Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 112




Gần đây Yến Thanh Trì cảm thấy đầu mình lớn gấp đôi rồi, từ sau sự kiện của Nguyên Minh Húc và Chu Cường, trình độ khẩn trương của Giang Mặc Thần với y lập tức tăng tám lần, biểu hiện cụ thể là đặc biệt mời cho y một tài xế, nói y muốn đi bất kì nơi nào cũng phải nhớ để tài xế đi theo, mỹ danh là lái xe cho y, nhưng Yến Thanh Trì vừa thấy cơ bắp trên người đối phương, đã biết đây là tài xế chỗ nào a, đây rõ ràng là bảo tiêu!

Yến Thanh Trì có thể làm sao bây giờ, Yến Thanh Trì nghe Giang Mặc Thần cẩn thận tìm từ, một câu hận không thể sửa chữa tám lần mới nói ra miệng, chỉ có thể gật đầu tỏ vẻ, dạ dạ dạ, được được được, tài xế thì tài xế, anh vui vẻ là được.

Ngay sau đó, y nhận được cuộc điện thoại đến từ mẹ mình, nói muốn lại đây thăm y, tất nhiên Yến Thanh Trì không từ chối. Nhưng mà, mẹ Yến đến đây thăm y, không đơn giản là thăm một cái như vậy, thăm một lần là ở lại chăm sóc Yến Thanh Trì ba ngày. Một bên nói với y ăn cái này tốt cho đứa nhỏ, một bên nói với y, cái này cái đó con đều không được chạm vào, ngủ nhiều vào, ít lên mạng, nói xong, lập tức tắt mạng dùm Yến Thanh Trì.

Yến Thanh Trì:...... Con gái mang thai cũng con yếu ớt bằng con đâu?

Bên này mẹ Yến vừa đi, bên kia mẹ Giang nghe tin nên cũng muốn tới, còn nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Tiểu Trì a, mọi người đều là mẹ, con không thể chỉ để mẹ con tới, không cho mẹ tới a, vậy nhà con sẽ cảm thấy nhà mẹ không coi trọng con."

Yến Thanh Trì thầm nói không đâu, người cảm nhà con thấy người nhà mẹ đều khá tốt, chỉ là y chỉ dám nói trong lòng thôi, trên mặt vẫn phải mỉm cười hỏi bà, "Vậy khi nào mẹ tới?"

Mẹ Giang cúp máy xong thì tới luôn, vừa hỏi y mấy chuyện trong nhà gần đây, vừa để tài xế khiêng mấy món người ta tặng, tự mình mua, tóm lại chính là một đống đồ lớn dọn vào nhà Yến Thanh Trì.

Chờ đến khi tài xế khiêng đồ vào xong, Yến Thanh Trì nhìn tổ yến bào ngư nhân sâm, có một loại dự cảm xấu.

Quả nhiên, giây tiếp theo, mẹ Giang mẫu đã khẳng định dự cảm của y, "Tiểu Trì a, tổ yến này là người khác tặng mẹ, đã chọn lựa xong, rất bổ, cũng tốt cho bảo bảo, con ăn nhiều một chút."

Yến Thanh Trì gật đầu.

"Mẹ nghe bạn mẹ nói, lúc vợ của con trai bà ấy mang thai chính là ăn bào ngư, đứa bé sinh ra vừa cơ linh (thông linh, nhanh nhẹn, khéo léo) lại đáng yêu, nên mẹ mua cho con một chút, nhưng cái này không thể ăn nhiều, con ăn theo thực đơn chút nữa mẹ viết cho con a."

Yến Thanh Trì tiếp tục gật đầu.

"Còn nhân sâm cũng là thứ tốt, bạn mẹ là bác sĩ, nói thai phụ mang thai giai đoạn đầu ăn chút nhân sâm, có thể tăng sức miễn dịch, phòng ngừa cảm mạo, gần đây thời tiết lạnh như vậy, nếu không mưa thì cũng là tuyết, nếu con bị cảm, còn không thể uống thuốc, vẫn là ăn chút nhân sâm phòng ngừa trước đi."

Yến Thanh Trì thầm nói, con cảm thấy thể chất của con cũng không tệ lắm, chắc là không dễ cảm mạo vậy đâu, nhưng y cũng chỉ có thể máy móc gật đầu.

Mẹ Giang cứ như vậy giới thiệu một vòng tất cả đồ mình mang đến, Yến Thanh Trì nghe hết một vòng, chỉ cảm thấy nhân duyên của Giang chắc là không tồi, bạn bè rất nhiều, mỗi người bạn đề cử cho bà một thứ, thức đơn một tháng của y đã được sắp xếp rõ ràng xong xuôi.

