Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 121




"Quà Phó đạo tặng Kỳ Kỳ, nói là cảm ơn Kỳ Kỳ." Yến Thanh Trì nói.

"Cảm ơn Kỳ Kỳ?"

"Ừ, mấy hôm trước trước không phải sinh nhật Nghiên Nghiên sao, Kỳ Kỳ vẽ tranh cho nó, còn mua một con gấu nhồi bông, hôm sinh nhật Nghiên Nghiên Phó đạo cũng ở đó, nên Kỳ Kỳ nói với Phó đạo hy vọng chị ấy có thể mua thêm chút đồ chơi cho Nghiên Nghiên, Phó đạo vì cảm ơn Kỳ Kỳ, nên lúc mua đồ cho Nghiên Nghiên, cũng mua cho Kỳ Kỳ một cái."

Yến Thanh Trì nói xong, cười cười, "Mấy bạn nhỏ bây giờ thật thú vị, tuổi nhỏ nhưng lao tâm không ít, tối đó Nghiên Nghiên tìm em nói chuyện phiếm, nói chuyện có liên quan đến Kỳ Kỳ, Kỳ Kỳ lén đi tìm Phó đạo, hy vọng chị ấy có thể mua cho Nghiên Nghiên thêm chút đồ chơi." Y nhìn Giang Mặc Thần, "Đúng là có chút đáng yêu."

"Trẻ con mà, chỉ cần dạy dỗ tốt, đều rất đáng yêu. Nhưng nhà chúng ta chủ yếu là nhờ công em, lúc anh mới nhận nuôi Kỳ Kỳ, luôn rất lo lắng, lo lắng mình không biết cách dạy dỗ nó, lo lắng nó cũng không vui vẻ gì khi ở với anh. Sau đó em đến, Kỳ Kỳ cũng hoạt bát hơn không ít, tính cách cũng rộng rãi hơn rất nhiều." Giang Mặc Thần cảm khái.

"Cũng không thể nói như vậy, anh dẫn nó rời khỏi cô nhi viện càng sớm, đối với nó mà nói, chính là hạnh phúc lớn nhất. Không phải mỗi một bạn nhỏ trong cô nhi viện tiểu đều có thể có một gia đình. Có gia đình, luôn rất hạnh phúc." Yến Thanh Trì thật tình nói.

Giang Mặc Thần cảm thấy lúc y nói những lời này lộ ra chút thương cảm, nên nhéo mặt y một cái, "Đi thôi, chúng ta nên về nhà."

Yến Thanh Trì gật đầu, "Ừm."

Rất nhanh, thời gian chậm rãi đến tháng sáu, độ ấm tăng lên, rốt cuộc cũng có thể thấy được bụng của Yến Thanh Trì lớn lên bằng mắt thường.

Yến Thanh Trì nhìn bụng mình, cảm thấy mình có hơi kỳ quái, y đứng trước gương soi soi, hỏi Giang Mặc Thần, "Bây giờ em có giống một ông chú trung niên bụng bia không?"

Giang Mặc Thần đang soạn hành lý, trước đó hắn đóng nam chính trong bộ phim nhựa "Di Hoa Tiếp Mộng" được đề cử giải Kim Lộc ở nước ngoài, hắn cần phải tham dự lễ trao giải lần này, đang soạn đồ, đã nghe thấy những lời này của Yến Thanh Trì, Giang Mặc Thần hơi bất đắc dĩ ngẩng đầu nhìn y.

"Có ông chú trung niên nào đẹp trai như em sao?"

Yến Thanh Trì sờ sờ bụng mình, "Tuy rằng em nhỏ hơn anh vài tuổi, nhưng cũng đã cảm nhận được nguy cơ trung niên trước tuổi, sau này, chờ anh bước vào tuổi trung niên, em đã có thể dạy anh làm sao để giảm bớt áp lực."

Giang Mặc Thần quả thật bị mạch não của y đánh bại, "Em vẫn ngoan ngoãn ngồi đi, ông chú Yến."

"Lần này anh có thể lấy thưởng không?" Yến Thanh Trì hỏi hắn, "Đi bao lâu a."

