Xuyên Thành Thời Xưa Cẩu Huyết Trong Sách Tra A

Chương 18: Chương 18





Mặc dù hôm qua Thẩm Tiện có uống chút rượu nhưng thói quen dậy sớm cũng không bị ảnh hưởng, sau khi chạy bộ, cô về nhà làm sandwich, sữa tươi cho nhóc con và Lâm Thanh Hàn, nhóc con đang mơ mơ màng màng nghe được hương thơm liền bị đánh thức, cộng với việc hôm qua không đợi được Thẩm Tiện, vừa thức dậy liền đòi đi tìm Thẩm Tiện.
"Mẹ, là mommy làm đồ ăn! Thơm quá, Điềm Điềm muốn đi tìm mommy".

Thẩm Điểm xoa đôi mắt, nhõng nhẽo nói, bởi vì ngủ không chịu nằm yên, trên đầu còn lỏm chỏm tóc rối.

Lâm Thanh Hàn không có sức chống cự, cười nhẹ sờ đỉnh đầu nhóc con, "Được, mình đi rửa mặt trước, sau đó đi tìm mommy, được không?".
"Không muốn không muốn, lâu lắm rồi Điềm Điềm không được gặp mommy, con muốn đi nhìn mommy trước rồi mới rửa mặt".

Nói xong không đợi Lâm Thanh Hàn phản ứng, đôi chân ngắn liền nhảy xuống giường, mang dép lê vào, nhảy nhót chạy vào phòng bếp.
Thẩm Tiện đang bận rộn trong phòng bếp bỗng cảm thấy trên đùi bị đè nặng, cúi đầu liền thấy một vật nhỏ đang treo trên chân mình.
Vật nhỏ còn đang phe phẩy đầu nhỏ ồn ào: "Mommy, hôm qua mommy về sao không kêu Điềm Điềm, Điềm Điềm nhớ mommy, muốn ôm một cái ~"
Đối mặt với nhóc con đang làm nũng, Thẩm Tiện hoàn toàn không có sức chống cự, lập tức buông vũ khí đầu hàng, bế nhóc con lên dỗ dành: "Hôm qua lúc mommy về Điềm Điềm ngủ rồi, không phải không muốn kêu Điềm Điềm, lần sau không vậy nữa, được không? Mommy nhất định về sớm một chút, chơi với Điềm Điềm".
Thẩm Điềm ôm cổ Thẩm Tiện, giống bà cụ non nói: "Dạ được, mommy phải làm bé ngoan biết nghe lời, không thể về nhà trễ như vậy, Điềm Điềm với mẹ sẽ lo lắng".
"Được, mommy hứa với Điềm Điềm sẽ không vậy nữa".

Thẩm Tiện ôm nhóc con vào lòng, xoa xoa đầu nhóc con.

Cách đó không xa Lâm Thanh Hàn đang dựa vào vách tường nhìn một lớn một nhỏ, nhìn Thẩm Tiện nuông chiều Điềm Điềm không giống giả vờ, mà Điềm Điềm cũng rất dính Thẩm Tiện nhưng Lâm Thanh Hàn không biết đây là chuyện tốt hay là chuyện xấu, ai biết Thẩm Tiện có thể duy trì bộ dáng này được bao lâu? Được đến tình yêu của mommy rồi lại mất đi, chỉ sợ đến lúc đó Điềm Điềm sẽ mang tổn thương lớn hơn, ngay cả cô cũng dần quen với việc mỗi ngày thức dậy đều thấy Thẩm Tiện làm xong bữa sáng.

Lâm Thanh Hàn cưỡng ép mình không nghĩ tiếp, kêu Thẩm Điềm một tiếng: "Điềm Điềm, lại đây rửa mặt trước, nếu không sẽ thành em bé thối".

