Xuyên Thành Nữ Phụ Thánh Mẫu Ở Mạt Thế

Chương 3: Người máy bị vứt bỏ




Bối Noãn giật mình.

Thời điểm hỗn loạn như vậy, tùy tiện ném một cô gái ở ven đường, đây hoàn toàn không giống như nam chủ trong sách, là người tác phong từ trước đến nay đảm đương có trách nhiệm.

Bối Noãn còn không chưa mở miệng, Đỗ Nhược đã phản đối trước: "Lục Hành Trì, cậu làm cô ấy xuống xe ở chỗ này, không phải tương đương làm cô ấy chịu chết sao?"

Lục Hành Trì không để ý tới Đỗ Nhược, nói lại một lần.

"Xuống xe."

Thanh âm vẫn dễ nghe như vậy, đáng tiếc khẩu khí đông lạnh đến chết người.

Bối Noãn đầu óc bay lộn, "Đi Ninh Thành chỉ hơn một giờ mà thôi, cũng không được sao?"

Vô luận như thế nào, trước cùng chung đến Ninh Thành rồi lại nói tiếp.

Khuôn mặt thanh tuấn của Lục Hành Trì kết một tầng sương, tất cả đều là không dao động.

Nhất định phải đi theo nam chủ mới có thể tăng giá trị thánh mẫu.

Nam chủ máu lạnh vô tình, mềm vô dụng, Bối Noãn hạ quyết tâm, thả ra mồi lợi ích thực tế.

"Các người mang theo tôi tuyệt đối có chỗ lợi, kỳ thật tôi có năng lực đặc thù, hiện giờ thời điểm hỗn loạn, bảo đảm có thể giúp đỡ rất lớn."

Lục Hành Trì nhìn cô một cái, ngay cả đặc thù gì cũng chưa hỏi, dứt khoát lưu loát nhảy xuống xe, vòng đến bên chỗ Bối Noãn, mở cửa xe ra.

"Cô muốn chính mình đi xuống, hay là muốn tôi động thủ kéo cô xuống?"

Bối Noãn mếu máo, nỗ lực làm ra biểu tình đáng thương nhất.

Nhưng Lục Hành Trì ý chí sắt đá, giống như không nhìn thấy gì, duỗi tay ra nắm chặt cánh tay Bối Noãn.

Bối Noãn né tránh tay anh, "Được được được rồi, tôi tự mình tới."

Hoàn toàn không có đường cứu vãn.

Bối Noãn xách theo mũ bảo hiểm, ủy ủy khuất khuất mà bò xuống xe.

Lục Hành Trì không nói một lời, đóng lại cửa xe, nhảy lên ghế điều khiển, mở máy xe.

Xe việt dã một lần nữa lên đường, Đỗ Nhược ngồi ở ghế sau, thái độ khác thường nhìn ra ngoài cửa sổ không lên tiếng.

Lục Hành Trì trong lòng biết rõ ràng: Đỗ Nhược hoàn toàn không tán đồng cách anh làm.

Bên ngoài đều là thây ma, lúc này đem ném cô xuống, cô ấy hẳn phải chết, không còn nghi ngờ gì.

Lục Hành Trì liếc liếc kính chiếu hậu.

Cô gái đứng ở ven đường phát ngốc một lát rồi chậm rãi đi dọc theo đường lộ.

Người nho nhỏ, bộ quần áo thể thao lại to.

Mũ bảo hiểm trong tay, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp lộ ra, ánh mắt ngây thơ, mái tóc bị máy trị liệu mang trêи cổ chèn đến cong cong vẹo vẹo, cánh tay, đùi đều cột mấy quyển tạp chí.

Thoạt nhìn thật ngây ngốc.

Phía sau cô gái là thành phố S nhanh chóng bị luân hãm, cùng tạo hình kỳ quái của cô thật ra lại hợp.

Trong thành khói đen nổi lên bốn phía, bốc cao lên không trung, mà xa xa truyền đến tiếng còn xe loạn kêu ầm ĩ.

Đỗ Nhược nói đúng, cô ấy nhìn thật sự giống như một người máy nhỏ bé bị người vứt bỏ ở mạt thế.

Lục Hành Trì tận lực áp xuống một chút mềm lòng.

Lục Hành Trì là trọng sinh.

Trọng sinh một lần, trong lòng anh biết rõ ràng, chính là cái người này thoạt nhìn lại yếu lại nhỏ, cuối cùng giết chết toàn đội.

