Xuyên Về Năm 70

Chương 58: Chương 58





Gặp cái xe kia dần dần biến mất ở trong tầm mắt chính mình, xung quanh khôi phục thành một mảnh tối đen, Diệp Uyển Oánh cố nén sự sợ hãi, lau nước mắt trên mặt, âm thầm tự động viên chính mình, rồi sau đó cất bước đi bộ về.

Hiện tại cô giống như chim sợ cành cong, có tiếng động tùy ý đều có thể dọa cô sợ chết khiếp, vạn hạnh là, tuy rằng là ngoại ô, nhưng con đường coi như bằng phẳng, cô đi tất không chỉ cảm thấy cộm cộm, chưa đến mức đau.
Đường xa đằng đẵng, khi nào thì cô mới có thể trở lại ngôi nhà ấm áp đây? Càng làm cho cô sợ hãi là đêm nay cô thật sự có thể bình an về nhà sao?
Diệp Trường Hưng xem thời gian có phần đứng ngồi không yên, Uyển Oánh chưa từng có trở về trễ như vậy, hôm nay con bé làm sao thế? Cho dù muốn ở lại nhà anh, con bé cũng nên gọi điện thoại báo về nhà chứ? Kênh TV không biết đã phát lại mấy lần, thật sự không nhịn được ông cầm lấy điện thoại, gọi vào dãy số quen thuộc.
Thật ra, lúc này ông mới hơi nóng ruột, không nghĩ con gái thật sự xảy ra chuyện, ông muốn nương cơ hội này trò chuyện với người bên kia.

Bất luận là vợ hay con, ông đều có chút nhớ nhung, cho dù Gia Thành không phải thân sinh, song nhiều năm như vậy thằng bé bầu bạn bên cạnh mình, chưa từng không gặp mặt lâu đến thế.
Về phần hiện tại ông không có hành động vì ông luôn luôn chờ, chỉ có bên kia muốn nhận thân, sai lầm của ông mới có vẻ nhỏ đi một chút, nhận được vợ con tha thứ cũng dễ dàng hơn một ít.
“Alo? Uyển Oánh à?” Nhìn thấy dãy số quen thuộc đến mức không thể quen hơn được nữa, La Gia Thành không nghĩ nhiều, chỉ tưởng em gái gọi cho mình, lại không nghĩ rằng truyền đến tiếng cha dượng hoang mang.
“Uyển Oánh không ở chỗ con à?” Trong lòng Diệp Trường Hưng king ngạc, con gái là bảo bối trong lòng ông, hơn ba mươi tuổi ông mới có một đứa con độc nhất.

Hiện tại vợ con đều bỏ đi, nếu cô con gái này có chuyện gì, không phải muốn mạng của ông sao?
“Đầu giờ chiều con bé đã đi? Còn chưa về nhà?” Phát hiện tình huống không đúng, La Gia Thành nói rõ sự tình.
“Chưa, đứa nhỏ này vẫn chưa trở về, cũng không gọi điện lấy một lần.” Tay cầm điện thoại hơi run, đầu Diệp Trường Hưng đầy mồ hôi, con gái có thể đi đâu? Đã muộn quá rồi?
“Ông đừng nóng vội, tôi gọi điện thoại đi ra ngoài tìm, trăm ngàn đừng nóng vội, tìm được tôi sẽ gọi điện thoại cho ông, có thể là con bé đi chơi điên nên quên gọi điện thoại, trăm ngàn đừng nóng vội, chờ tin tức của tôi.” Phát hiện giọng điệu cha dượng có chút hoảng loạn, giọng cũng biến đổi, La Gia Thành vội trấn an đối phương.


Tình cảm của anh với người đàn ông này rất phức tạp, nhưng mặc kệ thế nào, anh không hy vọng người đàn ông này xảy ra chuyện gì, dù sao anh gọi ba nhiều năm như vậy.
Cúp điện thoại, La Gia Thành kể rõ mọi chuyện cho vợ mình, sau đó nói cho mẹ mình đồng nghiệp tìm mình có việc, anh xoay người ra khỏi cửa.
—— tôi là đường ranh giới ——
Tâm tình La Gia Tề vui vẻ tựa vào sô pha xem tivi, trong lòng anh rất đắc ý.

