Y Sinh Thế Gia

Chương 70




Lần này Thiệu Trường Canh ở London suốt một tháng.

Sau khi được giáo sư Johnson cho phép, Thiệu Trường Canh liền tự mình giải quyết nhiều ca phẫu thuật đơn giản có độ nguy hiểm thấp trong bệnh viện, thuận tiện dẫn trợ lý nhỏ Thiệu Vinh đi theo giúp đỡ mình. Nếu cái nào phức tạp quá, Thiệu Trường Canh sẽ bảo Thiệu Vinh đứng ở một bên quan sát, sau đó vừa làm vừa giải thích cho cậu.

Thiệu Vinh giống như được đi thực tập sớm, trong vòng một tháng ngắn ngủn đã nhìn thấy tận mắt các loại phương pháp phẫu thuật ngoại khoa thường gặp, không chỉ hiểu thêm nhiều về giải phẫu học, ngay cả giải phẫu ngoại khoa chưa học tới cũng biết được chút chút.

Cindy thường xuyên nhìn thấy đại sư huynh mang theo trợ lý nhỏ tới bệnh viện làm mấy phẫu thuật vô cùng đơn giản, với trình độ của hắn, làm loại phẫu thuật này quả thật chẳng khác gì giết gà bằng dao mổ trâu, khoa trương hơn chính là, hầu như mỗi ngày hắn đều đến bệnh viện đúng giờ, chăm chỉ y như lúc thực tập ở đây ngày xưa. . . . . .

Cindy rốt cuộc nhịn không được hỏi ba mình: “Cậu trợ lý kia là ai vậy? Sao đại sư huynh lại đối xử với cậu ta tốt như thế?”

Johnson cũng không ngẩng đầu lên, tiếp tục xem tài liệu, “Ba cũng không biết.”

“. . . . . .” Cindy im lặng.

Không ai biết vì sao Thiệu Trường Canh lại đối xử tốt với cậu trợ lý kia như vậy, ngay cả chính bản thân cậu trợ lý còn không biết nữa mà.

Cậu chỉ biết, cách dạy học tận tình này là cơ hội hiếm có khó tìm, vì vậy càng phải cố gắng chăm chỉ nhiều hơn. Mỗi buổi chiều sau khi tan học cậu đều tới bệnh viện trình diện đúng giờ, có đôi khi gặp ca nào gấp sẽ cùng Thiệu Trường Canh thức suốt đêm, dù vậy cũng không hề cảm thấy mệt một chút nào.

Về sau khi hồi tưởng lại, một tháng này chính là khoảng thời gian vui vẻ và ấm áp nhất trong suốt mấy năm Thiệu Vinh học y.

Chẳng qua là lúc đó cậu không hề biết Thiệu Trường Canh đã tốn bao nhiêu công sức mới có thể dẫn cậu vào phòng phẫu thuật, càng không biết tại sao Thiệu Trường Canh lại bỏ mặc bệnh viện trong nước rồi chạy tới đây chỉ để giúp cậu vượt qua chướng ngại vật này.

Không phải là cậu không muốn nghĩ đến, cũng không phải là cố tình trốn tránh, mà là khi đó mỗi ngày đều bị bài vở ép đến thở không nổi, buổi tối còn phải lên bàn giải phẫu, vốn không có dư thời gian và sức lực nghĩ tới những chuyện này.

Đến khi có thời gian nghĩ tới thì cảnh vật đã chuyển dời, cảnh còn người mất.

Mấy ngày gần đây, số lần Thiệu Trường Canh nghe điện thoại càng lúc càng nhiều, Thiệu Vinh nghe được hắn nói với người bên kia điện thoại về bệnh viện, luật sư gì đó, hình như là bệnh viện An Bình đã xảy ra vấn đề gì.

Tối hôm đó, sau khi ra khỏi bệnh viện, điện thoại Thiệu Trường Canh đột nhiên vang lên. Thấy chân mày hắn nhíu chặt, Thiệu Vinh không khỏi lo lắng hỏi: “Bệnh viện xảy ra chuyện gì sao?”

Thiệu Trường Canh liếc cậu một cái, gật đầu nói: “Ừ, xảy ra chút tranh cãi trong quá trình điều trị, người nhà bệnh nhân kiện bệnh viện lên tòa.”