Ban đêm, Giang Mặc Thần về nhà, đã thấy mẹ mình đang nấu canh nấu cơm, vợ yêu mình thì đang ở phòng ngủ nghe nhạc, nhắm mắt dưỡng thần.

Giang Mặc Thần còn hơi kinh ngạc, khi còn trẻ mẹ hắn bận rộn công việc, cho rằng phụ nữ thời đại mới sao có thể bị nhốt trong bệ bếp, nên cơ bản chưa xuống bếp lần nào. Chờ sau này chị hắn tiếp quản công ty, mẹ hắn lại cảm thấy tuổi này của mình, dù là mặt hay là tay đều cần phải bảo dưỡng, hơn nữa trong nhà có bảo mẫu chuyên nấu cơm, nên càng không xuống bếp.

Lúc này, vậy mà bắt đầu làm cơm cho Yến Thanh Trì ở nhà bọn họ, Giang Mặc Thần cảm thấy đúng là quá thần kỳ.

"Bao nhiêu năm rồi anh không thấy mẹ anh xuống bếp, lần này đúng là nhờ công em." Giang Mặc Thần cảm khái sâu sắc trong tiếng piano du dương. "Đúng rồi, sao em lại nghe piano?"

Yến Thanh Trì quay đầu nhìn hắn, sắc mặt bình tĩnh, ngữ khí bất đắc dĩ, "Mẹ nói cái này là thai giáo, bồi dưỡng tình yêu thương âm nhạc nhiệt tình của con, kích phát tiềm năng âm nhạc của nó."

Giang Mặc Thần bị bộ dáng rõ ràng rất không muốn nhưng chỉ có thể nghe lời của y làm cho tức cười, xốc chăn ngồi xuống, duỗi tay ôm eo y, hỏi, "Em biết đàn dương cầm sao?"

"Biết a." Yến Thanh Trì gật gật đầu.

Mẹ nuôi y thích đàn dương cầm, vì thế trong nhà có một phòng chỉ để đàn, chỉ là bà thích thì thích, nhưng đàn không tốt lắm. Mỗi lần bà cảm thán điểm này, thiếu niên Yến Thanh Trì đều sẽ phản bác nói, "Không đâu, mẹ đàn rất dễ nghe."

Mỗi lần nghe vậy, bà đều ôn nhu cười với Yến Thanh Trì, xoa đầu y nói, "Tiểu Trì thích là được."

Yến Thanh Trì muốn thân cận bà, cho nên để bà dạy mình đàn dương cầm, y thiên tư thông minh, học mấy năm, ngược lại trò giỏi hơn thầy, y đàn tốt hơn mẹ nuôi mình nhiều, mẹ nuôi y còn vì thế mà rất vui vẻ, cảm thấy chuyện mình không làm được, con trai mình làm được, cũng coi như là hoàn thành tâm nguyện.

Nhưng bây giờ, những chuyện này đều đã qua.

Yến Thanh Trì không nhớ lại được bao lâu, từ trước đến nay y đều là một người lý trí luôn nhìn về phía trước, —— những ngày tháng đó đã là quá khứ, đã không còn gặp lại được, cho dù y nhớ nhung bao nhiêu, cũng không trở về được nữa. Cho nên, thay vì thương cảm cho hồi ức, chi bằng quý trọng cái trước mắt. Dù sao bây giờ y cũng rất hạnh phúc.

Giang Mặc Thần cảm thấy hơi thất bại với việc chuyện gì y cũng biết, không chịu thua tỏ vẻ, "Anh cũng biết."

"Vậy chắc là anh lợi hại hơn em rồi, em chỉ tùy tiện đàn đàn."

Giang Mặc Thần nhìn y, "Cho nên, có cái gì em không biết không?"

"Cái này không phải người dân cả nước đều biết sao?"

"Cái gì?"

"Ca hát a." Yến Thanh Trì bất đắc dĩ, "Từ khi tham gia "Tới Chiến Đi! Bằng Hữu!" xong, thuộc tính này của em, không phải đã bại lộ hoàn toàn sao?"

Thiếu chút nữa Giang Mặc Thần đã quên cái tiết tấu ma quỷ của y, y vừa nói như vậy, hắn lập tức nghĩ tới lúc hai người bọn họ song ca tình ca, thật ra hắn cảm thấy còn hơi đáng yêu khi Yến Thanh Trì không biết ca hát, dù sao, y biết đã đủ nhiều, loại khuyết điểm nhỏ này, ngược lại làm y có vẻ càng thêm chân thật.

