Xuyên Thành Vợ Cũ Của Lão Đại Cưng Chiều Con Gái

Chương 47: 47: Đầu Tư





Gần đến Tết, Giang Nhu và Lê Hân bắt tay vào chuẩn bị cho bữa cơm tất niên, làm thịt viên, sủi cảo trứng, còn làm một ít bánh quai chèo và bánh cuộn thừng để ăn vặt.

Đừng nhìn An An bây giờ vẫn còn nhỏ, bé con ăn rất được, dùng mấy chiếc răng nhỏ chậm rãi nghiền bánh cuộn thừng, còn ăn rất giỏi.

Giang Nhu còn cùng Lê Hân ghé qua căn hộ bên kia dán câu đối, dành chút thời gian trang trí cho nhà mới.

Hai người thảo luận rất nhiều, phòng ngủ chính dành cho Giang Nhu và Lê Tiêu, phòng ngủ phụ cho An An, Lê Hân sẽ ngủ ở căn phòng hướng Bắc.

Sau này Lê Hân cũng không có nhiều cơ hội ở nhà, nếu cô bé thật sự học trường chuyên, vậy nửa tháng mới có thể trở về một lần, vào đại học thì càng khỏi phải nói.

Trước kia Giang Nhu là không đành lòng đứng nhìn cô bé chịu bất hạnh, nghĩ có thể giúp thì cứ giúp, nhưng hiện tại thì không như vậy, cô đã thật sự yêu thương, xem Lê Hân như em gái mình.

Cô có thể cảm nhận được, Lê Hân rất dựa dẫm mình, có đôi khi không chỉ là một người chị, mà còn là hình bóng một người mẹ mà nơi đáy lòng cô bé vẫn luôn thấy thiếu vắng.
Giang Nhu hi vọng cô bé ngày càng tốt hơn, gần gũi với mình hơn một chút, mọi chuyện cũng có thêm một người để thương lượng.

Loại cảm giác này không giống với Lê Tiêu, có một số việc chỉ có con gái mới có thể thấu hiểu lẫn nhau.

An An càng ngày càng thông minh, bây giờ đã biết tự mình ăn cơm.

Sau khi Lê Tiêu biết chuyện đã dành thời gian làm cho con gái một bộ đồ dùng ăn cơm hình mèo bằng gỗ, dĩa hình mặt mèo, muỗng và đũa hình móng vuốt, vô cùng đáng yêu, cũng sẽ không làm cục cưng bị thương.

Kỳ thật bên ngoài có bán bộ đồ dùng ăn cơm cho trẻ em, nhưng Giang Nhu không thích lắm, đẹp thì có đẹp, chỉ là làm bằng gốm không tráng men, Giang Nhu cảm thấy dùng không tốt.

Lê Tiêu làm bộ đồ dùng này rất tốt, làm rơi không vỡ mà còn rất sạch sẽ.

Chỉ là bé con ăn cơm không quá suôn sẻ, lần nào cũng làm cho mặt dính đầy cơm, có đôi khi còn vừa ăn vừa tự chơi.

Giang Nhu cũng mặc kệ, để bé con ngồi một mình trên ghế chậm rãi mà ăn.

Cục cưng không chỉ biết ăn cơm mà năng lực học tập cũng rất mạnh, nhìn thấy Giang Nhu xào rau, bé con sẽ cầm muỗng nhỏ bắt chước làm theo.

Còn biết bày tỏ mong muốn với Giang Nhu, vừa đến giờ cơm đã nói với Giang Nhu muốn ăn thịt ~ thịt.
Chuyện là mấy ngày trước Giang Nhu có nấu món thịt kho tàu, vừa mới không để ý đến, bé con đã bò lên ghế, bóc một miếng bỏ vào trong miệng.

Ngày thường Giang Nhu sẽ không cho bé con ăn đồ ăn có hương vị quá đậm, sau khi phát hiện thì có muốn lấy ra khỏi miệng bé con cũng lấy không được, cuối cùng hết cách, Giang Nhu đành đút cho bé cưng ăn một miếng thịt mềm tan và béo ngậy.

Có thể là vì ngon, kể từ đó bé cưng bắt đầu nhớ thương không thôi, ngày nào cũng đòi ăn thịt.

Buổi tối nằm mơ trong miệng cũng cứ nhắc mãi.
Lê Tiêu nhìn mà đau lòng, bèn nhờ Giang Nhu làm thịt kho tàu cho con gái cưng ăn, ở trong mắt hắn, thỉnh thoảng ăn một chút cũng không có vấn đề gì.

Quả thật là không có gì, nhưng hắn quên mất trí nhớ của con gái hắn tốt như thế nào rồi sao? Ăn được một lần sẽ có lần thứ hai, ngày nào cũng đòi ăn thì làm sao bây giờ? Giang Nhu không muốn bé con có tật xấu này nên thẳng thừng nói với hắn, con còn nhỏ, ăn không dễ tiêu, muốn làm thì hắn tự đi mà làm.

