Y Thống Giang Sơn

Chương 123: Đến nhà (thượng)




Hồ Tiểu Thiên tủm tỉm cười nói: “Ta không tin đại công tử lại bày mưu hãm hại nhị công tử, huynh đệ như tay chân, tình thân cốt nhục sao có thể tương tàn nhau chứ?”

Vạn Bá Bình đáp: "Vâng, hai đứa nó từ nhỏ vốn rất thân thiết, lúc Đình Thịnh bị hôn mê bất tỉnh thì Đình Xương vô cùng lo lắng, nó không thể nào hại huynh đệ ruột thịt của mình được, nhất định là hai gã nô tài cố ý vu oan. . ."

Tuy miệng nói vậy nhưng thái độ của Vạn Bá Bình rõ ràng không được tự tin, thực ra lão đã sớm nghi ngờ chuyện này. Đình Xương là người đầu tiên phát hiện ra Thinh nhi hôn mê rồi tưởng rằng nhị đệ mình say rượu. Nghĩ kỹ một chút trong chuyện này nó là người có nhiều hiềm nghi nhất. Chẳng phải nếu Thịnh nhi chết rồi nó sẽ trở thành người duy nhất kế nghiệp Vạn gia hay sao? Nghĩ tới đây Vạn Bá Bình vô cùng đau xót, lão hận thấu xương đứa con cả của mình, sao có thể vô tình tàn nhẫn như vậy? Nhưng lại không đành phanh phui chuyện tày đình này của nó ra. Chuyện anh em trong nhà đấu đá tranh giành gia sản tới mức sống chết đối với Vạn gia mà nói đây thực sự là một chuyện đáng xấu hổ. Nhưng bây giờ hai gã gia đinh đã trót khai với quan phủ thì chuyện này e rằng sẽ có phiền phức lớn. Dù có lo lót quan phủ êm xuôi thì chuyện xấu trong nhà cũng bị truyền ra trở thành trò cười cho thiên hạ mất thôi.

Hồ Tiểu Thiên nói: "Nếu như ta đem lời khai của hai gã kia trình lên, chỉ sợ Vạn phủ sẽ không còn yên bình a."

Nghe thế Vạn Bá Bình liền biết vị huyện thừa này chưa có ý đem chuyện này khui ra, gã đang chờ xem thái độ của mình thế nào. Bèn lên tiếng:

“Không dám nói dối Hồ đại nhân, hai gã gia đinh kia mấy ngày trước phạm lỗi bị con cả của ta phạt đánh cho một trận thống khổ. Ta không ngờ là bọn chúng lại ôm hận trong lòng mà trả thù thế này.”

Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Lời khai của loại nô tài này chưa đủ làm bằng chứng." Nói xong liền đốt tờ lời khai ngay trước mặt Vạn Bá Bình.

Chứng kiến tờ khai hóa thành tro tàn, lòng Vạn bá Bình trở nên nhẹ nhõm, nhưng lão biết Hồ Tiểu Thiên sẽ không vô duyên vô cớ làm như vậy, ắt hẳn là có mục đích khác. Vì vậy thấp giọng nói:

“ Lát nữa ta sai người gửi Hồ Đại nhân hai trăm lượng làm quà tiễn biệt xin đại nhân cứ tự nhiên lấy dùng.” Nói tới đây liền nhớ lại hai ngày trước cũng mới xuất cho Hồ Tiểu Thiên này năm trăm lượng vàng giờ lại thêm hai trăm, không khỏi làm cho Vạn Bá Bình xót ruột nhưng để giữ thể diện lão đành cố ra vẻ đây chỉ là chuyện nhỏ không cần bận tâm.

Hồ Tiểu Thiên cười ha hả nói: "Tiền bạc chỉ là vật ngoại thân, so với tình cảm giữa ta và ngài mà nói thì không đáng nhắc tới a.”

