Xuyên Thành Vị Hôn Phu Chuyên Tìm Đường Chết Của Ảnh Đế

Chương 24




Giang Mặc Thần đang nói chuyện với đạo diễn bộ phim mới, thấy y trở về, nên kết thúc câu chuyện, treo điện thoại, hỏi: "Kỳ Kỳ ngủ?"

"Ừm, còn muốn ngày mai em kêu nó sớm một chút, sợ đi trễ."

Giang Mặc Thần mỉm cười, "Nếu nó thích, sau này có thời gian có thể thường dẫn nó đi."

Yến Thanh Trì lấy áo ngủ của mình từ trong ngăn tủ, quay đầu nhìn về Giang Mặc Thần, "Anh? Có thời gian? Thường đi?" Y khẽ cười một chút, "Người bận rộn như anh sao có thể có nhiều thời gian như vậy, lại nói tiếp, mấy ngày nay sao anh lại có thời gian ở nhà? Không đóng phim sao?"

"Thời gian trước vừa mới đóng máy, cho nên thời gian này dùng để bổ sung một ít đại ngôn quảng cáo và tạp chí, tháng sau phim mới mới khởi động máy. Bên em thì sao, giải ước với Tinh Duyệt chưa?"

"Chờ Lý Giang về nước làm một số thủ tục, trả tiền vi phạm hợp đồng là xong việc."

"Cần bao nhiêu tiền, tiền vi phạm hợp đồng của em Nam Tranh sẽ giúp em gánh."

Yến Thanh Trì nghĩ nghĩ, dù sao sau này mình cũng làm công cho Nam Tranh, để Nam Tranh trả cũng không tính là chiếm tiện nghi, y duỗi tay làm một con số, Giang Mặc Thần cười một cái, "Chỉ một chút như vậy?"

Hắn đánh giá Yến Thanh Trì một lát, rất đau lòng nói: "Em cũng thật không đáng tiền."

Yến Thanh Trì ha hả, "Tục ngữ nói cá tìm tôm, tôm tìm tôm, em không đáng tiền như vậy, không phải anh cũng tìm người không đáng tiền vậy sao?"

"Em thật đúng là trợn mắt còn có thể nói dối."

Yến Thanh Trì mỉm cười, "Bình thường, bình thường."

Giang Mặc Thần bất đắc dĩ, "Yên tâm đi, rất nhanh em sẽ rất đáng giá, đến lúc đó phỏng chừng Tinh Duyệt phải khổ sở."

"Mượn lời tốt của anh." Yến Thanh Trì vừa nói vừa đi vào phòng tắm.

Chờ đến lúc Yến Thanh Trì đi ra, đã thấy Giang Mặc Thần đọc sách cạnh đèn giường.

"Sao anh còn chưa ngủ a?" Y xốc chăn lên giường, "Đang xem cái gì?"

Giang Mặc Thần cho y nhìn nhìn bìa sách, là 《 Bá tước Monte Cristo 》.

"Nhìn thấy cuốn này, em lại nhớ tới nỗi sợ đọc bút kí năm cấp ba."

"Vẫn rất thú vị, thoạt nhìn cũng rất thoải mái."

"Vậy anh tiếp tục xem đi, em ngủ trước." Yến Thanh Trì nói, đã muốn nằm xuống ngủ, lại bị Giang Mặc Thần ngăn cản.

Giang Mặc Thần đặt sách trên tay lên tủ cạnh đầu giường, quay đầu nhìn về phía y, "Tâm sự."

Yến Thanh Trì dựa vào đầu giường, "Nói cái gì?"

Giang Mặc Thần cũng dựa sát vào.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, Giang Mặc Thần suy nghĩ một lát, mới chậm rãi mở miệng nói: "Nhà của chúng ta đặt tên, là theo bối. Cho nên chị anh tên Tinh Thần, anh tên Mặc Thần, đồng lứa của bọn anh, bối là Thần, chỉ là đem chữ Thần đặt sau mà thôi. Kỳ Kỳ đồng lứa vừa vặn đến chữ Chi, cho nên anh đặt tên nó là Giang Chi Kỳ. Tên này, thật ra chỉ là đơn thuần vừa vặn đến chữ "Chi". Nếu đến phiên chữ "Nhược", Kỳ Kỳ có lẽ phải tên Giang Nhược Kỳ."

"Nhưng mà," Giang Mặc Thần nhìn về phía y, "Anh thật thích cách em giải thích cho Kỳ Kỳ, em cho cái tên này một ý nghĩa mới, mà ý nghĩa này, anh rất thích."

Yến Thanh Trì hơi kinh ngạc, tuy rằng lúc ấy y cảm giác được Giang Mặc Thần đứng ở cửa, cũng biết hắn hẳn là nghe được, nhưng không nghĩ rằng hắn sẽ vì vậy mà trò chuyện đêm khuya với mình.

"Em chỉ thuận miệng nói thôi, chính là muốn Kỳ Kỳ tin tưởng chúng ta thích nó, để nó có thể tin tưởng chúng ta, có thể nói ra một ít cảm xúc nó giấu trong lòng."

Giang Mặc Thần gật đầu, "Anh biết, chỉ là mặc kệ thế nào, chuyện này, thật cảm ơn em."

"Không cần khách khí, dù sao Kỳ Kỳ cũng là con của em."

"Đây là đương nhiên. Anh muốn nói chỉ là cái này, hiện tại nói xong, ngủ đi."