Khi đó Bối Noãn khϊế͙p͙ đảm, mềm yếu, nói rất ít, ánh mắt luôn trốn tránh mọi người, cơ hồ không có cảm giác tồn tại.

Lục Hành Trì lúc đó tâm tư đều để vào việc đối phó mạt thế thình lình xảy ra, cũng không quá chú ý tới Bối Noãn này.

Anh biết cô gái không xấu, mềm lòng đến lỗi thời, có khi sẽ kéo chân sau cả tiểu đội.

Lục Hành Trì chỉ xem cô như những người khác trong đội, là một phần trách nhiệm của anh, nhất định phải làm cho họ ăn no mặc ấm, mang bọn họ chạy đến chỗ an toàn.

Chính là, trăm triệu không dự đoán được, cô gái cuối cùng tự làm ra một quyết định, vì cứu người khác mà chôn vùi cả đội.

Lần này trọng sinh, từ khoảnh khắc đầu tiên, Lục Hành Trì liền không tính toán lại đem Bối Noãn này nạp vào tiểu đội.

Không nghĩ trời xui đất khiến thế mà lại gặp được cô ấy.

Lục Hành Trì lại liếc liếc nhìn kính chiếu hậu.

Cô ấy thoạt nhìn không giống mấy so với trước kia.

Lục Hành Trì cũng nói không rõ rốt cuộc là cái gì thay đổi.

Có lẽ là biểu tình, ngữ khí, lúc giả đáng thương nhưng đáy mắt lại lộ ra vẻ giảo hoạt, hoặc là cả thân người hóa trang đến buồn cười.

Quả thực giống như thay đổi người khác.

Ở ghế sau trầm mặc nửa ngày Đỗ Nhược bỗng nhiên toát ra một câu, "Cậu nói cái cô gái kia ở trong đám thây ma có thể kiên trì được thời gian bao lâu?"

Trong chốc lát lại nói, "À, vẫn cứ để thây ma ăn thì tốt hơn, kỳ thật người sống so với thây ma còn đáng sợ hơn nhiều."

Mạt thế tàn khốc, đã trải qua quá một lần, Lục Hành Trì so với ai khác còn rõ ràng hơn.

Văn minh mất đi, cô gái như vầy giống như bị ném vào giữa bầy sói lang, tùy thời tùy chỗ đều có thể bị người xé xác thành từng mảnh nhỏ.

Tâm Lục Hành Trì như bị bóp, không nhìn xem kính chiếu hậu nữa, dẫm chân ga hướng về phía đường cao tốc S1.

Trong đầu Bối Noãn đang triệu hoán Tiểu Tam.

"Hiện tại phải làm sao bây giờ? Nam chủ cư nhiên không thể hiểu được lại quăng tôi xuống mà chạy đi? Anh ta chạy đi thì tôi làm như thế nào để tăng giá trị thánh mẫu?"

Tiểu Tam giống như cân nhắc một chút, "Tôi cảm thấy cô chỉ có thể đuổi theo phía trước, nam chủ sẽ đi đường dựa theo cốt truyện, cô nhanh nhanh lên, nói không chừng còn có thể kịp."

Bối Noãn biết, dựa theo trong sách, tiểu đội nam chủ rời đi thành phố S, mục tiêu kế tiếp là Ninh Thành khoảng cách không xa lắm với thành phố S, ở đó gặp được một thành viên khác của tiểu đội.

Bối Noãn thở dài, vẫy vẫy tay với mấy chiếc xe vọt ngang trêи đường.

Có chiếc minibus vốn dĩ đã chạy ngang qua, lại đột nhiên dừng lại ở một bên.

Thân xe sơn màu sắc rực rỡ quảng cáo sửa chữa ô tô, hai người đàn ông thò đầu ra thăm dò, "Cô gái, lên xe không? Mang cô một đoạn."

Tài xế gác tay trêи cửa sổ xe, cánh tay lộ ra một phần hình xăm hoa hồng đen.

Người ngồi cạnh cũng thò tay ra ngoài cửa sổ, cũng lộ ra hình xăm hoa hồng đen.

Bối Noãn nhanh nhanh vẫy vẫy tay cự tuyệt, "Ngượng ngùng nhận sai xe, không cần không cần các người đi đi."

