Xuyên Thời Không Tu La Chi Nữ

Chương 117: Huyền Thần Y và Minh Sát 4




Huyền Thần Y cười khồ lắc đầu, nói, “Không có. Ta có thể cản được mũi kiếm của ngươi đến hiện tại, đã là kì tích”

Minh Sát nhìn vết thương không ngừng chảy máu của hắn, không nói gì cả.

“Tà không thể thắng chính, vĩnh viễn không thể” Huyền Thần Y hết hơi nói, cố gắng nhìn thẳng đôi mắt đỏ như máu của Minh Sát, hắn nhìn đối thủ tuấn mỹ bất phàm mang theo khí chất tà mị trước mắt, cười cười, “Nếu ngươi thực sự yêu nàng, tại sao muốn nàng cả ngày trầm mê trong giết chóc ?”

Minh Sát chuyển kiếm, Huyền Minh kiếm lập tức mang theo sát khí đằng đằng ! Đôi mắt đỏ như máu của hắn cũng mang theo sự lạnh lẽo.

“Có lẽ ngươi nói rất có đạo lý, nhưng, là ta mang nàng đến thế giới giết chóc này. Ta sẽ mang nàng rời đi, nhưng, cho dù là lúc nào, bất cứ ai cản trở trước mặt nàng, khiến nàng không vui, đều phải chết !”

“Kiếm pháp này của ngươi, hình như là kiếm pháp ‘Quỷ’ mà nàng sử dụng” Huyền Thần Y nói, “Không ngờ Minh Sát ngươi, vì nàng, có thể thành quỷ lần nữa”

Minh Sát không nói lời nào, hắn kinh ngạc nhìn Huyền Thần Y đã rơi vào thế hạ phong hơn nữa còn bị thương, nhưng lại có thể kiên trì lâu như vậy. Kình An Vương, quả nhiên danh bất hư truyền. Khó trách nàng từng khuynh tâm vì hắn. Minh Sát nhàn nhạt nghĩ, trong lòng không biết nổi lên cảm giác như thế nào.

“Nhiều người thích nàng như vậy, nhưng, hôm nay ta mới biết, bọn ta tự cho rằng yêu nàng sâu sắc, nhưng cũng không bằng một chút tình yêu của ngươi dành cho nàng”

Huyền Thần Y an tĩnh cười nói, “Đáng tiếc, ta định trước là cùng nàng đối địch, không thể giống như ngươi. Kì thực, Minh Sát, ta rất muốn hoán đổi vị trí với ngươi”

Hắn đột nhiên ném thanh kiếm duy nhất trong tay giúp hắn ngăn cản cái chết, ngẩng mặt nghênh đón một kiếm hung ác đâm tới của Minh Sát !

Minh Sát kinh ngạc, kiếm trong tay không kịp khống chết đâm vào ! Máu tươi bắn ra bốn phía, nhuộm đỏ cả Huyền Minh kiếm !

Gương mặt tuấn mỹ của Huyền Thần Y trắng bệch : “Ta có thể kiên trì lâu như vậy, cũng có thể xem là kì tích” Hắn lặp lại lần nữa.

Minh Sát khôi phục tâm trạng của mình, lạnh lùng rút Huyền Minh kiếm ra, máu tươi lại bắn ra, nhuộm trên hồng y của hắn, nhìn không ra màu máu.

“Đúng”

Hắn vẩy đi vết máu trên kiếm, ngẩng đầu nhìn bộ hạ phía sau Huyền Thần Y chạy tới.

“Vương gia ! Vương gia !”

Vết thương trước ngực Huyền Thần Y đau đớn, hắn dần dần không nhìn rõ cảnh trước mắt.

“Chăm sóc Vương gia các ngươi cho tốt, đừng nghĩ đến chuyện đến Ma giáo gây chuyện nữa. Nếu không, Minh Sát ta gặp một người giết một người !”

Thân ảnh hồng y trong ánh mắt mơ hồ của Huyền Thần Y biến mất dần. Hắn từ từ nhắm mắt hôn mê.

“Cứ như vậy mà ngủ đi, không đối đầu với nàng, cũng rất tốt”

Hắn tự nói với chính mình.