Yến Thanh Trì nghe vậy, không nhịn được cười, y còn tưởng rằng buổi tối mà Giang Mặc Thần chính thức tâm sự với mình như vậy, tưởng rằng sẽ nói chính sự gì, không nghĩ tới chỉ là nói cảm ơn. Yến Thanh Trì cảm thấy hắn không khỏi đứng đắn quá mức, rồi bỗng nhiên nhớ tới, đêm qua, lúc Giang Mặc Thần xin lỗi y hình như cũng nghiêm túc đứng đắn như vậy.

Yến Thanh Trì nghĩ đến đây, không biết vì sao, thế nhưng cảm thấy Giang Mặc Thần đứng đắn xin lỗi và cơm ơn như vậy có hơi đáng yêu.

"Được rồi, thấy anh nghiêm túc cảm ơn em như vậy, em nói cho anh một bí mật nhỏ."

"Cái gì?"

"Anh có hôn Kỳ Kỳ bao giờ chưa?"

Giang Mặc Thần không nghĩ tới y sẽ hỏi cái này, hắn nhớ lại một chút, lắc lắc đầu.

"Lần sau anh có thể hôn hôn nó chút, ngoài miệng Kỳ Kỳ không nói, nhưng thật ra rất thích thân mật như vậy. Anh hôn nó, nó sẽ rất vui vẻ. Bạn nhỏ a, không sai biệt lắm đều như vậy, khi còn nhỏ ba anh hôn anh anh không cảm thấy thật vui vẻ sao."

Lúc y nói nửa câu đầu Giang Mặc Thần còn khẽ gật đầu, chờ tới nửa câu sau, lại là hừ lạnh một tiếng, "Ba anh mới không hôn anh."

"A?"

"Tình thương của cha như núi a, anh thấy ngọn núi nào chủ động hôn du khách chưa?" Hắn mang theo chút bất đắc dĩ, bình tĩnh nói: "Ba anh, chính là điển hình của phụ thân Trung Quốc, dù là thích em, cũng không chủ động biểu hiện ra ngoài, vĩnh viễn một bộ dáng nghiêm túc đứng đắn, hôn anh? Trong mộng còn có đi."

Yến Thanh Trì nghiêng đầu nhìn hắn, "Cho nên, bây giờ anh phun tào, là đang oán hận, hay muốn em hôn anh?"

Giang Mặc Thần nháy mắt thẹn quá thành giận, "Em nói hươu nói vượn cái gì, chúng ta không phải đang nói đến đề tài này sao, anh chỉ là thuận miệng nhắc tới thôi." Thật là phát thần kinh, Giang Mặc Thần nghĩ thầm, thế nào đột nhiên nói cái này với y, mình thật là điên rồi mới nói với em ấy những lời này!

"Bây giờ là anh thẹn quá thành giận sao, thật ra lấy quan hệ của chúng ta bây giờ, nếu anh muốn em hôn anh, em......"

"Em câm miệng đi." Giang Mặc Thần thô thân thô khí ngắt lời y, sau đó chuyển đầu tắt đèn, "Ngủ."

Yến Thanh Trì nhìn loạt động tác thình lình của hắn, nhịn rồi lại nhịn, vẫn là không nhịn được cười ha hả lên, "Giang Mặc Thần, bây giờ anh có hơi đáng yêu đấy."

Giang Mặc Thần mở đèn, "Em lại không ngủ, tin anh làm em đêm nay đều không ngủ được không?"

"Nói giống như em không ngủ, anh có thể ngủ."

Giang Mặc Thần bị y tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, kéo chăn, trực tiếp đẩy ngã người xuống giường, chuẩn bị để y tự mình trải nghiệm kết cục một chút.

Kết quả hắn mới đẩy ngã người, đã thấy Yến Thanh Trì ngẩng đầu, thật mềm mại hôn lên trán hắn một cái.

Giang Mặc Thần nhất thời sửng sốt.

Yến Thanh Trì cười cười, "Đây là hôn chút ngủ ngon, ngủ đi."

"Em lúc này còn muốn ngủ? Chậm!"

"Đừng như vậy." Yến Thanh Trì chỉ chỉ đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường, "Ngày mai còn phải đi công viên với Kỳ Kỳ, lại không ngủ, ngày mai không có tinh thần."

"Bây giờ mới biết ngủ? Vừa nãy là ai quậy phá không chịu ngủ?"

"Là em, là em." Yến Thanh Trì biết nghe lời phải, "Em sai rồi, lần sau em không dám nữa, ngài đại nhân đại lượng, buông tha em lần này đi." Yến Thanh Trì vẻ mặt vô tội.

Giang Mặc Thần quả thật bị kĩ thuật diễn cường hãn của y làm cay mắt, hắn trừng mắt nhìn Yến Thanh Trì một cái, không nói chuyện, xoay người ngủ bên cạnh Yến Thanh Trì.

Yến Thanh Trì duỗi tay tắt đèn, "Ngủ ngon."

"Ngủ ngon." Giang Mặc Thần nói xong, nhắm hai mắt lại.

Nhưng mà không bao lâu, hắn lại hơi bực bội mở mắt, sờ sờ nơi Yến Thanh Trì hôn qua, chỉ cảm thấy nới đó dường như có cái gì, ẩn ẩn nóng rực, hắn duỗi tay xoa xoa, lại càng lau càng nhớ lại bộ dáng Yến Thanh Trì đột nhiên hôn mình, đã nói chỉ là thuận miệng nói thôi, đã muốn mượn cớ hôn mình như vậy sao! Không thể ngủ đàng hoàng sao!

Giang Mặc Thần cắn chặt răng, cưỡng bách mình nhắm mắt lại.

——————