“. . . . . . Nghiêm trọng vậy à?” Thiệu Vinh dừng một chút, “Cụ thể là thế nào?”

Thiệu Trường Canh do dự một chút, rốt cuộc vẫn quyết định nói cho Thiệu Vinh: “Trong khoa phẫu thuật thần kinh có một bệnh nhân, hai năm trước bị té đập đầu được đưa tới bệnh viện chúng ta khám. Sau khi bác sĩ chụp CT thì phát hiện trong não bệnh nhân đó có nhọt mạch máu, vì vậy đề nghị bệnh nhân chụp MRI để chẩn đoán chính xác hơn. Nhưng do phí kiểm tra cao, người nhà bệnh nhân không chịu, vì vậy bác sĩ đành phải cho bệnh nhân xuất viện.”

*chụp CT: chụp cắt lớp vi tính

chụp MRI: chụp cộng hưởng từ

“Một thời gian sau, nhọt mạch máu trong não bệnh nhân bị vỡ dẫn đến tử vong, người nhà bệnh nhân nói rằng bệnh viện vô trách nhiệm, không cho bệnh nhân làm kiểm tra, vì vậy bọn họ kiện bệnh viện lên tòa, yêu cầu bồi thường tổn thất kinh tế.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh im lặng.

Cậu thật sự không hiểu nổi tại sao lại có chuyện “trả thù” kì quặc như vậy.

Nhưng trên thực tế, tranh cãi trong quá trình điều trị là chuyện như cơm bữa.

Sau khi im lặng trong chốc lát, Thiệu Vinh hỏi: “Lúc đầu không phải đã đề nghị bọn họ làm kiểm tra sao? Là bọn họ từ chối mà, sao bọn họ có thể đòi bệnh viện bồi thường được chứ, rõ ràng bác sĩ đâu có làm gì sai?”

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Thiệu Vinh, trong lòng Thiệu Trường Canh có chút bất đắc dĩ.

Dù sao Thiệu Vinh cũng còn nhỏ, chưa trải nghiệm những mảng tối của cuộc đời. Trong lòng cậu, bác sĩ là một loại nghề nghiệp thần thánh, cậu vốn không biết bây giờ các bác sĩ trong nước đang ở trong hoàn cảnh lộn xộn như thế nào.

Thiệu Trường Canh im lặng một lúc rồi giải thích: “Thật ra sai thì cũng có sai, lúc đó bác sĩ khám cho bệnh nhân kia quá mềm lòng. Người nhà nói không có tiền làm kiểm tra thì bác sĩ liền nghe lời bọn họ, để bệnh nhân xuất viện. Hơn nữa bác sĩ kia còn phạm một sai lầm nghiêm trọng, không đưa người nhà kí giấy ‘tự chấp nhận hậu quả’. Bây giờ người nhà bệnh nhân một mực khẳng định rằng bác sĩ không chịu làm kiểm tra, bệnh viện cũng không có chứng cứ trình lên tòa án, hơn nữa năm đó cũng không có ai ghi âm lại cuộc đối thoại kia.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh im lặng một lúc lâu, “Nói vậy, bác sĩ đó sẽ bị hủy bằng bác sĩ sao?”

Thiệu Trường Canh lắc đầu: “Yên tâm, người ở bệnh viện ba, ba sẽ có cách giữ.”

Bất tri bất giác, hai người đã tới trước cửa khu chung cư, Thiệu Vinh dừng bước, quay lại nói: “Ba vào nhà đi, con về trường đây.”

Thiệu Trường Canh cười cười: “Sao không lên ngồi một chút?”

“Ách, cũng trễ rồi. . . . . .”

“Lên đi.”

Thiệu Trường Canh mặc kệ Thiệu Vinh từ chối, trực tiếp kéo tay cậu vào thang máy.

Sau khi vào trong nhà, Thiệu Trường Canh đưa tay mở đèn, sau đó khom lưng cởi giày ra.

Mấy ngày nay ở London tuyết rơi rất nhiều, dưới đế giày giẫm không ít bông tuyết, Thiệu Vinh nhìn sàn nhà sạch sẽ, hỏi: “Còn đôi dép nào không?”

“Còn.” Thiệu Trường Canh mở tủ lấy một đôi dép mới đưa cho Thiệu Vinh, “Cho con.”