Giang Mặc Thần chọc y, "Em nói xem, lỡ đâu bảo bảo bị di truyền cái đặc điểm này của em thì làm sao bây giờ?"

"Anh không thể nghĩ nó tốt một chút sao? Tỷ như nó được di truyền sự thông minh cơ trí của em, được di truyền sự anh tuấn tiêu sái của em, vì sao một hai phải được di truyền tài ca hát của em chứ? Em nhiều ưu điểm như vậy mà không chọn, nhất định phải chọn cái này sao?" Quả thật không phải ba ruột, Yến Thanh Trì bất mãn.

Giang Mặc Thần cười cười, " Được, di truyền sự thông minh cơ trí, anh tuấn tiêu sái, mười hạng toàn năng của em, vậy được rồi chứ."

"Còn kém không nhiều lắm, ai," Yến Thanh Trì buồn thúi ruột, "Đứa nhỏ này sẽ không được di truyền tài ca hát của em thật đi."

Giang Mặc Thần nhịn không được cười ra tiếng, "Bảo bối, em như vậy có hơi đáng yêu."

Yến Thanh Trì mắt lé nhìn hắn, "Darling, anh như vậy cũng có chút buồn nôn."

"Ngẫu nhiên buồn nôn, giống như gia vị, là nhu yếu phẩm của cuộc sống."

Yến Thanh Trì cảm thấy hắn còn rất biết cách nói chuyện, cười cười, không có phản bác.

"Hôm nay có khỏe không? Có chỗ nào không thoải mái không?" Giang Mặc Thần hỏi hắn.

Yến Thanh Trì nhìn nhìn ngoài cửa, "Mẹ ở đây mà, sao em có gì không thoải mái được a, bây giờ em cảm thấy mình giống y như vương tử đậu Hà Lan, nuông chiều từ bé, sống trong nhung lụa, ưu......" Nhất thời Yến Thanh Trì không nghĩ ra thành ngữ mở đầu là chữ "ưu" mà có ý nghĩa không khác lắm, vì thế quay đầu nhìn Giang Mặc Thần, "Ưu......"

Làm sao thì Giang Mặc Thần cũng không nghĩ tới, sao đang nói chuyện bình thường lại bắt đầu chơi nối tiếp thành ngữ? Ưu...... Do dự không quyết đoán? Vui vẻ thoải mái? Khôn sống mống chết*? Giang Mặc Thần nghĩ nghĩ, đột nhiên nghĩ đến phúc từ tâm đến, duỗi tay sờ sờ Yến Thanh Trì bụng, "Ưu sinh nuôi dạy tốt!"

* Khôn biết cân nhắc, dại cứ cố chấp sẽ thiệt thân

- ---------truyenfull là cđ nl mong manh-----------

Yến Thanh Trì: "...... Anh thắng."

Giang Mặc Thần cười cười, nhịn không được lại sờ soạng hai cái, Yến Thanh Trì câm nín, "Nó mới bao lớn, anh có thể sờ ra được cái gì a?"

"Vậy em có thể cảm nhận được nó sao?"

"Nói thật, không có gì cảm giác." Yến Thanh Trì bình tĩnh nói.

"Thanh Trì, em có nghĩ tới, em muốn con trai hay là con gái không a?"

Yến Thanh Trì cảm thấy chuyện này làm y khó xử, làm cha mẹ luôn khát vọng nhà có trai có gái đầu đủ, đương nhiên y hy vọng là đứa bé gái, làm thành một chữ "hảo", nhưng đứng từ góc độ hai người đàn ông nuôi một đứa nhỏ, y lý trí cảm thấy, con trai sẽ thích hợp hơn một chút. Cảm tính và lý tính lôi kéo, từ trước đến nay đều là một bộ đề nan giải, cho nên Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, nghiêm túc trả lời, "Em muốn đẻ Na Tra."

Giang Mặc Thần: "???"

Yến Thanh Trì nhìn hắn, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Na Tra không tốt sao? Trên có thể lên trời phong thần, dưới có thể xuống biển đánh rồng, võ công cao cường, hiểu chuyện đáng yêu, còn là thân củ sen, không có giới tính, anh thích con trai thì nó là con trai, thích con gái, anh cũng có thể coi nó là con gái, không tốt sao?"

"Vậy em muốn mang thai ba năm a?" Giang Mặc Thần rất không đành lòng.

Yến Thanh Trì nghĩ rất thoáng, "Dù sao cũng đã mang, một năm cũng là mang, ba năm cũng là mang, em mang nó ba năm, lúc sinh ra nó đã ba tuổi, vừa vặn đến tuổi đáng yêu nhất của đứa bé, cũng rất đáng giá."