Ngày hôm sau, Lê Tiêu quả thật làm cho con gái cưng một chén thịt kho tàu, chẳng qua thịt kho tàu hắn làm dường như không quá giống thịt kho tàu Giang Nhu làm.

Thịt kho tàu do Giang Nhu làm ăn vào béo ngậy mà không ngán, màu sắc tươi sáng, ăn vào mềm tan trong miệng.

Hình như Lê Tiêu cho hơi nhiều nước tương, màu sắc đen thui, bé con vừa nhìn đã kháng cự ngửa ra phía sau, lúc được bố đút ăn, cục cưng do dự liếc hắn một cái, sau đó ngập ngừng cắn một miếng nhỏ.

Nếm được hương vị rồi thì lập tức uốn éo đầu nhỏ, cảm thấy khó ăn.

Thì ra không phải món thịt nào bé cưng cũng sẽ ăn.

Lê Tiêu còn hỏi bé con: "Sao lại không ăn? Không phải con muốn ăn món này hay sao?"
Lúc hắn đưa thịt đến bên miệng cục cưng, cái miệng nhỏ mím chặt, sống chết cũng không chịu mở ra.
Làm cho Giang Nhu và Lê Hân nhìn mà cười đau cả bụng.

Lê Tiêu tức giận xoa đầu nhỏ của bé con: "Mới có bao lớn chứ, còn kén ăn."
Cuối cùng đành tự mình ăn.
Giang Nhu bèn làm bánh gà bí ngòi cho con gái ăn, bé cưng lập tức ăn ngon lành, thấy bố nhìn mình thì ngẩng đầu cười ngọt ngào, còn chủ động chia một phần cho hắn: "Bố ăn đi."
Vô cùng hào phóng.
Lê Tiêu cũng không thèm khách sáo, trực tiếp cầm lấy rồi nhét vào miệng.


Ừ, quả thật rất ngon.

Bởi vì nếm mùi thịt kho tàu do bố làm, lúc sau An An không bao giờ ồn ào đòi ăn thịt nữa, hiện tại lại muốn ăn bánh ~ bánh.

——
Càng gần đến Tết, Lê Tiêu càng bận rộn, ngày nào cũng phải đi ra ngoài mời cơm, tặng lễ vật, tiêu tiền như nước, ngày nào về nhà cũng nồng nặc mùi rượu, An An cũng không thèm cho hắn ôm.
Một ngày trước khi đến Tết, Lê Tiêu hỏi Giang Nhu có rảnh hay không, nói muốn cô cùng hắn tham gia một buổi triển lãm.

Vừa nghe đã biết buổi triển lãm này rất khác, là loại hình kêu gọi đầu tư, có rất nhiều người nước ngoài tham gia, Lê Tiêu phải khó khăn lắm mới giành được một suất.

Cho dù đến cuối cùng không lôi kéo được nhà đầu tư nào, nhưng nếu đã có thể xuất hiện ở đó, về sau cũng có thể dùng để ra oai.

"Hiện giờ quốc gia đang nâng đỡ các thương hiệu nội địa, anh có thể giành được một vé cũng không chỉ nhờ kết quả của việc mời cơm, mà còn là nhờ phù hợp với điểm này."
Kể từ sau khi cải cách mở cửa, có rất nhiều thương hiệu nước ngoài thành lập nhà xưởng ở trong nước, xâm chiếm thị trường quốc nội, chuyện này quả thật đã làm gia tăng thu nhập của nhiều người, chỉ riêng tỉnh G đã phát triển rất nhanh chóng, gần như là thay đổi từng ngày, hiện tại còn xây dựng tàu điện ngầm, trước kia hắn cũng chưa từng nghe nói đến tàu điện ngầm là cái gì.

Mà ở nơi quê nhà bên kia, tựa như vẫn còn dừng lại ở mười mấy năm trước.
Hắn không chỉ một lần cảm thấy may mắn vì đã đến đây, hắn không muốn An An ngu si, đần độn mà lớn lên giống như hắn, hắn hi vọng con gái hắn sẽ được ngồi tàu điện ngầm, được ăn cơm Tây, được đi chơi công viên giải trí, biết cái gì là piano, cái gì là múa ba lê…
Thế giới này rất không công bằng, có người vừa sinh ra đã sở hữu BMW và biệt thự, mà cũng có người vừa ra đời đã bị vây hãm nơi địa ngục.

Điều hắn có thể làm chính là khiến cho thế hệ sau của hắn trưởng thành trong hạnh phúc và giàu sang, không cần vì mưu sinh mà làm khó bản thân, có thể làm những chuyện mình muốn làm.

