ràng dứt khoát, tựa như vết xước nhẹ đre lại trong lòng, so với bề ngoài, thì nàng khiến người ta cảm giác nhớ đến khí chất cao lãnh nhiều hơn.
Khuyết Dĩ Ngưng: "Cố tiểu thư, son môi này độ ẩm tốt thật, màu cũng đẹp nữa."
Khuyết Dĩ Ngưng thoa một lớp mỏng xem hiệu quả trước, quả nhiên có chút kinh ngạc với độ giữ ẩm của nó.
Chính xác mà nói, đây là loại son nước dạng rắn, Khuyết Dĩ Ngưng chỉ thoa một lớp mỏng không thể bặm môi được, lại thoa thêm một lớp nữa, sau đó bặm bặm môi.
Bỏ đi màu son đỏ sang trọng, thêm vào khuôn mặt không chút máu, nhan sắc liệt diễm của Khuyết Dĩ Ngưng cũng nhật đi vào phần, ngược lại lộ ra chút cảm giác ngọt ngào ôn nhu.
Cố Sơn Tuyết không tự chủ nhìn nàng, lúc Khuyết Dĩ Ngưng còn đang làm thì nàng đột nhiên nhìn môi đối phương, phát hiện môi đối phương nhìn rất đẹp.
Khuyết Dĩ Ngưng vặn đầu son thụt xuống, đóng nắp lại, sau đó đưa cho Cố Sơn Tuyết nói: "cảm ơn Cố tiểu thư, trả lại cho cô."
Khuyết Dĩ Ngưng trả với tốc độ rất nhanh, sợ Cố Sơn Tuyết lại cho nàng, vậy thì kế hoạch nhỏ của nàng không phải sẽ hỏng rồi sao.

Tuy nàng không biết Cố Sơn Tuyết cầm về còn dũng nữa không, nói không chừng Cố Sơn Tuyết chỉ giữ lại hoặc quăng đi, ai mà biết được.
Cố Sơn Tuyết nhận lại đồ của mình, như cũ lại mở miệng hỏi: "thực sự không cần đến bệnh viện sao?"

Khuyết Dĩ Ngưng lắc đầu: "thực sự không cần đâu, chỉ đột nhiên cảm thấy có chút khó chịu mà thôi, hiện tại đã không sao rồi."
"Nhưng mà Cố tiểu thư lo lắng cho tôi như vậy," Khuyết Dĩ Ngưng cong mắt cười, "tôi rất vui."
Biểu tình Cố Sơn Tuyết vẫn đạm nhiên như cũ: "bạn bè với nhau, không cần khách sáo đâu."
Khuyết Dĩ Ngưng ứng tiếng: "ừm."
"Phải rồi." Khuyết Dĩ Ngưng lại nhớ đến một việc, không bỏ qua bất luận cái gì để thăng tiến cơ hội làm quen, "ngày mai sẽ có buổi tiệc từ thiện đấu giá, cô có đi không?"
Khuyết Dĩ Ngưng nói cái này không phải vì thám thính cơ hội gặp mặt Cố Sơn Tuyết có đi hay không, mà vì có Phó Văn Tĩnh ở đó, đến khi đó có thể sẽ gặp lại nói không chừng nàng còn tìm thêm được manh mối gì đó.
Dĩ nhiên, Khuyết Dĩ Ngưng có thể dùng cách khác để gặp Phó Văn Tĩnh, nhưng Khuyết Dĩ Ngưng không muốn, nếu nàng muốn gặp Phó Văn Tĩnh thì trường hợp đó phải vô cùng khẩn cấp mới được, nếu không.....!Khuyết Dĩ Ngưng sẽ không đi.
Dù sao thì quá khứ huy hoàng của nguyên chủ vẫn còn đó, nàng đối với Phó Văn Tĩnh không có cảm giác gì, nên không cần tìm hắn, này có khác gì tình ngay lý gian để người khác nghi ngờ chứ, Khuyết Dĩ Ngưng không phải kiểu người có tính cách làm theo.
Cố Sơn Tuyết cũng không để ý buổi từ thiện đấu giá kia lắm, mở cửa tháng máy xong thì cùng Khuyết Dĩ Ngưng đi vào, suy nghĩ một chút rồi nói: "chắc là không đi, cô muốn đi sao?"
Khuyết Dĩ Ngưng thẳng thắn: "nếu cô không đi, thì tôi cũng không đi."
Cố Sơn Tuyết nghe vậy cũng nói: "vậy thì không đi."
Khuyết Dĩ Ngưng: "vậy tối mốt cô có làm gì không? nếu như không, chúng ta cùng đi tắm suối nước nóng được không?"
Cố Sơn Tuyết: "chắc là có việc rồi, cần phải xem lịch trình thế nào đã."
Khuyết Dĩ Ngưng: "được, có việc cũng không sao, cùng lắm chúng ta hẹn lần khác, tuy công việc quan trọng, nhưng thư giãn cũng rất quan trọng nha, mùa đông tắm suối nước nóng là tuyệt nhất."
Cố Sơn Tuyết: "được, tôi đi trước."
Các nàng xuống lầu, Cố Sơn Tuyết có việc riêng nên đi trước.