Thẩm Điềm mở to đôi mắt, vội vàng phủ nhận: "A, Điềm Điềm không thối, Điềm Điềm là em bé thơm thơm, Điềm Điềm muốn đi rửa mặt, mommy thả con xuống".
Thẩm Tiện bị bộ dáng của nhóc con chọc cười, "Được, vậy để mommy nghe thử Điềm Điềm thơm hay không".

Thẩm Tiện bồng nhóc con lên cao một chút, ngửi ngửi người nhóc con.
Thẩm Điềm mở to mắt chờ Thẩm Tiện, Thẩm Tiện cười gật đầu nói: "Không thối, Điềm Điềm là thơm nhất".

Lâm Thanh Hàn nhìn một lớn một nhỏ, khóe môi không tự giác gợi lên, "Được rồi, còn không đi rửa mặt sẽ đi học muộn, không được phá phách nữa".
Thẩm Tiện lúc này mới thả Thẩm Điềm xuống mặt đất, nhóc con nhảy nhót chạy tới ôm đùi Lâm Thanh Hàn, Lâm Thanh Hàn cười, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nói: "Con đó, giỏi nhất là làm nũng".
Ôm Thẩm Điềm vào phòng vệ sinh, Lâm Thanh Hàn trét sẵn kem đánh răng, kéo ghế nhỏ qua cho Thẩm Điềm.
Thẩm Điềm tự mình cầm bàn chải nhỏ đánh răng, sau khi vệ sinh xong hàm răng nhỏ, Lâm Thanh Hàn đỡ Thẩm Điềm xuống, đề phòng bé ngã từ ghế nhỏ xuống.

Truyện Truyện Teen
Chờ hai mẹ con rửa mặt xong Thẩm Tiện đã làm xong bữa sáng dọn lên bàn, Thẩm Điềm vừa thấy đồ ăn ngon đôi mắt liền sáng lên, gấp gáp ăn một ngụm, khuôn mặt nhỏ hạnh phúc nói, "Mommy, cái này ăn ngon".
Thẩm Tiện thấy nhóc con thích ăn cũng vui vẻ theo: "Thích ăn ngày mai mommy lại làm cho con ăn".
Thẩm Điềm quơ quơ hai bím tóc nhỏ gật đầu, "Dạ!".
Sau khi đưa Thẩm Điềm đi học Thẩm Tiện liền về nhà nhìn chằm chằm giá thị trường của mấy cổ phiếu đã mua.

Bên kia, Lâm Thanh Hàn như thường ngày đi đến bệnh viện, cô làm ở bênh viện tư lập, vì thế ngày thường rất bận, bệnh nhân ở bệnh viện cũng rất nhiều, cô chụp x-quang cũng rất nhiều, gần như không có thời gian để nghỉ ngơi, vất vả đến giữa trưa mới có ít thời gian nghỉ ngơi, Hàn Nhụy làm cùng phòng đi đến chỗ cô nói chuyện.
"Thanh Hàn, tối nay Triệu chủ nhiệm mới đến nên mời mọi người ăn cơm, nhờ em nói với chị một tiếng".
Lâm Thanh Hàn thở dài, cô rất không thích liên hoan sau giờ làm, lãng phí thời gian, cô còn phải chăm sóc Điềm Điềm, bình thường loại hoạt động này cô đều không tham gia, dần dần trong bệnh viện cũng truyền không ít tin đồn nhảm nhí, có người nói Lâm Thanh Hàn không biết điều, có người nói cô nghèo kiết hủ lậu, đặc biệt là sau khi Lâm Chí Tân qua phá một lần, tin đồn nhảm ngày càng nhiều.
"Buổi tối chị còn phải chăm sóc Điềm Điềm, chị không đi đâu".

Lâm Thanh Hàn vừa thu dọn đồ vật vừa nói.
"Chị, nếu chị không đi mấy người đó lại có chuyện nói, dù sao cũng là cấp trên, coi như cho người ta mặt mũi, đi đi".