Vạn Bá Bình thoáng mơ hồ, còn chưa biết Hồ Tiểu Thiên nói những lời này là có ý gì thì Hồ Tiểu Thiên tiếp tục nói:

”Ta mới tới Thanh Vân cũng còn chưa quen biết ai đừng nói là bằng hữu. Tuy chúng ta quen biết chưa lâu nhưng ta biết ngài là một người trung hậu, một người bạn đáng tin cậy”. Nói tới đây thì có ý dừng lại một chút rồi mới tiếp tục: “ Không biết Vạn viên ngoại có nguyện ý cùng ta kết giao bằng hữu không?” Bất luận một nhân vật trên quan trường nào thành công thì đều cần có một hay nhiều thế lực tài phiệt ủng hộ phía sau. Vì thế Hồ Tiểu Thiên nếu muốn đứng vững tại chốn quan trường Thanh vân thì việc đầu tiên là phải giải quyết được vấn đề này.

Cuối cùng Vạn bá Bình cũng hiểu ra mục đích của vị tân Huyện Thừa. Hắn muốn nhờ mình giúp một tay để tạo thế lực ở đất này nên đã đưa ra lời mời kết bạn. Đây cũng là chuyện tốt không nên từ chối. Nghĩ vậy liền nhanh chóng cầm bình rượu rót đầy ly, nâng chén lên nới: “Trong lòng ta không những đã xem Hồ đại nhân là bạn, mà còn xem ngài là ân nhân, xin cạn chén.” Hồ Tiểu thiên cụng ly rồi nói: “Lời của hai tên gia đinh rốt cuộc thật hay là giả, hai ta cũng đều biết rõ. Nhưng Vạn viên ngoại muốn gia đình hòa thuận yên ấm làm ăn phát đạt, ta đây cũng chỉ thuận tay tạo phúc cho muôn dân thôi. Cũng coi như tại Thanh Vân huyện này đã làm được một việc hữu ích để thăng tiến về sau."

Vạn bá Bình cũng mỉm cười đáp lại: “Xưa nay chuyện hợp tác đều chú trọng việc đôi bên cùng có lợi, Hồ đại nhân đã giúp ta nhiều như vậy, ta nhất định sẽ vì ngài mà tân tâm tận sức”

Hồ Tiểu Thiên gật đầu nhẹ rồi nhân lúc nhờ vả: "Liễu Đương Quy của Hồi Xuân Đường là họ hàng xa của ta, mong chuyện của con hắn Vạn viên ngoại giơ cao đánh khẽ."

Tới nước này, Vạn Bá Bình đâu dám khước từ, Liễu Khoát Hải trong mắt hắn cũng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, liền gật đầu nói: "Hồ đại nhân cứ tự nhiên sắp đặt, ta xin nghe thôi.” Vạn Bá Bình tự mình tiễn Hồ Tiểu Thiên ra tới tận cửa. Nhìn theo bong xe ngựa đang xa dần trong đêm trăng , lão khẽ nhếch môi nhìn Vạn trường Xuân nói: “Cho người đi Tiếp châu điều tra rõ lai lịch của hắn.”

Vạn Trường Xuân cung kính đáp: "Vâng!"

Hồ Tiểu Thiên về tới khách sạn Phúc Lai thì trời đã khuya, Mô Dụng Phi Yên đã chờ hắn từ sớm. Chủ khách sạn Tô Quảng Tụ nghe tiếng xe ngựa nhanh chóng ra ngoài nghênh đón. Lão cũng vừa mới biết vị khách trẻ tuổi này là tân Huyện thừa Thanh Vân huyện. Lão tự trách mình đúng là có mắt không tròng, nhưng lòng dạ cũng không khỏi vui mừng khi gặp được quý nhân. Chờ Hồ Tiểu Thiên xuống xe, Tô Quảng Tụ nhanh chóng tiến lên hành lễ làm bộ thở dài nói: “Tiểu nhân Tô Quảng Tụ thật có mắt không tròng, không biết đại nhân ghé thăm, mong rằng người thứ tội.”