Nhìn xem, nhìn xem, em gái thích nhất vẫn là mình, trở về em ấy ngoan ngoãn nói ra tình hình thực tế, ngay cả tên mặt trắng kia cũng không giấu diếm.

Ha ha, anh đã nói rồi, hai người có cảm tình nhiều năm như vậy, không phải những gã người đàn ông kia nói mấy câu là phủi sạch?
“Anh, em tắm xong rồi, anh mau đi tắm đi.” Nha Nha lau tóc từ phòng tắm đi ra, chuyện thứ nhất chính là cầm lấy điều khiển từ xa đổi kênh.
Nhìn đến chuyên mục bóng đá mình thích bị đổi thành phim truyền hình ố á, La Gia Tề bất đắc dĩ đứng dậy, chuẩn bị đi tắm.
Tuy rằng với điều kiện nhà họ, mua thêm tivi là chuyện trong tầm tay, nhưng mà hai người này thích dùng một TV để cướp điều khiển, mỗi lần đến tối sẽ tìm đủ mọi lý do để chuyển sang kênh mình thích, tranh cướp của nhau rất vui vẻ, không ai nhường ai.
Gặp anh trai không tình nguyện đi, Nha Nha vui vẻ ngồi vào sô pha, xem phim truyền hình mình thích, nếu không quý trọng thời gian, lát nữa anh trai tắm xong đi ra sẽ lại là một trận chiến đấu để phân phối lại.
La Gia Tề vừa đóng cửa phòng tắm, nghe được tiếng chuông vang lớn, cầm lấy điện thoại nhìn dãy số bên trên, không kiên nhẫn ấn nhận.
“Alo, Gia Tề à? Em có gặp Uyển Oánh không?” Giọng đối phương vội vàng làm cho La Gia Tề ngẩn ra.


Diệp Uyển Oánh kia lại chọc phiền toái? Một ngày trời, tại sao không có lúc nào yên tĩnh thế?
“Lần cuối cùng nhìn thấy cô ta là trước khi gọi điện cho anh, sao vậy? Cô ta chưa về à?” Nhíu mày hỏi, anh có thể tưởng tượng đối phương lo lắng đến mức nào, nếu là Nha Nha, chẳng những lúc này chưa về còn không có tin tức, anh tin mình sẽ điên mất.
Bên kia La Gia Thành bất đắc dĩ nói: “Buổi chiều trở về một lần, sau khi đi mất thì không thấy bóng dáng, anh đã hỏi hết nhà các bạn học, không có tin tức của con bé.” Nếu không, anh đâu có điên mà gọi điện cho Gia Tề? Đây là một chút hy vọng cuối cùng của anh, nhưng hiển nhiên vẫn khiến cho anh thất vọng rồi.

“Thật có lỗi Gia Tề, quấy rầy em nghỉ ngơi, anh cúp máy trước đây.” Lúc này La Gia Thành cũng không có tâm tình nói thêm gì đó, vừa tìm được em trai, anh cũng không muốn mất đi em gái.
“Anh, Diệp Uyển Oánh làm sao vậy?” Gặp hai hàng lông mày anh trai nhíu chặt trừng mắt với điện thoại, Nha Nha quan tâm hỏi.