"Thật không cần? Chúng tôi đi thật nha!" Nhóm hoa hồng đen khởi động xe nghênh ngang chạy đi.

Kết quả đó là chiếc xe duy nhất chịu dừng lại.

Sau đó vô số chiếc xe gào thét mà qua, rốt cuộc không ai để ý đến Bối Noãn.

Lại một chiếc xe tiến tới gần, đây là một chiếc xe nhỏ màu vàng tươi, xe tròn vo, giống như một con bọ bò trêи đường, tốc độ không nhanh.

Lái loại xe này, cảm giác không giống người xấu.

Bối Noãn quyết đoán thò ra nửa thân mình, duỗi tay đón xe.

Tài xế sợ đụng phải Bối Noãn nên thật sự bị cô chặn lại.

Tài xế là một thanh niên còn rất trẻ áo sơ mi kẻ ô vuông, ghế dựa bên cạnh còn để bao máy tính.

Thấy rõ bộ dáng Bối Noãn, còn chưa nói lời nào, mặt anh ta đã đỏ. . TruyenHD

"Xin hỏi cậu có đi cao tốc S1 không? Tôi muốn đi Ninh Thành ở phía trước." Bối Noãn hỏi.

Hai phút sau, Bối Noãn đã thuận lợi ngồi lên chỗ phụ lái.

Áo sơ mi ô vuông là người đi làm ở thành phố S, lúc phát hiện mọi việc không đúng liền thu thập đồ vật chạy ra ngoài.

"Cô đây là cái gì thế?" Anh ta chỉ chỉ tạp chí Bối Noãn quấn trêи cánh tay, biểu tình thẹn thùng.

"Đề phòng thây ma cắn, cậu muốn hay không? Trong túi tôi còn mấy quyển." Bối Noãn hỏi.

Áo ô vuông khách khí cự tuyệt, Bối Noãn biết cậu ta là sĩ diện, ngượng ngùng cột đồ vật kỳ quái như vậy cho nên cũng không miễn cưỡng.

"Tôi phải tìm chỗ thêm xăng, xăng không còn nhiều."

Cách được nối vào cao tốc S1 không xa có một trạm xăng dầu, áo ô vuông đánh xe quẹo sang đó.

Trạm xăng dầu ngày thường hẳn là có nhân viên lấy tiền, hôm nay dĩ nhiên không có tới nửa bóng người, cửa hàng tiện lợi ở mặt sau cũng im ắng.

"Kỳ quái." Áo ô vuông ngừng xe cạnh cột đổ xăng, "Cô chờ ở đây, tôi đi vào trong tiệm nhìn xem có ai hay không."

Đã khi nào, còn tìm người.

Tìm ra được đều không phải người.

Bối Noãn một lòng muốn anh ta đi thật mau, "Đừng tìm nữa, chúng ta chính mình tự đổ xăng rồi chạy nhanh đi thôi."

Áo ô vuông hơi xấu hổ, "Không trả tiền trực tiếp đổ xăng, như vậy không phải trộm hay sao?"

Đây là người tốt, đáng tiếc còn chưa hiểu được tình huống hiện tại.

"Nếu cậu băn khoăn, đem tiền nhét vào chỗ cây xăng đó, như vậy là được rồi?" Bối Noãn ra chủ ý.

"Không cần. Không có việc gì, tôi có vũ khí." Áo ô vuông nói, mở cốp xe ra, xách ra một cây gậy gỗ, hướng đến cửa hàng tiện lợi.

Bối Noãn thuận tay đem mũ bảo hiểm đội lên đầu, khẩn trương nhìn anh ta tiến vào cửa hàng tiện lợi, tùy thời chuẩn bị trốn chạy.

Thật đúng là để anh ta tìm ra người.

Một người đàn ông mặc đồng phục cửa hàng tiện lợi.

Anh ta đi theo áo ô vuông, vừa đi vừa xin lỗi, "Thật ngại quá, bên trong có khách mua đồ. Người làm kíp buổi chiều vẫn chưa tới, chỉ có một mình tôi nên hơi bị nhiều việc."

Áo ô vuông xa xa mà dùng biểu tình "xem đi!" nhìn Bối Noãn cười cười.

"Cả thành phố đều rối loạn, một đám người nơi nơi cắn người loạn lên, hình như là thây ma, anh có định trốn đi hay không?" Áo ô vuông hỏi nhân viên cửa hàng.