Hàn Nhụy khuyên nhủ, bệnh viện vốn đã nhiều người, rắc rối cũng nhiều, không thiếu nhất là mấy người gây sự, cô không thích mấy người đó, nhưng làm chung một đơn vị, cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt.
Lâm Thanh Hàn cũng biết ở bệnh viện có không ít người không thích cô, nhưng cô chỉ làm chính mình thôi, chẳng lẽ phải cùng mấy người đó sau lưng người khác đồn đãi bậy bạ mới coi là hòa hợp với tập thể? Như vậy quá mệt mỏi.
Thấy Lâm Thanh Hàn không trả lời, Hàn Nhụy khuyên nhủ: "Người khác mời tiệc không đi cũng không sao, nhưng cấp trên mời lại không đi chỉ sợ bị ghim, chị, mấy người kia em cũng không thích, chị coi như đi để làm bạn với em đi".
Lâm Thanh Hàn biết Hàn Nhụy hảo tâm, gật đầu đồng ý: "Được rồi, buổi tối chị đi với em".
Sắp đến giờ tan làm, Lâm Thanh Hàn gọi điện cho Thẩm Tiện.
"Thẩm Tiện, buổi chiều cô đón Điềm Điềm về nhà đi, tối nay bệnh viện có liên hoan, có thể tôi sẽ về trễ chút".
Thẩm Tiện nghĩ nghĩ: "Được, vậy lát nữa em gửi địa chỉ nơi liên hoan qua Fetion cho tôi đi, tôi qua đón em về".

"Không cần, chỉ là cùng đồng nghiệp ăn một bữa, cô chăm sóc tốt Điềm Điềm là được".

"Vậy được rồi, em buổi tối đi về cẩn thận chút".

Thẩm Tiện lại dặn dò vài câu mới tắt điện thoại.
Dựa vào giá trị hảo cảm của Lâm Thanh Hàn đối với cô mà nói, Thẩm Tiện cũng lý giải vì sao Lâm Thanh Hàn không muốn làm phiền cô, Thẩm Tiện gọi hệ thống.
"Lát nữa Thanh Hàn muốn đi liên hoan, có thể định vị địa điểm liên hoan không?".

Nghĩ đến tần suất nữ chủ gặp sự cố, Thẩm Tiện không thể yên tâm, dù Lâm Thanh Hàn không cần cô đến nhưng cô vẫn nên đi nhìn một cái.
"Có thể ký chủ, lần sử dụng công năng này cần chi trả cho hệ thống một ngàn đồng phí sử dụng, ký chủ có chắn chắc muốn sử dụng công năng?".

Hệ thống máy móc trả lời.
Thẩm Tiện trực tiếp ấn nút "Có" giữa không khí, Fetion của cô cũng thông báo một khoản tiền trừ, được rồi, hệ thống lấy tiền còn rất nhanh.
"Hệ thống sẽ đem địa chỉ nơi liên hoan gửi cho ký chủ khi đến thời gian, mong ký chủ chú ý kiểm tra và nhận".
Thẩm Tiện nhận được thông báo của hệ thống, Thẩm Điềm cũng từ nhà trẻ ra tới, nhóc con đáng yêu cùng Lý Manh Manh vừa nắm tay vừa nói cười, nhìn thấy Thẩm Tiện mới vội vàng chào tạm biệt, chạy như bay đến chỗ Thẩm Tiện, ôm lấy đùi cô.
Thẩm Tiện xoa xoa bím tóc nhóc con, nói: "Điềm Điềm, lát nữa chúng ta về nhà bà nội trước, tối nay mẹ có tiệc liên hoan, mommy phải đi đón mẹ, nếu về muộn quá cả nhà mình ngủ ở nhà bà nội, được không?".
Thẩm Điềm gật đầu nhỏ: "Dạ, Điềm Điềm ngoan ngoãn, mommy phải bảo vệ mẹ thật tốt".

Thẩm Tiện bị dáng vẻ bà cụ non của Thẩm Điềm chọc cười, "Được, mommy sẽ bảo vệ mẹ thật tốt".