Giang Nhu gật đầu, cô còn chưa từng được xem triển lãm, có chút tò mò hỏi: "Ngày mai phải không? Vậy hôm nay em đi gội đầu."
Lê Tiêu: "..."
Ngày hôm sau, Giang Nhu dậy sớm chuẩn bị tươm tất, tóc cô chưa từng duỗi, không tính là thẳng lắm, cho nên chỉ búi lên, sau đó cố ý trang điểm nhẹ nhàng, kẻ lông mày và thoa chút son dưỡng có màu.
Chọn một chiếc áo len cổ cao màu trắng cùng áo khoác dài màu trắng nhạt, mùa đông ở tỉnh G cũng không tính là rất lạnh, từ lúc bắt đầu vào đông đến nay Giang Nhu cũng chưa có mua áo bông, chỉ mua áo khoác, phối cùng với quần jean xanh và bốt màu trắng.
Lúc cô bước ra, bé con nhìn đến ngẩn người, nghiêng đầu quan sát, sau đó vui vẻ đi vòng quanh Giang Nhu.

Giang Nhu bế cục cưng lên vỗ về, dỗ dành: "Hôm nay con ở nhà chơi với dì út được không? Mẹ và bố có việc phải đi ra ngoài, buổi trưa sẽ đem đồ ăn ngon về cho con."
Bé con ỷ lại mà ôm cổ Giang Nhu, Giang Nhu bèn ôm con gái nhỏ đi lại trong phòng dỗ dành một lúc rồi giao cho Lê Hân.

Lê Hân cũng dỗ dành: "Hôm nay dì út dạy con vẽ tranh được không, chúng ta vẽ bố mẹ, vẽ An An và hoa nhỏ nhé."
Bé cưng trông mong nhìn theo bóng lưng Giang Nhu và Lê Tiêu đi ra ngoài, nhưng cũng không khóc lóc hay làm ầm ĩ.

Chờ đến khi không còn nhìn thấy người mới dẩu miệng xoay người ôm lấy Lê Hân.

Lê Tiêu chở Giang Nhu đến buổi triển lãm bằng chiếc minibus cũ của hắn.

Địa điểm tổ chức triển lãm có hơi xa, đi xe mất gần một giờ mới đến, lúc hai người đến thì bên ngoài đã đậu đầy xe, Lê Tiêu đành phải đậu xe ở ven đường có hơi xa một chút.

Lúc Giang Nhu nắm tay Lê Tiêu đi về phía cửa lớn còn gặp được Thường Dũng ở đó.

Thường Dũng đang ôm một cô gái trẻ đẹp, cô gái đó cũng không sợ lạnh, bên ngoài khoác âu phục màu đen, bên trong là váy dây màu đỏ, mái tóc được uốn gợn sóng thời thượng.

Cô ta mang giày cao gót, lúc đứng bên cạnh Thường Dũng còn cao hơn gã nửa cái đầu.

Thường Dũng nhìn thấy hai vợ chồng họ, mở miệng chào hỏi trước: "Trùng hợp thật, anh còn tưởng rằng chú đến một mình, không nghĩ đến chú sẽ dẫn em dâu đến đây."
Lê Tiêu cười cười: "Chị dâu nhỏ cũng tới à? Nghe nói chị dâu nhỏ học chuyên ngành tiếng Anh, xem ra hôm nay là sân nhà của anh rồi."
Thường Dũng được khen rất vui vẻ, ra vẻ khiêm tốn xua tay: "Cái gì mà sân nhà với không sân nhà chứ, anh chỉ là đến đây xem cuộc vui thôi."
Cô gái đứng bên cạnh Thường Dũng liếc mắt nhìn quanh Lê Tiêu, sau đó mỉm cười gật đầu, nghe những lời của Lê Tiêu khiến cho cô ta có chút nở mày nở mặt, cả người cũng trở nên tự tin hơn.

Giang Nhu vì Lê Tiêu mà không còn cách nào khác ngoài việc gượng cười, chẳng qua sau khi Thường Dũng đưa người đi, lập tức nghiến răng nghiến lợi nhỏ giọng mắng một câu: "Ghê tởm."
Lê Tiêu nghe mà buồn cười, hắn phát hiện cô dường như chỉ biết dùng có hai chữ này để mắng chửi người khác.

Lê Tiêu dẫn cô đi vào trong, hai người đến quầy trưng bày sản phẩm của mình trước, trên quầy dài hai mét không chỉ bày các loại hạt và thịt heo khô, mà còn có những loại đồ ăn vặt khác, có bánh ngọt nhỏ, cơm cháy, cổ vịt…
Mỗi loại đều được đóng gói đẹp mắt.

Sau quầy là ba nhân viên mặc âu phục, hai nam một nữ, một nam và một nữ trong đó rất đẹp, dáng người cao thẳng, ngoại hình ưa nhìn, bọn họ được Lê Tiêu cố ý dùng nhiều tiền mời đến từ trường đại học, một ngày năm trăm.

Cho nên hai người vô cùng ra sức làm việc, đọc bản thảo vô cùng trôi chảy.

Ba người thấy Lê Tiêu đến, vội vàng kêu một tiếng: "Ông chủ, bà chủ."