Đôi dép này cùng một kiểu với dép của hắn, có điều nhỏ hơn một số. Thiệu Vinh cởi giày rồi thay dép, phát hiện đôi dép vừa khít chân mình, giống như là đặc biệt chuẩn bị cho mình vậy.

Hai người đi vào nhà, đóng cửa lại, bầu không khí lập tức trở nên yên tĩnh.

Thiệu Vinh cùng hắn ngồi trên ghế sô pha, hai người đều im re, trong nhà yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tích tích của đồng hồ trên tường.

Bầu không khí quá mức im lặng làm cho trong lòng Thiệu Vinh có chút khẩn trương.

Thiệu Trường Canh nhìn cậu một cái, hỏi: “Đói bụng không?”

Mặc dù hồi 6 giờ chiều đã ăn cơm rồi, nhưng buổi tối phẫu thuật cũng tiêu hao rất nhiều thể lực, lúc này thật sự có chút đói, nhưng bây giờ không phải là lúc nói chuyện này, Thiệu Vinh liền lảng sang chuyện khác: “Trễ lắm rồi, con về trường nha.”

Thiệu Trường Canh nói: “Đừng gấp, ăn khuya trước rồi đi.”

Dứt lời liền xoay người vào phòng bếp nấu ăn, bây giờ Thiệu Vinh có muốn đi cũng không được, đành phải kiên nhẫn ngồi trên ghế sô pha chờ hắn.

Thiệu Trường Canh trong bếp không biết đang nấu món gì, Thiệu Vinh ngồi chờ một mình cũng buồn chán, cậu lấy điện thoại di động ra lên mạng xem tin tức, nhưng mấy trang web lớn trong nước cũng không đưa tin gì về vụ việc xảy ra ở bệnh viện, có vẻ như truyền thông đã bị bịt miệng.

Điện thoại Thiệu Trường Canh để trên bàn đột nhiên rung lên, màn hình phát sáng. Thiệu Vinh cầm điện thoại di động muốn vào phòng bếp đưa cho hắn, tình cờ nhìn thấy trên màn hình hiển thị một tin nhắn mới.

Lâm Hiên: Viện trưởng, người nhà bệnh nhân đã đồng ý giải hòa, chờ anh trở về rồi mới bàn bạc phương thức bồi thường cụ thể sau. Tin tức bên truyền thông cũng bị bịt kín rồi, chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của bệnh viện, anh yên tâm.

Thiệu Vinh sửng sốt một chút, thì ra đây chính là phương thức giữ lại vị bác sĩ kia theo lời hắn, giải hòa, bồi thường tiền bạc, chặn miệng truyền thông, tránh tổn hại danh tiếng của bệnh viện. . .

Mặc dù khoản tiền này vốn dĩ không nên trả, nhưng cách giải quyết này chắc cũng là cách duy nhất.

Đến bây giờ Thiệu Vinh mới biết được, mấy năm qua Thiệu Trường Canh làm viện trưởng mệt mỏi biết bao nhiêu.

Ở nơi mình không nhìn thấy, rốt cuộc hắn đã phải xử lí bao nhiêu cuộc tranh cãi điều trị, bao nhiêu lần bị dọa kiện lên toà án? Các loại sự kiện lớn nhỏ trong bệnh viện, các loại hội nghị trong nước và quốc tế, có hội nghị nào không muốn đi cũng phải tham dự, có một số việc không muốn ứng phó cũng phải đối mặt.

Hắn nhất định rất cực khổ. . . . . .

Thiệu Vinh thậm chí nghĩ, thay vì làm viện trưởng, còn không bằng làm một bác sĩ ngoại khoa bình thường.

Đúng rồi, hắn vừa mới làm phẫu thuật, bây giờ còn phải vào bếp nấu đồ ăn khuya, nhất định mệt chết đi. Nghĩ tới đây, Thiệu Vinh vội vàng đứng dậy chạy vào phòng bếp giúp đỡ.

Vừa mở cửa phòng bếp, một mùi thơm phức liền xộc vào trong mũi, hiển nhiên là hắn đã nấu xong bữa ăn khuya.

Thiệu Vinh hỏi: “Ba nấu gì vậy? Sao nấu nhanh thế?”

Thiệu Trường Canh nói: “Là bánh trôi nước mua hồi trưa, có nhân đậu đỏ con thích.”