Cho dù không thích cô nhóc kia như thế nào, cô ta cũng là em gái ruột của anh trai, tựa như lời đối phương, hai người còn có một nửa huyết thống cơ mà, bình thường không để ý tới là một chuyện, cô không hy vọng cô ta thực sự xảy ra chuyện gì.
“Ừm, cô nhóc phiền toái này mất tích, hiện tại bạn bè bạn học đều không tìm thấy cô ta, anh ta cô đang đi tìm khắp thế giới kìa.” Về phần cô gái này, anh thật sự không thích, nhưng tưởng tượng ban ngày đối phương luôn gọi anh Hai, anh có chút không nhịn được lo lắng vì cô bé, con gái con lứa trễ như thế mà chưa về, cha mẹ cô nhóc giáo dục con cái như thế nào?
Nha Nha vừa nghe thế, buộc mái tóc lên, đồng thời nói với La Gia Tề: “Anh, để em đi thay quần áo, sau đó chúng ta ra ngoài tìm xem.” Đã trễ thế này, một cô gái còn chưa về nhà thật sự làm cho người ta lo lắng, mặc kệ có thể tìm được hay không, bọn họ cũng nên thử xem, nhiều người nhiều thêm một phần lực lượng cũng tốt.
La Gia Tề không nói lời nào, thấy em gái đi thay quần áo, anh cũng về phòng thay áo khoác, sau đó hai người lái xe ra ngoài tìm người.
Tỉnh B lớn như vậy, bọn họ có một chiếc xe đi tìm thế nào? Không có manh mối, La Gia Tề đành lấy điện thoại huy động thêm người, công ty Gia Thần của anh cái khác không có, người làm việc vẫn không thiếu.

Một cú điện thoại, toàn thể ra ngoài tìm người, không biết thì chớ lo, anh nói tên tuổi, nói ra tướng mạo đại khái, tìm đi, dù sao cô gái lúc này còn lắc lư ở bên ngoài thật sự không nhiều lắm.
Đang lái xe đi không có mục đích, có người điện báo.
“Anh Gia Tề, bọn em ở cửa vào phía Đông thành phố trông thấy một cô gái, ăn mặc giống như anh nói, chỉ là không đi giày.” Gặp vẻ mặt cô gái có vẻ co quắp, bọn họ không dám tiến lên, ở xa xa vụng trộm quan sát.

“Không đi giày?” Trong lòng La Gia Tề căng thẳng, “Cậu xem cô gái kia thế nào? Không sao chứ?”
“Yên tâm đi anh Gia Tề, ngoại trừ không đi giày, mắt hơi đỏ thì mọi thứ bình thường, không cần lo lắng.” Biết ông chủ lo lắng cái gì, hai cậu nhóc kia quan sát thật kĩ rồi sau đó cam đoan.
Nghe nói như thế, rốt cục La Gia Tề an tâm, dặn dò đầu kia điện thoại: “Giúp tôi trông chừng con bé, tôi lập tức thấy ngay.” Nói xong, anh nhấn ga, xe phi đi như bay.
Diệp Uyển Oánh không biết mình đã đi bao lâu, cô chỉ biết là cuối cùng mình đã về tới thành phố.

Trông thấy ngọn đèn đã lâu không gặp, nghĩ lập tức có thể gặp được người thân, cô bất chấp chân đau, hưng phấn nhanh hơn tốc độ, nhưng trong lúc đi bộ, cô thấy có hai thanh niên cách đó không xa, chẳng những vụng trộm nhìn mình, còn chỉ trỏ cô.

Nếu đổi thành cô của trước kia, nhìn thấy tình huống này đã sớm ngẩng đầu lườm lại, còn dám xem nhiều hơn, cô sẽ bất chấp xông lên.

Nhưng vừa nãy cô phát hiện, mất đi cha mẹ chăm sóc, cô quá mức yếu đuối, một động tác tùy ý của đối phương đều có thể làm cô sợ tới mức lạnh run.
Nhìn con đường ban đêm trống rỗng, cô cúi đầu, giả vờ không nhìn thấy gì cả, lướt qua hai thanh niên kia tiếp tục đi tới.

Song cô hoảng sợ phát hiện, hai người còn không nhanh không chậm đi theo phía sau cô? Cô không nhịn được đẩy nhanh cước bộ không dám quay đầu, rất sợ mình lại gặp người xấu.
Đang thời điểm sợ hãi, một chiếc xe từ chỗ quặt ngừng trước mặt cô, nhìn thấy người từ trong xe bước xuống, cô rốt cuộc không nhịn được bật khóc: “Anh Hai ——” Huhu, cô rốt cục bình an nhìn thấy thân nhân, cô rốt cục không cần lo lắng, hãi hùng nữa.
Nhìn Diệp Uyển Oánh òa khóc, La Gia Tề phát hiện mình vẫn không thích cô em gái này, nhưng không thể không thừa nhận là, trong lòng anh an tâm, nhìn thấy đối phương tủi thân khóc, anh tức giận nói: “Còn không lên xe, có biết bao nhiêu người đi ra tìm cô không? Cô sắp thành danh nhân rồi.”
Diệp Uyển Oánh vừa nghe không dám nhiều lời, khập khiễng lên xe.

