Y Tiên Thiểu

Chương 340: Cây mọc thành rừng (1)




- Không thể nào, loại cấp bậc như cô ta anh cũng để ý? Anh thật đúng là đói bụng ăn quàng rồi.

Thẩm Quân Lăng nói:

- Đừng tưởng nha đầu này bị bá vương khí của anh chinh phục, rất hiển nhiên là cô ta muốn hại anh.

- Chỉ là một tiểu nha đầu mà thôi, có thể dâng lên bao nhiêu sóng gió .

Tùy Qua xem thường nói.

- Tại sao cô lại ở đây?

Tùy Qua hiếu kỳ nói.

- Anh hỏi hắn đi.

Thẩm Quân Lăng chỉ chỉ một người phục vụ bên cạnh.

- Thẩm tỷ là lão bản của chúng tôi.

Nam phục vụ mỉm cười nói.

- Lão bản?

Tùy Qua hỏi Thẩm Quân Lăng:

- Cô trở thành lão bản của quán cà phê này từ lúc nào vậy?

- Từ mấy hôm trước rồi.

Thẩm Quân Lăng thản nhiên nói:

- Trước kia tôi rất thích uống một loại cà phê của quán cà phê này, nhưng mấy hôm trước lão bản của quán cà phê này bỗng nhiên không làm loại cà phê này nữa, cho nên, tôi liền mua cửa hàng này, muốn uống lúc nào cũng có thể tới uống.

- Cô thật đúng là một kim nữ đại gia.

Tùy Qua cười nói.

- Kim nữ gì chứ, sau khi tôi tiếp nhận quán cà phê này, lợi nhuận làm ăn ít nhất tăng lên hai mươi phần trăm.

Thẩm Quân Lăng đắc ý nói:

- Cũng không nhìn xem, chỉ dựa vào danh hiệu hoa khôi của trường Đông Đại, Thẩm đại tiểu thư cũng đủ để hấp dẫn bao nhiêu người tới đây uống cà phê rồi. Hôm nay, tôi vốn đang làm việc với sư phụ pha chế cà phê, ai ngờ lại nghe nói anh đang ở bên ngoài cua gái, hơn nữa còn là loại không có cấp bậc, cho nên lập tức ra nhắc nhở anh, tránh cho anh hối hận.

- Tôi hối hận cái gì, tôi có cái gì hối hận .

Tùy Qua nói:

- Cùng lắm là bị cô ta bỏ thuốc, sau đó bị bắt lên giường gạch chéo mà thôi, dù sao tôi là nam nhân, cũng không chịu thiệt thòi gì.

- Anh nghĩ cũng hay lắm.

Thẩm Quân Lăng nhắc nhở hắn:

- Tuyệt đối không nên đánh giá thấp thủ đoạn và dục vọng báo thù của nữ nhân. Một khi một nữ nhân nổi điên muốn tìm anh báo thù, sẽ là một chuyện rất kinh khủng.

- Thật sao? Nữ nhân thật sự khủng bố như vậy sao?

Tùy Qua hỏi.

- Tuyệt đối là như vậy!

Thẩm Quân Lăng nói:

- Tôi biết ngay anh thích mềm lòng, cho nên tôi mới giúp anh đuổi nữ nhân kia.

Thẩm Quân Lăng lại cười nói:

- Nha đầu này, chỉ dựa vào thân hình bé con, lại dám thi triển mỹ nhân kế trước mặt anh, thật là đủ hài hước. Nếu cô ta gặp được bạn gái chính quy của anh, sợ rằng lập tức sẽ tự ti không có dũng khí soi gương.

- A, người ta dù gì cũng là người hâm mộ của tôi, cô cũng đừng nói lời ác độc như vậy chứ.

Tùy Qua nói:

- Nếu quán cà phê này là của cô, vậy tôi cũng không cần trả tiền?

- Không cần, nhưng tôi sẽ nhớ.

Thẩm Quân Lăng nói.

- Nhớ để làm chi?

Tùy Qua không giải thích được.

- Vạn nhất sau này tôi nghèo túng, sẽ đến nhà các người ăn nhờ ở đậu.

Thẩm Quân Lăng nói:

- Những thứ này chính là bằng chứng. Vạn nhất đến lúc đó anh sợ vợ, muốn đuổi tôi đi, tôi nhất định cũng có chứng cớ, không phải sao.

- Cái này cũng được coi là chứng cớ.

Tùy Qua nói.

- Còn cái này nữa?

Thẩm Quân Lăng khẽ mỉm cười, đưa điện thoại di động của nàng tới trước mặt Tùy Qua.