Giang Nhu có hơi xấu hổ khi bị gọi như vậy, ngược lại Lê Tiêu thì rất thản nhiên, gọi người phụ trách bên cạnh hai người kia, có hơi thấp hơn đến hỏi: "Sắp xếp mọi chuyện thế nào rồi?"
Người phụ trách vội nói: "Đều đã sắp xếp ổn thỏa, tôi đã nói chuyện với hai người bọn họ rồi, đợi đến lúc có người đến đây chụp ảnh, hai người nhớ cười tươi một chút, còn tìm thêm bảy tám người, đến lúc đó sẽ làm như đến đây xem sản phẩm.".

Truyện Đô Thị
Lê Tiêu gật đầu: "Không có người tới đầu tư cũng không sao, chờ những người đó chụp xong, cậu đi lấy một bản về đây, có lúc sẽ hữu dụng."
"Được."
Lê Tiêu nhìn thoáng qua quầy, thấy không có vấn đề gì bèn đưa Giang Nhu đi dạo chỗ khác, Giang Nhu phát hiện hầu như không có ai đến xem đồ ăn ở bên này.

Không thể không hỏi: "Sao anh biết không có ai đến đầu tư?"
Lê Tiêu nhìn khắp bốn phía, nghe được lời này, nói thẳng: "Buổi triển lãm này tổ chức vì thương nhân nước ngoài, mấy người nước ngoài đó chỉ thích hàng thủ công mỹ nghệ của nước ta, những món đó đem ra nước ngoài có thể bán giá cao gấp mấy lần, nhưng đồ ăn thì không được, bọn họ cảm thấy dơ, mất vệ sinh."
Giọng điệu lúc nói những lời này của hắn rất bình tĩnh, thấy Giang Nhu im lặng, hắn lại nói: "Cũng không có gì để tức giận, nước ta là đất nước đông dân, sớm hay muộn gì cũng sẽ phát triển, muốn thay đổi loại định kiến khắc sâu này thì cần có thời gian, chúng ta bây giờ chỉ cần làm tốt việc của mình là được."
Giang Nhu kinh ngạc quay đầu nhìn hắn: "Không nghĩ tới anh lại nhìn nhận vấn đề một cách sâu sắc như vậy."
Lê Tiêu tỏ vẻ thản nhiên: "Có sao? Đây không phải chuyện rất rõ ràng hay sao?"
Rõ ràng?
Cũng không phải, ngay tại thời điểm này, nhiều người Trung Quốc vẫn rơi vào mặc cảm về sự khác biệt quá lớn giữa Trung Quốc và phương Tây, bọn họ không nhìn ra điểm này, cảm thấy cái gì của phương Tây cũng tốt hơn Trung Quốc.

Giang Nhu đã từng nghe một vị cảnh sát già nói, lúc đất nước vừa mới thực thi chính sách cải cách mở cửa, nước M đã đoán trước được nước Hoa trong tương lai sẽ là đối thủ lớn nhất của bọn họ, cho nên đưa ra một loạt các chính sách chèn ép, nâng đỡ những quốc gia xung quanh, xâm nhập văn hóa, truyền thông tuyên truyền độc hại, v.v… Thủ đoạn ùn ùn không dứt.
Giang Nhu vừa đi theo Lê Tiêu vừa xem, sau đó không cẩn thận lại đụng phải Thường Dũng, Thường Dũng lúc này không rảnh nói chuyện với bọn họ, gã đang cùng với cô vợ bé nói chuyện phiếm với mấy người nước ngoài.

Tiếng Anh của cô gái kia không tốt lắm, dùng toàn là văn viết, có mấy chỗ cũng phát âm không chuẩn.

Nhưng Thường Dũng lại cảm thấy rất có mặt mũi, nói chuyện rất lớn tiếng, làm như sợ mọi người xung quanh không nghe thấy.

Giang Nhu bĩu môi nói với Lê Tiêu: "Em nói còn tốt hơn cô ta."
Lê Tiêu trực tiếp kéo cô đi: "Đừng kích động, lúc này anh còn chưa muốn ở bên ngoài đắc tội với Thường Dũng, chúng ta coi như không nhìn thấy đi."
Nếu Thường Dũng đã muốn duy trì dáng vẻ anh em tốt và một ông chủ tốt, vậy hắn sẽ phối hợp, chuyện này đối với hắn chỉ có lợi, dựa vào quan hệ với Thường Dũng hắn cũng dễ dàng làm việc hơn nhiều.

Dù sao Thường Dũng nhiều nhất là ở sau lưng sử dung một chút thủ đoạn nhỏ, ở bên ngoài gã ta cũng không dám làm xằng bậy.

Bằng không chính gã cũng không xuống đài được.
Giang Nhu gật đầu: "Được rồi, nghe anh, hay là để em về dạy anh tiếng Anh nhé, sau này làm kinh doanh chắc chắn có thể sử dụng đến."
Trước kia cô từng xem qua bài tập tiếng Anh của hắn, viết nhăng viết cuội, có vẻ như hắn cũng học không tốt.

Lê Tiêu trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Được."
Hắn cảm thấy học thêm một kĩ năng cũng không xấu.