Nói xong, dắt Thẩm Điềm đi siêu thị.
Đầu tiên Thẩm Tiện dắt nhóc con đi khu trái cây, cô cúi đầu hỏi nhóc con: "Điềm Điềm muốn ăn trái gì?".
Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Điềm hồng lên, nhéo nhéo lòng bàn tay Thẩm Tiện hỏi: "Muốn ăn gì cũng được sao?".

"Đương nhiên, muốn ăn gì cũng được".

Thẩm Tiện cười nói.
Thẩm Điềm dán Thẩm Tiện, khuôn mặt nhỏ cọ cọ cánh tay Thẩm Tiện, kéo giọng nói: "Nhưng mà, nhưng mà Điềm Điềm không biết ngoài măng cụt còn có trái gì ăn ngon~".
Thẩm Tiện nhéo nhéo khuôn mặt nhóc con nói: "Được rồi, để mommy chọn cho Điềm Điềm một ít".
"Dạ".

Thẩm Điềm vừa trả lời vừa dùng sức gật gật đầu.
Thẩm Tiện chọn một ít trái cây rồi tiếp tục xông pha đến khu đồ tươi sống, nhóc con không biết lựa nên Thẩm Tiện tự mình làm chủ mua tôm thịt cùng ngó sen và đậu hà lan, mua xong tất cả Thẩm Tiện mới một tay xách một túi to đồ ăn, một tay dắt nhóc con đi đến nhà Phương Tĩnh Lan.
Phương Tĩnh Lan vừa mở cửa Thẩm Điềm liền chạy đến ôm bà: "Bà nội, bà nội, Điềm Điềm nhớ bà".
Phương Tĩnh Lan bị lời nói của Thẩm Điềm làm cho vui đến cười không khép được miệng, "Ai da, bà nội cũng nhớ Điềm Điềm, Điềm Điềm thật ngoan, để bà nội ôm một cái".
Ôm Thẩm Điềm lắc qua lắc lại, Phương Tĩnh Lan không quên hỏi Thẩm Tiện: "Thẩm Tiện, Điềm Điềm tới sao không nói với mẹ trước để mẹ mua đồ ăn ngon cho cháu mẹ".
"Mẹ không cần tốn công, con mua hết rồi, vải, măng cụt, xoài, còn có dưa hấu, mẹ gọt trái cây nhiều chút, cả nhà mình ăn chung, con đi nấu cơm".

Thẩm Tiện đưa trái cây cho Phương Tĩnh Lan, bản thân lại cầm túi đựng đồ ăn vào phòng bếp.
Thẩm Văn Khang dù chân cẳng không linh hoạt nhưng nghe được giọng của Thẩm Điềm cũng run rẩy đẩy xe hỗ trợ đi ra, giọng nói khàn khàn không rõ ràng phát ra vài tiếng: "Điềm....Điềm, Điềm....Điềm".
Do bị tắc mạch máu não, Thẩm Văn Khang nói chuyện phí sức hơn người bình thường rất nhiều, chân cũng không linh hoạt, ai có thể tưởng tượng được người đang đẩy xe hỗ trợ bước đi tập tễnh bây giờ, năm đó là một bác sĩ thông minh tháo vát?
Thẩm Điềm nở một nụ cười thật tươi, "Ông nội, Điềm Điềm cũng nhớ ông nội ~", bé con tuy không biết tại sao ông nội lại nói chuyện như vậy, cũng không biết tại sao ông nội đẩy theo một chiếc xe, nhưng đây là ông nội của bé, vậy là đủ rồi!
Phương Tĩnh Lan nhìn Điềm Điềm hiểu chuyện, hốc mắt có chút đỏ lên, sau khi đỡ Thẩm Văn Khang ngồi xuống thì tìm phim hoạt hình cho Thẩm Điềm xem, lại gọt trái cây cho hai người..