Xuyên Việt Chi Toàn Năng Phu Lang

Chương 18: 18: Nghèo Văn Giàu Võ





Trời sáng, những đứa trẻ dưới mười lăm tuổi trong thôn đều tập trung tại quảng trường trong thôn, có trưởng thôn dẫn đầu, cùng những đội viên trong đội săn thú vì bị thương hoặc là vì một nguyên nhân vào đó mà phải lui khỏi đội sẽ đứng ra giảng dạy.

Một ngày rèn luyện buổi sáng bắt đầu, đây cũng là cơ hội duy nhất để những đứa trẻ trong thôn có cơ hội bước lên con đường võ đạo trở thành một cao thủ.

Trưởng bối trong gia đình ai cũng đều hy vọng con cháu của mình sẽ nổi bật giữa đám đông, những người có thiên phú xuất chúng còn có cơ hội được thôn trưởng đề cử vào Võ Đường ở trấn trên.

Một nam nhân trung niên có cánh tay không linh hoạt tên là Điền Trường Tùng, là huynh đệ trong tộc của thôn trưởng Điền Trường Vinh, tay ông bị thương trong một lần thôn bị yêu thú tập kích, kinh mạch bị hao tổn, sau khi vết thương tốt lên thì cũng không thể dùng quá nhiều sức được nữa, cho nên ông liền rời khỏi đội săn thú, thay vào đó ông sẽ dạy võ cho những đứa trẻ trong thôn.

Ông liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy Lâm Võ từ giữa hàng chục đứa trẻ trong thôn, ngày hôm qua ông không ở trong thôn, cho nên không tận mắt chứng kiến chuyện xảy ra hôm qua.


Buổi tối, sau khi về nhà liền nghe lão bà của ông kể lại, vì vậy ông liền nói với thôn trưởng.

“Tiền gia không ra gì, một nhà Lâm Nguyên Quý là loại người lòng lang dạ sói, lần đó, Nguyên Hổ không nên cứu tên cháu trai kia, Trường Vinh ca, nếu không thì nửa năm sau huynh thử đề cử Lâm Võ vào Võ Đường trấn trên thử xem?”Điền Trường Vinh nhìn Lâm Võ đang mím môi dùng sức luyện tập, thở dài, nói: “Nếu Nguyên Hổ còn ở đây, chắc chắn sẽ có thể đưa A Võ vào Võ Đường, nhưng hiện tại, ai, chỉ sợ không đủ khả năng a.

”Nghèo văn giàu võ, vì sao những đứa trẻ trong thôn không đi? Là bởi vì thiên phú những đứa trẻ của bọn họ kém hơn những đứa trẻ trên trấn hay trong thành sao?Không phải, mà là bởi vì thiếu tài nguyên tu luyện, muốn thuận lợi tu luyện đi lên, phải có một lượng lớn thịt yêu thú cùng linh dược tương ứng không ngừng cung ứng, càng về sau thì yêu cầu sẽ càng cao hơn, cho dù dồn toàn lực của cả thôn cũng không nuôi ra nổi một người như vậy.

Điền Trường Vinh biết Lâm Nguyên Hổ cực kỳ coi trọng cùng mong đợi đối với A Võ, A Võ có thiên phú không tồi, dưới dự bồi dưỡng của Nguyên Hổ bây giờ đã là Võ Đồ tam cấp, chỉ tiếc là Nguyên Hổ bị cháu trai liên lụy.

Mãi đến khi Nguyên Hổ qua đời, ông thấy rất rõ trong mắt Nguyên Hổ chất chứa đầy hối hận cùng áy náy đối với Lâm Võ.

Điều Điền Trường Vinh có thể làm cũng chỉ là cố gắng che chở mấy đứa đứa nhỏ nhiều hơn một chút, không cho hai huynh đệ Lâm Võ bị đại phòng Lâm khi dễ, đồng thời khi cho hắn gia nhập đội săn thú thì sẽ luôn đem theo bên mình là dẫn dắt, bình thường sẽ cố gắng chia nhiều thịt yêu thú cho hắn một chút, để cho hắn có thể tiếp tục cái con đường võ tu này, mà không phải vì bất cứ lý do gì bỏ lỡ giữa chừng.