Hai người lại nhìn về phía khác, bên này là quầy trưng bày các loại rượu, Giang Nhu không kìm được mà kéo người qua đó xem.

Đi được mấy bước, Giang Nhu đột nhiên kéo áo Lê Tiêu, ra hiệu cho hắn nhìn phía trước.

Lê Tiêu theo tầm mắt cô nhìn về phía trước, sau đó nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc âu phục, mang giày da, hắn khó hiểu hỏi: "Làm sao vậy?"
Giang Nhu nhỏ giọng giải thích: "Có nhớ lúc trước em nói gì với anh không? Ngày đầu tiên em đến siêu thị làm nhân viên tiếp thị đã có người mua năm cân thịt heo khô và các loại hạt, người nọ còn khen An An đáng yêu, chính là anh ta.

Không nghĩ tới anh ta cũng tới chỗ này."
Phong thái của người này rất tốt, lúc ấy Giang Nhu còn tưởng anh ta là giáo sư hay giáo viên gì đó, hơn nữa còn mua nhiều, cho nên ấn tượng rất khắc sâu.
Lê Tiêu nhướng mày, nhìn nhiều thêm một chút, đúng lúc người phía trước đang nghiêng người cầm một chai rượu lên xem, mái tóc hơi hoa râm nhưng khuôn mặt cũng không già, mang một gọng kính mỏng, khuôn mặt sáng sủa, khí chất nho nhã.
Nghĩ ngợi chốc lát, hắn dẫn theo Giang Nhu đi về phía người nọ.

Giang Nhu vội vàng kéo hắn, lo lắng nhỏ giọng nói: "Anh làm gì vậy? Anh ta nhất định không quen biết chúng ta đâu."
Lê Tiêu không quan tâm, sau khi đến gần còn chủ động đưa tay ra với người nọ, cười nói: "Chào anh, tôi là Lê Tiêu, người phụ trách sản phẩm của Mười Hai Con Giáp.

Lúc nãy đang đi dạo vợ tôi có nói trông anh rất quen mắt, sau đó mới nhớ ra lúc trước ở siêu thị anh từng mua mười cân sản phẩm của chúng tôi, cho nên tôi muốn đến đây nói với anh một tiếng cảm ơn."
Người đàn ông dường như có hơi bất ngờ, thấy Lê Tiêu đưa tay ra, vội buông chai rượu trong tay, đưa tay đón lấy tay hắn, nghe được lời này, theo bản năng nhìn về phía Giang Nhu bên cạnh Lê Tiêu.

Sau đó như thể nghĩ tới cái gì, lập tức bừng tỉnh: "Thì ra là cô à, chào hai người, tôi họ Du, tên là Du Thừa Ân."
Tiếp theo lại khen một câu: "Đứa nhỏ rất đáng yêu."
Lê Tiêu nghe thấy cái tên này, ánh mắt chợt lóe, ý cười trên mặt cũng gia tăng, còn làm như quen thuộc nói: "Cảm ơn anh, lúc trước buôn bán không tốt lắm, đúng lúc trường đại học của cô ấy được nghỉ, bèn chủ động nói muốn giúp đỡ cho tôi rồi ôm con chạy tới siêu thị làm nhân viên tiếp thị."
"Ban đầu tôi cũng không để ý lắm, không nghĩ đến chỉ một buổi sáng đã bán được khá tốt.


Lúc trưa tôi đến đón hai mẹ con cô ấy, cô ấy còn rất hào hứng kể với tôi, nói lúc sáng có một người siêu tốt, mua tận mười cân.

Cũng bởi vì vậy, chúng tôi mua một túi dâu tây đem về nhà, làm cho con gái chúng tôi cực kì hạnh phúc."
Người đàn ông nghe xong mỉm cười, có thể tưởng tượng ra cô ấy và đứa nhỏ lúc ấy đã vui vẻ biết nhường nào, nhưng đối với anh ta, đó cùng lắm cũng chỉ là một hành động nho nhỏ.
Không khỏi nghĩ đến khi bản thân và vợ chung tay gây dựng sự nghiệp cũng đã trải qua những năm tháng vui buồn lẫn lộn như vậy.

"Đồ ăn vặt của mọi người rất ngon, mọi người trong nhà tôi đều rất thích."
Lê Tiêu cười nói: "Cảm ơn anh đã thích, hôm nay có thể gặp mặt ở đây âu cũng là do có duyên.

Nghe nói anh có một đứa con trai xấp xỉ tuổi với con gái tôi, sau này có cơ hội có thể cùng chơi."
Nói xong bèn nói: "Anh cứ bận việc tiếp đi, tôi cũng không làm phiền anh."
Tựa như hắn thật sự chỉ đến đây để chào hỏi.