"Sẽ không lâu lắm, yên tâm. Đến nỗi có lấy thưởng không......" Giang Mặc Thần nhìn y, "Đây đã không phải chuyện anh có thể quyết định."

"Vậy nếu nhận thưởng, anh trở về, muốn chúc mừng thế nào a?"

Giang Mặc Thần nghĩ nghĩ, "Hay là một nhà ba người chúng ta ăn một bữa cơm?"

"Chẳng lẽ chúng ta không cùng ăn cơm mỗi ngày sao? Đây mà là chúc mừng cái gì!"

"Nhưng hình như anh cũng không muốn cái gì, em muốn chúc mừng thế nào?" Giang Mặc Thần hỏi y.

Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, "Hoặc là kêu thêm bạn anh, cùng ăn một bữa cơm?"

Giang Mặc Thần cười khẽ, "Phương thức chúc mừng này của em cao minh hơn anh sao?"

Không có, nhưng đúng là không có gì cần đợi lúc chúc mừng mới làm được. Bây giờ tình cảm của hai người bọn họ cũng coi như là ổn định, sự nghiệp của Giang Mặc Thần thành công, tuy rằng sự nghiệp của y tạm thời đình trệ nhưng là cũng tiền cảnh quang minh, nhất thời hình như tìm không thấy phương thức chúc mừng gì.

Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, đột nhiên hai mắt sáng ngời, "Nếu anh nhận thưởng, chờ anh về, chúng ta lập tức lái xe!"

Giang Mặc Thần nghe vậy, nháy mắt bị những lời này chặn lại, Yến Thanh Trì híp híp mắt, hỏi hắn, "Muốn không?"

"Đây là vấn đề anh có muốn không sao? Vấn đề là em có thể không, bảo bối, hay là em hỏi bác sĩ trước xem có được không?"

"Vậy, nếu anh nhận thưởng, ngày tháng sau này, chúng ta lái xe bình thường, nếu anh không nhận thưởng, sau này chuyện có lái xe không, lái bao nhiêu lần, đều là em định đoạt, không cho anh phản bác."

"Anh không nhận thưởng chưa đủ thảm sao, em còn muốn như vậy, lương tâm của em không đau sao?"

Yến Thanh Trì lắc lắc đầu, "Tiểu soái ca như bọn em không có lương tâm."

Quả thật Giang Mặc Thần không có biện pháp nào với y, làm sao hắn cũng không nghĩ đến, cuối cùng mọi chuyện lại đi về hướng này, nhất thời dở khóc dở cười, cố tình Yến Thanh Trì còn ở bên cạnh dõng dạc nói, "Anh phải tin tưởng bản thân, lỡ đâu lần này anh nhận thưởng, anh sẽ từ tân tấn ảnh đế biến thành hai kim ảnh đế*, thật tốt."

* ảnh đế đã nhận 2 cúp

"Anh cảm ơn em a."

"Không cần khách khí." Yến Thanh Trì mỉm cười nói.

Giữa trưa hôm sau Giang Mặc Thần rời khỏi, hắn nhìn bụng Yến Thanh Trì, vẫn hơi lo lắng, dặn dò một đống, Yến Thanh Trì chỉ ngoan ngoãn gật đầu, bộ dáng vô cùng nghe lời.

"Em cứ gật đầu mãi, nghe lọt tai thật không?" Giang Mặc Thần rất hoài nghi.

"Yên tâm, anh đi rồi thì mẹ em đến ở mà, đến lúc đó còn quản nghiêm hơn anh, an tâm đi."

Giang Mặc Thần nghe vậy, thầm nghĩ cũng đúng, hắn ôm Yến Thanh Trì một chút, "Chăm sóc tốt bản thân."

"Anh cũng vậy."

"Anh đi đây."

"Bye bye." Yến Thanh Trì nhìn hắn vào thang máy, đóng cửa, trở về phòng.

Bây giờ bụng y đã hơi rõ ràng, nên không thích hợp ra ngoài nữa, bằng không lại luôn có cảm giác kỳ quái, nên nhiệm vụ đón đưa Kỳ Kỳ cũng giao cho gia trưởng hai nhà.