Thiệu Vinh ghé mũi qua ngửi ngửi, “Thơm quá.”

Thiệu Trường Canh cười cười, đưa một bát cho Thiệu Vinh, “Được rồi, ra ngoài ăn thôi.”

Hai người ngồi đối diện nhau trong phòng ăn, Thiệu Vinh cầm muỗng múc một cái bánh trôi, nhẹ nhàng thổi cho nó nguội, sau đó mới bỏ vào trong miệng. Lưỡi nếm đến mùi vị ngon mềm của bánh trôi, chân mày cậu liền giãn ra, trong đôi mắt tràn đầy vẻ thỏa mãn khi được ăn ngon.

Thiệu Trường Canh nhìn cậu cúi đầu ăn một viên rồi một viên, trong lòng bất chợt cảm thấy rất vui.

Lúc trước gặp phải những chuyện rắc rối kia khiến cho tâm tình của hắn có chút nóng nảy, bây giờ hình như đã dần dần dịu lại.

Nếu sau này ngày nào cũng có thể mặt đối mặt cùng nhau ăn khuya như vậy . . . . . Có lẽ, đây chính cái mà hắn đã theo đuổi từ lâu, hạnh phúc thật sự.

Thiệu Vinh rõ ràng rất đói bụng, ăn một chút đã hết sạch một bát bánh trôi, Thiệu Trường Canh mỉm cười hỏi: “Ăn no chưa?”

Bát này có chút ít, một bát bánh trôi chỉ có bảy tám viên, đối với một cậu thanh niên đang đói bụng mà nói chắc chỉ đủ nhét kẽ răng.

Thiệu Vinh chưa ăn no, nhưng sợ trong phòng bếp hết rồi, đành phải sờ sờ đầu nói: “. . . No rồi.”

Thiệu Trường Canh nhìn thấu tâm tư cậu, dịu dàng nói: “Trong bếp còn đấy, muốn ăn thêm thì đi lấy đi.”

“Vậy con vô lấy thêm, lấy luôn cho ba nha.” Thiệu Vinh vội vàng đứng lên, cầm hai cái bát vào phòng bếp, phát hiện trong nồi vẫn còn có rất nhiều, vì vậy múc đầy hai bát. Nhưng múc xong lại phát hiện hai bát giống nhau như đúc, Thiệu Vinh không biết cái nào là của mình cái nào là của hắn. . . . . .

Cậu ngẩn người tại chỗ hồi lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài. Thôi kệ, dù sao hai người cũng không có bệnh gì, không cần sợ bị lây bệnh, ăn nhầm bát cũng đâu có sao. . . . . . .

Thiệu Vinh bưng bát ra phòng ăn, chọn đại một bát đặt trước mặt Thiệu Trường Canh, sau đó ngồi xuống tiếp tục ăn bánh trôi.

Ăn thêm bát nữa rốt cuộc cũng no, Thiệu Vinh dùng khăn giấy lau miệng, thấy Thiệu Trường Canh cũng ăn xong rồi liền mở miệng nói: “Để con rửa bát cho.”

Cậu cảm thấy mình không làm gì mà chỉ ngồi ăn thật sự có chút quá đáng.

Thiệu Trường Canh đáp: “Không cần đâu, có máy rửa bát mà.”

Thiệu Vinh đứng lên nói: “Vậy con về trường đây, đã muộn lắm rồi.”

Thiệu Trường Canh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này đã hơn 12 giờ, tuyết rơi ngoài cửa sổ rất nhiều, một mình Thiệu Vinh đi về trường, mặc dù khoảng cách cũng không xa, nhưng hắn vẫn không yên tâm.

“Bên ngoài rất nhiều tuyết,” Thiệu Trường Canh nói, “Tối nay ở lại đây đi.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh lập tức cứng đơ cả người, bốn chữ “tối nay ở lại” khiến cậu không khỏi nhớ lại một ít hình ảnh không quá hay ho. Thiệu Vinh đỏ mặt nói, “Con có mang dù theo, không sợ tuyết rơi.”

Thiệu Trường Canh ngăn cản cậu, “Đừng về, trễ thế này bạn cùng phòng của con chắc đều ngủ hết rồi.”

“Nhưng mà. . . . . .”

Nhưng mà ở đây chỉ có một phòng ngủ nha, ở lại khác nào phải ngủ chung với hắn. . . . . .