Nhân viên cửa hàng cười, "Nào có thây ma? Đây lại không phải là đóng phim. Mà nếu tôi đi rồi thì cửa hàng phải làm sao?"

Hai người cùng đi về hướng bên này, chưa đi được vài bước, trong tiệm phía sau bỗng nhiên lao ra một bóng người.

Hô hô bổ nhào vào áo ô vuông, phát gục anh ta, cắn vào gáy một ngụm.

Bối Noãn lúc này mới thấy rõ đó là một người trung niên mang mắt kính.

Mắt kính xiêu xiêu vẹo vẹo mà treo bên trêи lỗ tai, hai mắt đỏ bừng, tất cả đều là tơ máu.

Bối Noãn cất bước chạy.

Trong sách nói, loại thây ma virus này thập phần giảo hoạt, có người một khi cảm nhiễm liền biến dị ngay, có người lại có thời kỳ ủ bệnh, xem ra là người trung niên này lúc này mới bị virus phát tác.

Phía sau truyền đến tiếng kêu hoảng sợ, Bối Noãn quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện lại có một người trẻ tuổi từ trong tiệm lạo ra, con mắt đỏ bừng phát gục nhân viên cửa hàng đang bị dọa đứng ngốc ở đó.

Bối Noãn liều mạng chạy về phía trước, không được vài bước đã nghe tiếng bước chân phía sau.

Người trẻ tuổi không biết vì cái gì, gặm nhân viên cửa hàng hai miếng rồi bỏ, truy theo sau Bối Noãn.

Khoảng cách hai người có điểm xa, người trẻ tuổi lại nhảy một cái nhào lên ôm chân Bối Noãn.

Bối Noãn bị hắn ôm chân, trực tiếp té ngã trêи mặt đất, người này ôm cẳng chân Bối Noãn không bỏ, a ô một ngụm cắn xuống.

Cắn không được.

Có tạp chí bọc dày như vậy, răng có tốt cũng cắn không được.

Người trẻ tuổi sau khi biến thành thây ma rõ ràng mê đi không còn ý nghĩ, choáng váng một chút lại gặm tiếp.

Vẫn là gặm không được.

Hơn nữa hương vị thật kỳ quái.

Bối Noãn vừa đá vừa nỗ lực tránh thoát bò lên phía trước, một bên cố xem khắp nơi trong không gian có đồ vật gì có thể xử lý nó.

Bình lần trước đánh thây ma đã bị dơ, Bối Noãn không thu vào không gian, lúc này muốn tìm hung khí gì còn khá khó.

Vừa rồi ở trung tâm thành phố, nhờ quang hoàn người mới đi dạo vài cửa hàng chỉ thu vào đa số là đồ ăn.

Hung khí tìm không thấy, Bối Noãn liếc mắt nhìn thấy một trái dưa hấu to.

Dưa hấu loại trái cây này ở mạt thế thời gian lâu sẽ không có mà ăn.

Bối Noãn đau lòng một chút, lấy ra dưa hấu, sát một tiếng nện lên đầu người trẻ tuổi.

Dưa hấu đã chín dễ dàng bị đập bể trêи đầu thây ma, vỏ dưa mỏng, ruột thật đỏ, nhìn đặc biệt ngọt.

Người trẻ tuổi bị nước dưa hấu rơi xung quanh đầu, ngốc một giây.

Nhưng cũng chỉ một giây, sau đó lại hô hô từ cổ họng gào thét gặm tiếp Bối Noãn.

Còn chưa gặm được gì, trong miệng lại thêm cái gì mới.

Bối Noãn lần này tìm được chính là một trái dưa chuột, đột nhiên nhét vào trong miệng thây ma.

Dưa chuột bị người trẻ tuổi răng rắc một tiếng cắn đứt.

Nó nhai hai miếng, phì phì phun ra.

Dưa chuột không ăn ngon như Bối Noãn, nó không ngừng cố gắng, tiếp tục gặm Bối Noãn.

Bối Noãn cũng không ngừng cố gắng, lúc này rốt cuộc sờ đến thứ tốt ——

Một trái sầu riêng thật lớn.

Cả người đều là gai, vừa nặng vừa to.

Bối Noãn giơ lên cao cái hung khí to bự này, đang chuẩn bị nện xuống đầu người trẻ tuổi, bỗng nhiên "vèo" một tiếng sắc bén phá không khí bay đến.