Giang Mặc Thần:......

"Anh cảm thấy thế nào?" Yến Thanh Trì hỏi hắn.

Giang Mặc Thần cảm thấy lòng mình hơi mệt, hắn đi đâu mới có thể tìm được một Na Tra nhét vào bụng Yến Thanh Trì đây? Bây giờ hắn cho Yến Thanh Trì ăn thịt viên, ba năm sau, có thể thu hoạch một quả cầu thịt không?

Giang Mặc Thần vỗ vỗ tay vợ mình, "Tỉnh lại tỉnh lại, nên ăn cơm, chắc là không có Na Tra đâu, sau này sinh con gái, cột cái đầu Na Tra cũng được."

Yến Thanh Trì thở dài, xốc lên chăn xuống giường, tiếp tục cuộc sống vỗ béo dựng phu (phụ nữ là dựng phụ = thai phụ) của mình.

Mẹ Giang ở năm ngày mới lưu luyến không rời rời khỏi, trước khi đi còn dặn dò Yến Thanh Trì, nếu có chuyện gì phải lập tức điện thoại cho mình, dặn dò Giang Mặc Thần nhất định phải chăm sóc Yến Thanh Trì cho tốt. Giang Mặc Thần liên tục gật đầu, Yến Thanh Trì cũng đầy miệng đồng ý.

Kỳ Kỳ đứng ở cửa, ngoan ngoãn phất tay với bà, "Tạm biệt bà nội."

Mẹ Giang nghe âm thanh mềm mại trẻ con của bé, hơi không muốn đi nữa, nhưng lại lo lắng mình ở đây quá lâu, sẽ làm Yến Thanh Trì không được tự nhiên, lúc này mới cong lưng để Kỳ Kỳ hôn mình một cái, lại nhịn không được hôn bé một chút, lưu luyến không rời rời khỏi.

Giang Mặc Thần thấy mẹ mình đi rồi, mới nhẹ nhàng thở ra, hắn ở nhà ngây người với Yến Thanh Trì mấy ngày, mới cảm nhận sâu sắc cuộc sống của vương tử đậu Hà Lan cũng quá không dễ, cái này không được, cái kia cũng không được, muốn ăn cái gì cũng phải cân nhắc một chút, có thể ảnh hưởng tới bảo bảo không.

Hắn nhìn Yến Thanh Trì, "Hay là anh nói với mẹ anh một tiếng, sau này đừng tới nữa, quá gò bó, anh đã biết ngày thường anh quản em như vậy, em có tâm tình gì."

Yến Thanh Trì nghe vậy, cười cười, vỗ vỗ vai hắn, "Anh còn được, anh chỉ lo em hoạt động, mặc kệ em ăn nhậu chơi bời."

"Đúng vậy, anh chỉ quản em hoạt động, mẹ anh và mẹ em quản em ăn nhậu chơi bời, cuộc sống của em quá đáng thương."

Yến Thanh Trì cười ha ha, "Lời này nếu như bị mẹ em và mẹ anh nghe được, chắc sẽ nói hai chúng ta không hiểu chuyện, đang ở trong phúc mà không biết phúc."

"Vậy nên đừng để hai bà đến nữa trước? Anh thấy người thường mang thai, cũng không có nhiều cấm kỵ như vậy, không làm theo thì không sinh con ra được sao?"

"Em là người thường mang thai sao?" Yến Thanh Trì hỏi hắn, "Nhưng mẹ em nói, anh có thể tìm một người đàn ông mang thai ra là ví dụ không? Không được thì cẩn thận một chút."

Giang Mặc Thần thở dài, "Vậy chỉ có thể ủy khuất em."

"Em thấy cũng được." Yến Thanh Trì nói: "Tuy rằng em cảm thấy mọi người khẩn trương quá mức, quản lí em hơi nghiêm khắc, nhưng em có thể hiểu được, đều là vì tốt cho em, bằng không sao mọi người không đi quản người khác. Cho nên anh không cần để ý, hai mẹ thích tới thì cho hai mẹ tới, hai mẹ cảm thấy như vậy vui vẻ, thì anh để hai người vui vẻ đi. Dù sao cũng là vì tốt cho em và con, em khắc chế chút là ok."

"Em đúng là tri kỷ." Giang Mặc Thần nói, nhịn không được hôn hôn y, "Làm cho người ta thích."

Yến Thanh Trì liếc hắn một cái, cười cười, không nói gì.

———————