Cũng không biết có phải người nọ nhớ đến con trai mình hay không, mỉm cười: "Được, cậu cũng đi thong thả."
Lê Tiêu gật đầu với người nọ rồi dẫn Giang Nhu rời đi.
Chờ khi đã đi xa, Lê Tiêu nhẹ giọng lẩm bẩm: "Du Thừa Ân, cái tên này nghe rất quen."
Giang Nhu cũng cảm thấy tên này quen tai: "Có lẽ nghe giống với tên tác giả của Tây Du Ký - Ngô Thừa Ân."
Lê Tiêu lắc đầu: "Không phải, hình như anh đã từng nghe ai đó nhắc đến người này."
Hai người sợ người ta hiểu lầm, bèn đi về một hướng khác, đi được mấy bước, Lê Tiêu đột nhiên dừng bước nói: "Nghĩ ra rồi, thì ra là anh ta.
Giang Nhu tò mò hỏi: "Ai vậy?"
Lê Tiêu quay đầu nhìn cô, ánh mắt sáng lấp lánh: "Anh ta không nổi tiếng lắm ở tỉnh G.

Mười mấy năm trước, anh ta và vợ chung tay gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, âm thầm chạy đến Hồng Kông thành lập một doanh nghiệp tư nhân lớn, mấy năm nay thì quay lại đại lục, đầu tư rất mạnh."
"Nghe nói hình như anh ta và vợ kết hôn mười mấy năm cũng không có con, mấy năm trước đến đại lục gặp được một ngôi miếu nên đi vào cúng bái, sau đó trở về thì vợ anh ta mang thai, hai vợ chồng mê tín, cho nên dần dần chuyển sự nghiệp về đại lục."
Giang Nhu nghe xong dở khóc dở cười: "Thật hay giả đó?"
Lê Tiêu cũng cười: "Ừ, nghe nói con của anh ta còn nhận một gốc cây trong miếu làm ba nuôi, lễ tết sẽ đến đó cúng bái.

Thú vị thật, có lẽ người giàu đều tương đối mê tín."
Lúc trước hắn cũng đã nghe không ít kẻ có tiền thảo luận sư thầy nào chuẩn, nói ngôi chùa nào linh thiêng nhất.

Hai người đi dạo rất nhiều nơi, trước khi rời đi, người phụ trách Mười Hai Con Giáp bên kia đột nhiên kích động chạy đến nói: "Ông chủ, lúc nãy có một vị họ Du đến đầu tư cho chúng ta một khoản tiền lớn."
Lê Tiêu sửng sốt, sau khi kịp phản ứng mới vội hỏi: "Người đâu? Có còn ở đây không?"
Người phụ trách lắc đầu: "Đi rồi, là trợ lý của anh ta tới, nhưng có để lại danh thiếp của ông chủ bọn họ."
Sau đó đưa chi phiếu và danh thiếp cho Lê Tiêu.
Lê Tiêu nhận lấy.
Giang Nhu đứng ở bên cạnh nhìn thoáng qua, nhìn thấy con số trên tấm chi phiếu thì hít hà một hơi, tận một trăm vạn, thật nhiều.

Nhịn không được mà nhắc nhở: "Có muốn gọi điện thoại nói cảm ơn hay không?"
Lê Tiêu có chút kích động, làm sao cũng không nghĩ đến chỉ là chào hỏi mấy câu đã có thu hoạch như vậy, hằn còn định từ từ mà làm.

Gật đầu: "Em chờ một chút, anh đi ra ngoài gọi điện thoại."
Người phụ trách cũng nhanh chóng nói: "Bà chủ, tôi đi trước, bên kia không có ai trông chừng thì không được."
Giang Nhu cười cười: "Mau đi đi."
Giang Nhu đứng tại chỗ đợi trong chốc lát, Lê Tiêu gọi điện thoại khoảng năm đến sáu phút, sau khi trở về thì phấn khích nói: "Anh đã hẹn anh ta đầu năm ăn bữa cơm."
"Nhanh như vậy?" Giang Nhu có chút kinh ngạc với tốc độ của hắn.
Lê Tiêu nhanh chóng cúi đầu, trộm hôn một cái lên mặt cô: "Em đúng là ngôi sao may mắn của anh mà."
Giang Nhu lo hắn làm trôi lớp trang điểm của mình, vội đưa tay sờ, cũng không để ý hắn nói gì: "Cũng là do anh biết nắm bắt cơ hội, nếu đổi lại là em, nhất định em đã xem như không nhìn thấy."
Cô nói lời này là thật lòng, kêu cô tới siêu thị làm nhân viên tiếp thị thì được, dù sao cũng không ai biết ai, mạnh dạn chút là được, nhưng kiểu chủ động tiếp cận làm quen này thì thật đúng là xấu hổ.
Dù sao Giang Nhu cũng không làm được, lo lắng người ta thầm cười nhạo mình.

Bây giờ hai người đã thật sự không đơn giản chỉ là đi dạo, có lẽ tâm tình không tồi, Lê Tiêu thương lượng với Giang Nhu buổi chiều hai người đi xem phim.