Kỳ Kỳ hơi khó hiểu tại sao đổi từ ba ba thành bà nội đưa đón bé, nên hỏi Yến Thanh Trì, "Ba ba vì sao ba không đến đón con nha?"

Yến Thanh Trì vuốt đầu bé trả lời, "Bởi vì bà nội rất muốn gặp con a, con xem a, mỗi ngày đều là Kỳ Kỳ, ba ba, phụ thân, ba người chúng ta ở bên nhau. Bà nội cũng rất thích Kỳ Kỳ a, nhưng bà nội không gặp được Kỳ Kỳ, nên mỗi ngày đều rất muốn đi đón Kỳ Kỳ, ở cùng Kỳ Kỳ nhiều thêm một lát, Kỳ Kỳ đồng ý không?"

Kỳ Kỳ nghe y nói như vậy, nhất thời hơi ngượng ngùng, cảm thấy bà nội nhớ bé như vậy, bé lại không nhớ bà nội như thế, nhất thời hơi thẹn thùng, cúi đầu gật gật, nhỏ giọng nói, "Vậy sau này Kỳ Kỳ sẽ đến trường, về nhà với bà nội."

"Ừm."

Kỳ Kỳ ôm cánh tay y làm nũng, "Vậy ba ba đừng nói cho bà nội biết Kỳ Kỳ vừa mới hỏi ba ba a."

"Được." Yến Thanh Trì ôn nhu nói.

Kỳ Kỳ rất vui vẻ, "Con đi giúp bà nội nấu cơm."

"Đi thôi." Yến Thanh Trì nhìn bé vui vẻ chạy ra ngoài, không khỏi cảm khái, trẻ con đúng là rất dễ dỗ.

Vệ Lam quay xong điện ảnh của mình rồi, rốt cuộc cũng rảnh rỗi, mới phát hiện đã nửa năm nay Yến Thanh Trì không có động tĩnh gì. Fan của y đã xé Weibo của Nam Tranh vài lần, thậm chí còn làm một bộ ba câu hỏi hỏi Nam Tranh.

Một hỏi Nam Tranh vì sao không nhận hoạt động cho Yến Thanh Trì trong lúc sự nghiệp đang bay lên.

Hai hỏi Nam Tranh sao không đối đãi tốt với Yến Thanh Trì.

Ba hỏi Nam Tranh có phải định đóng băng Yến Thanh Trì không.

Nam Tranh trả lời: Yến Thanh Trì không khoẻ, cần tĩnh dưỡng, nên trước mắt đang tĩnh dưỡng.

Fan của Yến Thanh Trì rất bất mãn với câu trả lời này, tiếp tục xé công ty, hỏi công ty sao năm trước còn êm đẹp, năm nay đã thành không khoẻ, không khoẻ chỗ nào, vì sao lại không khoẻ, nói rõ ràng!

Nhưng bản thân Quản Mai đã không rõ ràng, sao có thể nói rõ với các fan, chỉ có thể lấy acc của Yến Thanh Trì đăng một cái Weibo, ý đồ trấn an fan đang tức giận. Chính là fan tức giận sao dễ dàng được trấn an như vậy, đặc biệt là fan của nghệ sĩ đồng kỳ khác còn bỏ đá xuống giếng, dân mạng không rõ chân tướng đều tỏ vẻ, mắt thấy căn nhà của y lên cao, mắt thấy y chiêu đã khách khứa, mắt thấy căn nhà của y sụp đỗ. Còn có dân mạng đăng tin nóng trên diễn đàn, nói Yến Thanh Trì đắc tội cao tầng Nam Tranh, cho nên bị đóng băng.

Dù mấy bài viết bịa đặt lung tung rối loạn đăng không lâu đã bị xoá, nhưng Yến Thanh Trì mãi không lộ mặt, vẫn là tạo thành khủng hoảng với fan, đến nỗi các Yến Mạch tỷ tỷ lâu lâu phải đi xé Nam Tranh một lát, lại xé Quản Mai một lát.