Khuyết Dĩ Ngưng thấy vậy cong môi, phất tay nói: "ừ, lần sau gặp."
Khuyết Dĩ Ngưng đến giờ vẫn luôn dùng một chiêu tiếp một chiêu, để cho người khác chọn lựa, sau đó dựa vào lựa chọn của người đó rồi mới tính toán.
Cố Sơn Tuyết vừa lên xe ngồi thì mới nhận ra, chính mình lại đáp ứng đi tắm suối nước nóng rồi.
Nàng đè mi tâm, tâm tư có chút loạn.
Trước kia còn tự nói với bản thận không nên quá tò mò, đến nơi thì ngưng, không cần đến gần, nhưng vô tình lại dính đến đối phương, qua nhiều lần vẫn không thể chán ghét nổi.
Nhưng khi Khuyết Dĩ Ngưng nghe cô đồng ý một cái thì lại cười đến mê hoặc, Cố Sơn Tuyết hít sâu một hơi, đem tâm tư trong đầu bỏ qua một bên.
Trợ lý lại nhắn tin lịch trình sắp tới cho cô, chút nữa lại có buổi họp.

Cố Sơn Tuyết sửa soạn một chút, thấy son trên miệng mình nhạt đi, lấy son ra thoa thêm một chút lên.
Khi son chạm vào môi, Cố Sơn Tuyết dừng lại.
Đồ này là dùng cá nhân, có người khác dùng rồi, Cố Sơn Tuyết sẽ không dùng nữa.
Nhưng Cố Sơn Tuyết hiếm thấy lòng mình lại không cảm giác ghét bỏ như vậy, nhớ đến bộ dạng Khuyết Dĩ Ngưng tô son, cánh môi lại thêm một lớp màu đỏ.
Đúng như Khuyết Dĩ Ngưng từng khen, son môi này đổ ẩm khá tốt, cảm giác mềm mịn nhẵn.
Cố Sơn Tuyết đóng nắp son lại, mới thấy trong di động có tin nhắn mới.
[ Khuyết tiểu thư ]: Cố tiểu thư, tôi đã tìm được bên dịch vụ vệ sinh rồi, cô không cần tìm nữa nha.
Trong khoảng thời gian ngắn Cố Sơn Tuyết cũng không nhớ ra chuyện này, liền nhắn lại cảm ơn Khuyết Dĩ Ngưng, đi vào Cố thị.
Khuyết Dĩ Ngưng sắp xếp phòng ốc xong, thì đón xe đi gặp giáo viên hướng dẫn lái xe.
Cố Sơn Tuyết bận nhiều việc, thì nàng cũng bận nhiều việc.
Chiều ngày thứ hai, Chương Thi Vũ gọi điện cho Khuyết Dĩ Ngưng, nói đã liên hệ với người kia xong rồi, đối phương đồng ý ký kết với bọn họ, nhưng muốn xem mặt sếp là ai?
Chương Thi Vũ: "hơn nữa hắn có một điều kiện, trước đó có một người cũng theo hắn tách ra, hắn hy vọng có thể đưa người này đi theo làm cùng."

Khuyết Dĩ Ngưng: "cái này cũng dễ nói thôi, nói bọn họ 5h đến văn phòng, tôi muốn đích thân xem năng lực của bọn họ, nếu vừa ý thì không thành vấn đề."
Chương Thi Vũ: "được, sẽ báo ngay."
4h55 phút chiều, trước cửa văn phòng, có người ngẩng đầu nhìn tòa nhà vẻ mặt do dự.
Lâm Kinh Vũ: "Hoài ca, chỗ này đáng tin không?"
Lập trình viên bình thường mặc quần đùi áo sơ mi, hôm nay lại đặc biệt mặc tây trang gọn gàng, thỉnh thoảng hắn lại chỉnh cà vạt, nhìn nam nhân bên cạnh.
Giải Ngạn Hoài thở dài một hơi: "tôi cũng không biết, hy vọng là đáng tin, người kia có nói với tôi rồi, sếp của nàng có thể cấp quyền chủ động khá cao, cũng không biến chúng ta thành rác rưởi được, nhưng hình như sếp này là phú nhị đại, ông nói coi là đang làm chơi hay là chỉ cho có rồi thôi?"
Lâm Kinh Vũ: "ah? nếu không được.....!chúng ta tìm chỗ khác đi."
Giải Ngạn Hoài: "đã đến rồi thì coi một chút đã rồi nói."
Tìm việc đối với bọn họ không khó, nhưng Giải Ngạn Hoài có yêu cầu của chính mình, hắn muốn làm một trò chơi tốt hơn, cần có một người sếp chung chí hướng, nếu không tìm được thì có thể tìm việc tạm làm trước, sau đó thì từ từ làm trò chơi sau.
Giải Ngạn Hoài cũng không dám hy vọng nhiều, cùng Lâm Kinh Vũ đi vào văn phòng, đi lên lầu 10.
Văn phòng sạch sẽ, rộng rãi thông thoáng.
Chương Thi Vũ: "hai người đến rồi, đi theo tôi, sếp đang ở phòng làm việc chờ hai người."
Chương Thi Vũ dẫn bọn họ đến cửa, dừng lại gõ cửa, sau khi nghe đáp lại thì mới mở cửa nhìn hai người Giải Ngạn Hoài làm tư thế mời.
Giải Ngạn Hoài đi vào, nhìn thấy mỹ nữ ngồi trong phòng làm việc, thì lòng liền lạnh.
Sếp này vừa nhìn là biết thiên kim nhà giàu ăn chơi rồi, nhìn có vẻ như không biết làm trò chơi.
Giải Ngạn Hoài ko nói gì kéo áo người bạn của mình, đây lá ám hiệu nhỏ của bọn họ, một cái là ok, hai cái là bỏ.
Khuyết Dĩ Ngưng chống cằm: "ngồi đi."
Giải Ngạn Hoài ngồi xuống, không ôm hy vọng gì, cùng đối phương bắt đầu nói chuyện.
10 phút sau, Lâm Kinh Vũ nhìn Giải Ngạn Hoài vung tay múa chân giải thích với sếp, thì nghĩ nam nhân cũng biết lật mặt a..