Giang Nhu có chút do dự, An An vẫn còn ở nhà chờ bọn họ, có điều cũng chỉ là do dự như vậy một lát, sau đó không chút do dự gật đầu: "Em còn muốn ăn một bữa tiệc hải sản lớn."
"Được."
Lê Tiêu đồng ý xong lại không nhịn được mà nói: "Thứ đó toàn là vỏ, cũng không biết em thích ăn cái gì?"
Giang Nhu lười nói chuyện với hắn, dù sao thì cô vẫn cứ thích ăn đấy.

Lúc hai người đi tới cửa lại đụng mặt Thường Dũng, gã ôm lấy cô gái kia lên xe, sau đó nhanh chóng biết mất.

Hai người đứng ở cửa đợi người đi rồi mới chuẩn bị đi, mới vừa nhấc chân, bả vai của Lê Tiêu lại đột nhiên bị người ta chụp lấy từ phía sau.
Hắn quay đầu lại nhìn, đối diện với người quen, cười nói: "Anh Phong?"
Trần Phong không buông tay, mà là siết bả vai hắn: "Tôi nghe nói cậu và Thường Dũng đã nghỉ chơi rồi? Đã sớm nói gã ta không phải thứ gì tốt mà, cậu còn không tin tôi."
Lê Tiêu không hùa theo hắn nói xấu Thường Dũng, chỉ nói: "Cũng không tính là nghỉ chơi, chỉ là công việc đó không thích hợp với tôi."
Trần Phong "xùy" một tiếng: "Cậu còn nói giúp cho gã ta? Bây giờ gã ta cứ gặp người ta là nói bản thân đã tặng cho cậu một căn hộ lớn, người không biết chuyện còn mắng cậu qua cầu rút ván, còn nâng cao uy tín của gã."
Lê Tiêu cười cười: "Anh ta quả thật đã tặng cho tôi một căn hộ lớn, tôi cũng đã lấy rồi, dù sao không lấy cũng phí."
Trần Phong cười lớn: "Tôi thích cái tính tình này của cậu, có gì khó khăn thì tới tìm tôi, anh nhất định giúp cậu."
Lê Tiêu nói đùa: "Vậy tôi sẽ xem là thật."
"Chẳng lẽ tôi còn nói đùa với cậu hay sao?"
Nói xong, hắn vẫy tay rời đi, trước khi đi còn gật đầu với Giang Nhu, nhưng cũng không tính là quá thân thiện.

Giang Nhu vội mỉm cười lại với người nọ, đợi người đi mới hỏi: "Cũng là bạn của anh sao?"
Lê Tiêu gật đầu: "Trần Phong, anh đã từng nhắc qua với em."

Giang Nhu vừa nghe cái tên này đã lập tức nghĩ đến, là con nhà giàu lúc trước suýt chút nữa đã bị bọn bán hàng đa cấp lừa, cô nhìn theo bóng lưng người nọ, đánh giá một câu: "Người này có vẻ không tồi."
Lê Tiêu: "Cũng được, hắn ta và một đám con nhà giàu khác ăn chơi lêu lổng.

Anh không dám quá thân cận với người này, sợ sau này xảy ra chuyện, người bên cạnh hắn ta sẽ trở thành kẻ chết thay."
Lê Tiêu hiểu rõ điểm này, cho nên hắn không hề hối hận lúc trước đã lựa chọn Thường Dũng, nếu cho hắn chọn lại lần nữa, hắn vẫn sẽ chọn như vậy.

Ít nhất, khi đi theo Thường Dũng, hắn hời được một căn hộ, còn kiếm được không ít tiền.

"..."
Giang Nhu phát hiện, mắt nhìn người của cô không quá chuẩn.

Sau khi rời khỏi triển lãm, hai người trước tiên là đi ăn một bữa tiệc hải sản lớn, Lê Tiêu không quen ăn mấy món tôm cua này, hắn vẫn cảm thấy thịt kho tàu ăn ngon hơn, thứ này không chỉ phải lột vỏ, thịt còn ít, cũng không biết có cái quỷ gì để ăn.
Tuy rằng trong lòng oán trách vỏ khó lột, nhưng hắn vẫn vừa ăn vừa chịu thương chịu khó lột vỏ cho Giang Nhu.

Cơm nước xong xuôi, hai người bèn đi xem phim, Giang Nhu chọn xem phim hoạt hình 《 Toy Story 》, bộ phim hoạt hình này rất nổi tiếng, chẳng qua trước kia cô từng xem, bây giờ rạp chiếu phim có, bèn chọn xem.

Lê Tiêu thấy vậy còn lấy làm lạ: "Đây không phải hoạt hình cho con nít xem sao?"
"Người lớn xem cũng được."
Sau đó, hai người vào phòng chiếu phim, phát hiện toàn là người lớn đưa con đi xem, chỉ có hai người bọn họ là người trưởng thành.
Lê Tiêu vừa ngồi xuống đã bắt đầu cười ha hả: "Lần sau đưa An An đến đây đi, con bé chắc chắn sẽ thích."
Giang Nhu trừng hắn một cái.
Xem phim hết một buổi trưa, sau khi hết phim thì đã là hơn ba giờ chiều, Giang Nhu vì trở về dỗ dành con gái cưng, lúc ra khỏi rạp chiếu phim còn cố ý mua hai xâu kẹo hồ lô và hai quả bóng bay.