“Qua đây.” Thấy Thiệu Vinh còn đang do dự, Thiệu Trường Canh dứt khoát kéo tay cậu vào phòng ngủ.

Thiệu Vinh rất hồi hộp, nhìn cái giường rộng rãi tim càng đập nhanh hơn, chỉ biết cúi đầu đứng một bên không biết làm thế nào.

Thiệu Trường Canh im lặng một lúc rồi nói: “Tiểu Vinh, ngày mai ba phải về nước rồi.”

“A. . . . . .” Suy nghĩ hỗn loạn của Thiệu Vinh bị những lời này kéo trở lại, cậu ngẩng đầu lên nhìn hắn, “Về nhanh vậy sao?”

“Ừ, lần này ở London quá lâu rồi, có vài việc ba phải trở về giải quyết.”

Thiệu Vinh hiểu rõ gật đầu, cố giấu cảm xúc không muốn ở trong lòng, giả vờ bình tĩnh nói: “Con biết ba bận rộn nhiều việc, mai con ra sân bay tiễn ba.”

Thiệu Trường Canh không trả lời.

Im lặng sau một lúc lâu, Thiệu Trường Canh đột nhiên nói: “Tiểu Vinh, ba có thể yêu cầu một việc không?”

“Được, ba nói đi.”

“Ba hi vọng lần sau gặp mặt, con có thể cho ba câu trả lời rõ ràng về quan hệ giữa hai chúng ta.”

“. . . . . .”

“Con hiểu ý của ba mà.” Thiệu Trường Canh lấy tay nâng cằm cậu, nghiêm túc nhìn vào mắt của cậu, “Ba đối với con, cũng không phải là tình cảm cha con. Ba đã ôm con, hôn con, cho dù con chậm chạp đến cỡ nào cũng nên hiểu rõ đây là dạng tình cảm gì.”

“. . . . . .” Thiệu Vinh lúng túng quay đầu đi chỗ khác, lại bị hắn xoay trở lại lần nữa.

“Đừng trốn tránh nữa.” Thiệu Trường Canh thấp giọng nói, “Ba đã chờ con rất lâu rồi, không còn nhiều thời gian để chờ nữa. Tiểu Vinh, con hãy tỉnh táo suy nghĩ thật kĩ, lần sau gặp mặt cho ba một câu trả lời rõ ràng, được không?”

“. . . . . .” Thiệu Vinh im lặng thật lâu mới gật đầu nói, “Được.”

Thiệu Trường Canh mỉm cười, cúi đầu ấn một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cậu.

Thiệu Vinh bị hắn hôn thì lập tức đỏ mặt, lúng túng không biết phải làm sao.

Thiệu Trường Canh ghé vào lỗ tai cậu nói, “Được rồi, ngày mai con còn phải kiểm tra, không cần ra sân bay tiễn ba. Trong cái tủ ngay đầu giường có đồ ngủ mới, tắm rửa xong đi ngủ sớm đi.”

Thấy hắn xoay người muốn đi, Thiệu Vinh vội vàng kéo tay áo hắn, “Ba đi đâu vậy?”

“Vào thư phòng ngủ.”

Thiệu Vinh nhìn bóng lưng cao lớn của hắn biến mất ở cửa, tâm tình bất chợt trở nên phức tạp.

Hắn lại vào thư phòng ngủ. . . . . .

Còn tưởng rằng tối nay hắn giữ mình lại là vì muốn làm loại chuyện đó với mình. . . . . .

Xem ra đúng là mình suy nghĩ nhiều.

Trước khi mình chưa đưa ra câu trả lời rõ ràng, hắn sẽ không vượt qua điểm mấu chốt kia, điều này chứng minh bây giờ hắn rất tôn trọng suy nghĩ của mình, không giống như ban đầu bắt buộc mình như vậy.

Thiệu Vinh nhìn khắp phòng ngủ, drap giường màu cà phê quen thuộc và rèm cửa sổ cùng màu, gối trên đệm hình như vẫn còn giữ lại mùi hương của hắn. Ngồi trên giường của hắn, trong lòng Thiệu Vinh đột nhiên xuất hiện một loại cảm giác ấm áp và an tâm đã lâu không thấy.

Có lẽ lần sau gặp mặt, mình sẽ có thể cho hắn một câu trả lời thỏa mãn.