Vệ Lam cũng không khỏi cân nhắc, hình như đúng là từ hết năm trước đến nay, đã lâu cậu không gặp Yến Thanh Trì, hẹn y vài lần, y đều từ chối. Sau đó cậu lại đi đóng phim, nên không hẹn Yến Thanh Trì nữa, lần này thừa dịp nghỉ ngơi hai người phải gặp một chút.

Vì thế Vệ Lam gọi điện cho Yến Thanh Trì, "Có thời gian không? Buổi tối mời cậu ăn cơm."

Yến Thanh Trì nhìn nhìn bụng mình, tâm nói thời gian thì có, nhưng gặp cậu thì không.

"Không có."

"Vậy ngày mai?"

"Ngày mai cũng không được."

"Ngày mốt?"

"Ngày mốt cũng không được."

Vệ Lam khó chịu, "Dù cậu là hoàng đế trăm công ngàn việc, tôi đã hẹn trước ba ngày rồi, sao còn không được."

"Không được thật mà."

"Sao lại không được, Giang Mặc Thần khoá cậu lại, không cho cậu ra ngoài à?"

"Đương nhiên không phải."

"Vậy ngươi nói cho ta vì cái gì?"

"Tôi không khoẻ."

"Cậu? Cậu không khoẻ?" Vệ Lam cảm thấy lời này quá không khoa học, lần trước cậu gặp Yến Thanh Trì, Yến Thanh Trì còn tung tăng nhảy nhót có được không. "Vậy được, tôi đi thăm cậu, cậu ở nhà hay ở bệnh viện?"

Yến Thanh Trì: "......"

"Nói chuyện a, cậu muốn cái gì? Trái cây? Sữa bò? Hay cái gì? Bình thường tôi đi thăm bệnh đều đi tay không, cũng không biết mua cho cậu cái gì, cậu muốn cái gì trực tiếp mở miệng."

Tôi không muốn gì hết! Tôi muốn cậu đừng tới!!

"Vừa rồi tôi nói bừa thôi, thật ra tôi không có vấn đề gì, cậu đừng đến thăm tôi." Yến Thanh Trì hấp hối giãy giụa.

Vệ Lam "hừ" một tiếng, "Cậu còn chơi tâm cơ với tôi, cậu không sợ làm thất vọng tôi đã giúp cậu tra cái này tra cái kia sao? Nói cái gì thiếu tôi một nhân tình, cậu trả tôi như vậy sao!"

"Không phải, Vệ Lam, tôi có việc thật, không có cách nào gặp cậu."

"Cậu đã làm chuyện gì không gặp người được à, còn không có cách nào gặp tôi. Không phải ở bệnh viện, vậy chắc chắn là ở nhà đúng không, cậu chờ đó, tôi lập tức đi xem rốt cuộc cậu đang làm cái quỷ gì!"

Vệ Lam nói xong, trực tiếp cúp điện thoại.

Yến Thanh Trì gọi lại cho cậu, không có người nghe máy. Trong lòng Yến Thanh Trì bất đắc dĩ một trận, thời đến, cản không nổi, để xem năng lực thừa nhận của Vệ Lam đến đâu.

Y nhìn nhìn bụng mình, không biết nếu y nói đây là bụng bia, Vệ Lam có tin không?

Vệ Lam tới rất nhanh, Yến Thanh Trì chắc là cậu cúp máy thì trực tiếp lái xe đến, y để bảo vệ quẹt thẻ thang máy cho Vệ Lam, tự mình mở cửa, chờ tiểu tổ tông này đến.

Vệ Lam vừa ra khỏi thang máy, đã thấy cửa nhà Yến Thanh Trì mở, cậu lập tức đẩy cửa ra, đã thấy Yến Thanh Trì đang ngồi trên sô pha.

"Trong tủ giày có dép lê dùng một lần với bao giày, tự cậu lấy đi."

Vệ Lam lười đổi giày, trực tiếp mang bao giày đi đến, "Không phải cậu rất tốt sao, tôi thấy sắc mặt cậu còn hồng hào hơn tôi."