Cô nhóc kia cũng không biết vì sao, lúc này thấy anh trai đến, hai chân bắt đầu đau, nếu không có Nha Nha đỡ cô, cô suýt nữa ngã sấp xuống, rõ ràng ban nãy cô đi rất dũng cảm.
Nhìn Diệp Uyển Oánh chỉ đi đôi tất chân, Nha Nha lấy từ đằng sau chỗ ngồi ra một đôi giày, đưa cho đối phương: “Ở đây có đôi giày, là tôi từng đi, cô xem nếu không chê thì đi giày vào trước đã.” Đôi giày này cô đi lúc cùng anh trai lái xe đi xa nhà, tính thông khí vô cùng tốt, tuyệt đối không bí chân, còn về phần đối phương có đi hay không thì cô không biết.

Hai mắt Diệp Uyển Oánh đẫm lệ cầm lấy đôi giày.

Lúc này cô đâu còn quản là ai từng đi? Ban nãy nếu trông thấy đôi giày người ta vứt ở lề đường, cô còn có thể lượm lại để đi, lúc này cô thực sự không kén chọn gì cả.

Cầm đôi giày, cô lễ phép nói lời cảm tạ: “Cảm ơn.” Bị dọa cả đêm, hiện tại cô thấy Nha Nha đều cảm thấy vô cùng thân thiết.
Nhìn thấy đối phương khóc thút thít nói lời cảm tạ, lần đầu tiên Nha Nha phát hiện tam quan của mình hơi có vấn đề.

Vì sao cô cảm thấy Diệp Uyển Oánh nên chịu một bài học như vậy từ lâu rồi? Nhìn xem đứa nhỏ hiện tại này, biết lễ phép, khiến người ta thương cơ nào? Sớm như vậy, có lẽ thái độ của cô với nhà họ đã không ác liệt như thế.
La Gia Tề cảm ơn hai thanh niên bên ngoài, sau đó bảo họ thông báo cho người ở công ty sớm quay về nhà.

Xoay người lên xe, chuyện thứ nhất anh làm là gọi điện thoại cho La Gia Thành, tuy rằng không có liên hệ, nhưng có nghĩ cũng biết đối phương nhất định còn đang tìm người.
“Alo? Gia Tề?” Lòng nóng như lửa đốt, La Gia Thành cũng lái xe tìm kiếm ở bên ngoài, không chỉ nhìn ngoài cửa sổ, anh lúc nào cũng thời thời khắc khắc chú ý điện thoại trên đùi, lúc này thấy em trai điện thoại đến, anh vui mừng còn có chút mất mát, vui vẻ vì em trai vẫn quan tâm Uyển Oánh, nhưng sốt ruột em gái không có tin tức như cũ.
“Tôi đã tìm được Diệp Uyển Oánh, người không sao cả, hiện tại chở đến cho anh ở địa chỉ nào?” Đưa trở về coi như hoàn thành nhiệm vụ, đã trễ thế này, hai người còn muốn về nhà nghỉ ngơi.

Thật là, anh không được xem trận chung kết hôm nay đều là lỗi của Diệp Uyển Oánh này.
“Tìm được Uyển Oánh rồi à?” La Gia Thành kích động truy vấn, anh thật sự không nghĩ tới Gia Tề sẽ ra ngoài đi tìm người.
“Tìm được rồi, nói cái địa chỉ, rốt cuộc chở đến cho anh ở địa chỉ nào?” Nhìn nhìn Diệp Uyển Oánh ở đằng sau đã bắt đầu vô tâm không phế ăn bánh, trong lòng La Gia Tề không kiên nhẫn, nếu không nói địa chỉ, anh sẽ ném người xuống mặc kệ, đừng có mơ là anh sẽ đưa con bé về nhà mình.