Hồ Tiểu Thiên vỗ vỗ vai y cười nói: "Tô lão bản không cần khách khí, là ta cố ý giấu diếm, mong ngươi bỏ qua."

Bỗng một âm thanh từ phía xa truyền đến: "Hồ đại nhân. . ." Thì ra là lão bản Liễu Đương Quy của Hồi Xuân Đường, lão đã đứng chờ ở đó rất lâu, thấy xe ngựa Hồ Tiểu Thiên về thì lập tức chạy lại, lúc cách Hồ Tiểu Thiên trên dưới một trượng. Liễu Đương Quy vừa khụy hai đầu gối xuống thì Hồ Tiểu Thiên đã bước nhanh lại đỡ lấy tay lão: "Liễu chưởng quỹ không cần đa lễ như vậy."

Liễu Đương Quy rưng rưng nói: "Kính xin Hồ đại làm chủ cho tiểu nhân."

Hồ Tiểu Thiên cười nói: "Không cần vội vã. Vào trong đi rồi từ từ nói"

Vừa tiến vào khách sạn, không đợi Liễu Đương Quy xin xỏ, Hồ Tiểu Thiên tiết lộ chuyện Vạn gia đồng ý tha cho Liễu Khoát Hải, rồi cười nói : "Vốn lúc này có thể thả con lão ra ngay được nhưng ta nghĩ hắn tính tình rất lỗ mãng thiếu kiềm chế, nếu như không dạy cho hắn một bài học về sau ắt hẳn còn gây ra họa. Để hắn ở trong ngục vài đêm, cho tỉnh táo ra cũng là chuyện tốt.”

Nghe vậy Liễu Đương Quy hớn hở gật đầu liên tục, trong lòng vô cùng cảm kích. Vạn gia đã rút đơn kiện thì con của lão cũng bình an vô sự rồi

Tô Quảng Tụ rất biết ý liền nói với Liễu Đương Quy: ”Liễu chưởng quỹ,hôm nay Hồ đại nhân đã vất vả cả ngày rồi, cần phải nghĩ ngơi sớm, có gì ngày mai nói đi.”

Liễu Đương Quy cũng đã xong chuyện nên cũng không có ý kiến gì bèn xin phép Hồ Tiểu Thiên rời đi.

Bóng người vừa khuất, Tô Quảng Tụ liền bẩm báo vị quan trẻ : “Bẩm đại nhân, tiểu nhân vừa tìm được một căn nhà ở hẻm Ba Đức cách đây chưa đến nữa dặm. Trước kia là cửa hàng tơ lụa Tạ Kim Quý nay Tạ lão bản chuyển về Tây Châu làm ăn cho nên đang treo biển bán . Giá là hai mươi lượng vàng, nhà có tất cả bảy phòng và một tiểu viện, theo tiểu nhân thấy khá là tốt. Ngoài ra ở đó mấy năm nay Tạ lão bản mua may bán đắt, chưa từng nghe có chuyện xúi quẩy gì thưa đại nhân”

Hồ Tiểu Thiên gật đầu nói: “Ừ, rất tốt”

Tô Quảng Tụ nói: "Không biết khi nào Hồ đại nhân có thời gian, ta cùng người đi xem phòng."

Hồ Tiểu Thiên nói: “ Chiều mai đi”

Hẹn với ông chủ khách sạn xong, Hồ Tiểu Thiên trở về phòng phòng thì thấy Mộ Dung Phi Yên đang ngồi một mình ở hậu viện hóng mát. Nhẹ nhàng đến bên nàng ngồi rồi cười cười nói: "Một mình thưởng nguyệt hóng mát cũng buồn ha?"

Mộ Dung Phi Yên liếc nhìn gã nói: "Ngươi đến Vạn gia vơ vét được bao nhiêu của cải rồi?"