Nhưng ông hiểu rất rõ, nếu ở lại thôn, thì thành tựu lớn nhất của hắn cũng chỉ là vị trí này của ông mà thôi.

Điền Trường Tùng cũng hiểu được tầm quan trọng của vấn đề này, đưa vào đó thì có thể, nhưng nếu tài nguyên không đủ, cuối cùng sẽ bị Võ Đường đào thải ra ngoài, cho nên ông không nhịn được siết chặt tay thấp giọng mắng.


“Đều là cái loại vô ơn do Lâm Nguyên Quý nuôi ra làm hại! Nương tử của hắn còn nơi nơi đi rêu rao nói bậy, cứ như cả nhà Nguyên Hổ thiếu nợ nhà hắn không bằng, với cái tên lười biếng như Lâm Nguyên Quý, nếu năm đó người bị bán ra ngoài là hắn, thì không biết ở bên ngoài hắn có còn sống nữa hay không đấy, có thể trở về như Nguyên Hổ là điều dễ dàng lắm sao?”Người trong đội săn thú của bọn họ thường xuyên giao thiệp với thế giới bên ngoài, bên ngoài so với trong thôn nguy hiểm rất rất nhiều, cho nên, bọn họ đều đem những gì bên chính phòng Lâm gia nói đều như gió thoảng bên tai.

Lâm Nguyên Hổ từng lang bạt bên ngoài, sau khi trở về không giấu giếm gì với bọn họ, còn dùng thực lực của mình giúp đỡ đội săn thú rất nhiều, cho nên bọn họ càng không thích Lâm gia bên kia.

Một canh giờ luyện công buổi sáng kết thúc, Lâm Võ lau lau trán ướt đấm mồ hôi, không kịp nói chuyện với A Khánh, liền chạy đến bên cạnh trưởng thôn, hỏi: “Thôn trưởng, con có thể đi theo Trường Tùng thúc bắt đầu học tập kinh nghiệm săn thú không?”“Con muốn học từ bây giờ sao? Không muốn đợi đến năm mười lăm tuổi à?” Điền Trường Vinh nhìn thiếu niên mới chỉ ngang ngực mình, hỏi.

Vì luyện võ mà mặt Lâm Võ đỏ lên, nhưng ánh mắt lại cực kỳ kiên định: “Con muốn học, con muốn nuôi gia đình!”Điền Trường Vinh thương tiếc mà sờ sờ đầu hắn, nói: “Được rồi, trở về nhà nói trước với ca ca của con một tiếng, sau đó Trường Tùng thúc sẽ dạy cho con.

”Nếu Lâm Võ không nói, ông cũng sẽ tìm thời gian nói chuyện này, ngoại trừ chuyện muốn Lâm Võ học được nhiều điều có ích hơn, đồng thời nếu làm như vậy cũng có thể chăm sóc Lâm Văn nhiều hơn chút.

Lâm Võ cười: “Cảm ơn thôn trưởng, con về trước đây, con muốn cùng ca ca lên trấn trên, ca nói nhất định phải xài hết số tiền này càng sớm càng tốt.

”Mắt của Điền Trường Vinh như lóe lóe ánh sáng: “Không sai, hôm nay có người vào núi, để ta bảo người đó chừa cho con chút thịt, như vậy thì con cũng tiết kiệm được ít tiền.


”Lâm Võ thấy thôn trưởng cũng đồng ý, nên không còn quá lo nữa: “Cảm ơn trưởng thôn, con đi đây.

” Vẫy vẫy tay rồi chạy đi nhanh như chớp.

Nếu lần này Lâm Võ không nói, Điền Trường Vinh cũng muốn nghĩ cách nhắc nhở, nếu số bạc đó vẫn luôn nằm trong tay hai đứa nhỏ, phu thê Lâm Nguyên Quý không lấy được số bạc kia, thì sau đó nhị lão trong nhà sẽ xuất hiện lấy đi, dù ông muốn giúp thì cũng không có lập trường để giúp, nên xài hết là lựa chọn tốt nhất.

☆.