Cục cưng ở nhà trông chờ mòn mỏi, thấy bố mẹ trở về, gấp gáp vịn vào ghế muốn đi qua.

Giang Nhu vội tiến lên ôm bé con.
An An rất dễ dỗ, chỉ cần một xâu kẹo hồ lô đã cười toe toét, cục cưng ngồi trên đùi mẹ, mỗi tay cầm một quả bóng bay, Giang Nhu cầm kẹo hồ lô cho bé con liếm phần đường bên trên.

Nhưng không cho ăn nhiều, bé con liếm một miếng, Giang Nhu sẽ ăn một viên, rất nhanh đã ăn hết.

Bé con ăn xong thì nhìn sang phía dì út, phát hiện dì út cũng đã ăn xong.

Chép miệng.
Ngày hôm sau chính là giao thừa.

Cả ngày hôm qua không được nhìn thấy bố mẹ, cho nên buổi tối An An cực kì dính người, mãi cho đến khuya mới chịu đi ngủ.

Buổi sáng, một nhà ba người ngủ nướng đến chín giờ sáng.

Lê Hân đi ra ngoài mua bữa sáng trở về, cô bé rất thích ăn cháo tóp mỡ ở đây, cửa tiệm đó đông khách, trời còn chưa sáng hẳn cô bé đã đi xếp hàng, mua bốn phần trở về, cộng thêm bánh quẩy, bánh rán và bánh bao.

Ăn xong phần của mình, phần còn lại bỏ vào nồi, sau đó bắt đầu quét tước vệ sinh.
Chuyện đầu tiên sau khi bé cưng thức dậy chính là kêu dì, hôm qua dì út đã chơi với cục cưng cả một ngày, tình cảm của hai người bây giờ vô cùng sâu sắc.

Lê Tiêu bèn giúp bé con thay quần áo rồi để cục cưng đi ra ngoài, bản thân thì quay trở lại ổ chăn muốn tiếp tục ngủ thêm một lát, nào biết mới vừa nằm xuống, cục cưng đã ở bên ngoài dùng sức gõ cửa.
"..."
Giang Nhu cũng tỉnh, ngáp một cái, chậm chạp bò dậy: "Đúng là cục nợ mà."
Lê Tiêu nằm ngửa ở trên giường, nghe xong không nhịn được mà bật cười, cảm thấy cũng chỉ có An An có thể trị được cô.
Dậy tắm rửa ăn uống, mãi cho đến mười giờ rưỡi Giang Nhu mới bắt đầu chuẩn bị cơm tất niên.
Năm nay ăn Tết ở bên ngoài, cho nên Lê Tiêu cũng không cần đi dâng hương, hắn ở nhà dán câu đối, sau đó bắt đầu phụ giúp Giang Nhu.
Căn nhà này đã cũ, phòng bếp cũng không dùng củi như căn nhà ở huyện thành, cũng không sử dụng gas như những gia đình khá giả khác, mà là dùng bếp lò đốt bằng than đá.

Lê Hân phụ trách cắt rau.
Lê Tiêu mang theo An An đi ra sân rửa rau.

Bé con nào có chuyện rửa rau, chỉ là nghịch nước, tay nhỏ làm rau trong chậu văng tung tóe ra ngoài, lại còn cười khanh khách vô cùng vui vẻ.

Lê Tiêu liếc nhìn phòng bếp, nhỏ giọng nói: "Lát nữa mẹ mắng con đấy."
Cục cưng hết nhìn hắn, lại nhìn sang chậu rau, tay nhỏ còn đang khua nước trong chậu, nhưng rõ ràng không còn vô pháp vô thiên như vừa rồi.

Dường như cũng biết mình gặp rắc rối.
Một lát sau, bé cưng đột nhiên đứng lên, lủi thủi đi vào phòng bếp ôm chặt lấy dì út, ăn vạ trong lồng ngực dì.

Lê Hân không biết vì sao lại thế này, thấy tay nhỏ của cục cưng lạnh ngắt, bèn xoa xoa rồi đặt đến bên cạnh bếp lò để sưởi ấm.

Khi Lê Tiêu đem rau dưa đã rửa xong trở lại phòng bếp, bé con trực tiếp xoay người qua để mông đối diện với hắn.

Nào biết bố An An không thèm khách sáo chút nào, trực tiếp nói với Giang Nhu: "Con gái em làm đó."
Giang Nhu nhìn một chậu lá cải lung tung, lộn xộn, thẳng tay đập một phát lên cánh tay hắn: "Anh cũng không biết xấu hổ mà bắt con bé rửa rau."
Lê Tiêu đã sớm biết sẽ như vậy.
Giữa trưa, cơm nước xong xuôi, Lê Tiêu đi ra ngoài một chuyến, khi trở về ôm theo một chiếc tivi..