Hồ Tiểu Thiên cười hặc hặc nói: "Không lẽ với nàng, ta lúc nào cũng là người vậy sao?" Rồi gã đem chuyên ở Vạn gia kể lại một lượt. Phi Yên biết hắn đã thuyết phục được Vạn gia buông tha Liễu Khoát Hải vô cùng vui mừng đôi mi lập tức thanh tú thấp giọng nói: "A ngươi không muốn điều tra sự tình mưu sát ở Vạn gia nữa thật à?"

Hồ Tiểu Thiên nói: "Ta cũng đã nói với nàng rồi, chỉ bằng vào khẩu cung của hai tên gia đinh thì không thể tố cáo Vạn Đình Xương được vả lại chúng ta vừa tới Thanh Vân không nên gây thù hằn nhiều, trước mắt kẻ thù lớn nhất chính là...

Nói tới đây chợt thấy Tô Quảng Tụ dẫn Quách Thủ Quang vội vàng đi tới. Gã đành dừng cuộc chuyện đứng dậy

Quách Thủ Quang chắp tay hành lễ nói: "Hồ đại nhân, Hứa đại nhân đã trở về, đặc biệt lệnh ta tới đây mời Hồ đại nhân về phủ.”

Hồ Tiểu Thiên thầm tức giận đã mấy giờ rồi mà còn mời với mọc. Lão tử mới ngày đầu nhậm chức đã bị các ngươi làm cho mệt nhũn cả người, giờ này là giờ người ta đi ngủ ngươi lại bảo ta đi họp, họp cái gì nữa? Ngươi tưởng cứ kêu một cái là lão tử đi à? Nên ngáp một hơi rồi nói: "Muộn quá rồi, ta không dám đi quấy rầy Hứa đại nhân nữa ngươi về bẩm lại sáng sớm mai ta sẽ tới quý phủ."

Quách Thử Quang tiến lại gần Hồ Tiểu Thiên nói nhỏ mà quên rằng Hồ Tiểu Thiên rất ghét cái miệng thối của hắn: “Hứa đại nhân đã đích thân mời, đại nhân không đi chỉ sợ là không tốt đó”

Nghe xong Hồ Tiểu Thiên lanh lùng liếc nhìn một cái, bụng nghĩ thầm đúng là chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng có khác thứ như người mà cũng dám cáo mượn oai hùm hù ta à. Khinh bỉ là vậy nhưng hắn chỉ cười cười rồi mặc kệ tên miệng thối kia quay người trở về phòng. Quách Thủ Quang không nghĩ tới Hồ Tiểu Thiên dám ngang nhiên từ chối như vậy, thành ra bối rối đi qua đi lại mà không biết làm gì hơn.

Hồ Tiểu Thiên nói được làm đươc, ngày hôm sau mới tờ sáng gã đã xuống giường vệ sinh thân thể, xong liền nhanh chóng tới huyện nha gặp cấp trên.

Lúc này trong huyện nha Thanh vân cũng chỉ có mỗi Hứa thanh Liêm ở nên hắn đi luôn vào từ cửa sau.

Bồng bồng bồng tiếng đập cửa khó nghe làm Hứa Thanh Liêm tỉnh giấc mộng, lão lồm cồm bò dậy từ trên cái bụng tròn vo của bà vợ.

Ngoài cửa gia đinh Hứa An nói: "Khởi bẩm lão gia, tân nhiệm Huyện thừa Hồ Tiểu Thiên đến tiếp kiến ạ”

Hứa Thanh Liêm nộ hỏa bốc lên nhảy chổm lên một cái. Hồ Tiểu Thiên ngươi giỏi lắm, đêm qua đã làm mất mặt lão phu, sáng sớm còn dám phá mộng đẹp của ta nữa hả. Được lắm, không dạy cho ngươi vài bài học chắc ngươi không biết đại lão gia Thanh Vân huyện là ai rồi? Hứa Thanh Liêm chậm rãi từ giương ngồi dậy đứng lên mặc quần áo xong xuôi liền nói: "Bảo hắn chờ chờ bên ngoài một lát”