Tùy Qua vừa nhìn, nhất thời quá sợ hãi, tấm hình trên điện thoại di động chính là cảnh tượng mập mờ trước kia của Thẩm Quân Lăng và hắn ở khách sạn Hills, trong đó rõ ràng bao gồm tràng diện hai người cởi bỏ y phục, ở trong phòng tắm châm cứu bài độc, thật không biết Thẩm Quân Lăng làm thế nào chụp được những tấm hình này. Nhưng, lúc ấy tu vi của Thẩm Quân Lăng có thể cao hơn Tùy Qua rất nhiều, muốn chụp mấy tấm hình đó cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

- Thế nào? Hiệu quả chụp cũng không tệ lắm phải không?

Thẩm Quân Lăng nói:

- Anh nói, nếu tôi đưa những tấm hình này cho Đường tỷ tỷ của anh xem, nàng sẽ nghĩ như thế nào? Sợ rằng nàng sẽ không tin tưởng anh còn là sơ nam?

- Này. . .

Tùy Qua á khẩu không trả lời được.

- Thế nào, hiện tại anh coi như đã hiểu, cái gì gọi là "không gì độc ác bằng lòng dạ đàn bà" rồi chứ?

Thẩm Quân Lăng nói:

- Cho nên, ngàn vạn lần đừng đánh giá thấp thủ đoạn và năng lực phá hoại của nữ nhân. Chỉ sợ cho dù là một tiểu nha đầu, nhìn giống như một con tiểu bạch thỏ, cũng rất có thể quay người lại lộ ra răng nanh.

- Lời nói và việc làm của cô đều rất mẫu mực, khiến cho tôi ấn tượng rất sâu sắc.

Tùy Qua thở dài nói.

- Ấn tượng sâu sắc rồi?

Thẩm Quân Lăng cười nói:

- Ngoài ra nhắc nhở anh một câu, tôi vẫn giữ lại bộ y phục "vẽ xấu" của chúng ta. Tôi tính sẽ giữ lại vĩnh viễn.

Tùy Qua rốt cục không biết nói gì nữa.

Hắn rốt cục tin lời Thẩm Quân Lăng, nếu như nữ nhân khởi xướng báo thù, đích xác là một chuyện rất kinh khủng.

Thẩm Quân Lăng thấy Tùy Qua rốt cục để ý, mới buông tha đề tài này, ngồi xuống bên cạnh Tùy Qua, hỏi:

- Kể từ khi anh lên TV, trong khoảng thời gian này dường như rất nổi danh, anh và Đường tỷ tỷ, cũng lời không ít tiền đúng không?

- Cũng không sai biệt lắm.

Tùy Qua nói:

- Cô cũng không phải không biết, quỹ của Vũ Khê là quỹ cứu trợ, quỹ từ thiện, cũng không phải là quỹ kiếm tiền.

- Biết rồi. Thật ra nhà tôi rất có hứng thú với thuốc dán cao chó của anh.

- Rất có hứng thú?

Tùy Qua nói:

- Thẩm gia nhà cô muốn thay thế tiêu thụ sao?

Thẩm Quân Lăng lắc đầu, nói:

- Người nhà chúng tôi rất có hứng thú đối với thuốc cao dán của anh, không biết anh có thể cung cấp một chút cho chúng tôi được không? Anh cũng là người tu hành, đương nhiên biết ý tứ trong lời nói của tôi.

- Hiểu.

Tùy Qua nói:

- Những thuốc cao dán kia nếu như lợi dụng thích đáng, đích xác có thể dùng trợ giúp tu hành. Yên tâm đi, chuyện này tôi sẽ để ý, một thời gian nữa, tôi sẽ cung cấp một số loại còn tốt hơn thuốc cao dán cho cô.

- Giá tiền thế nào?

Thẩm Quân Lăng nói:

- Cho dù chúng ta rất thân thiết, nhưng cũng không thể khiến anh hao vốn được.

- Phương diện giá tiền, tôi sẽ cho nhà cô giá ưu đãi nhất.

Tùy Qua nói:

- Nhưng, Thẩm gia nhà cô cũng không thể lợi dụng những loại thuốc này tiến hành chế dược kiếm tiền, đây chính là đoạt việc buôn bán của tôi.

- Yên tâm đi.

Thẩm Quân Lăng nói:

- Đúng như ông nội tôi nói, trừ anh ra, không có bất kỳ một người tu hành nào lại đem loại thuốc trân quý như vậy dùng cho người bình thường chữa bệnh.

Rất hiển nhiên, Thẩm Thái Sùng không cách nào hiểu ý nghĩ và cách làm của Tùy Qua.

Suy nghĩ của Thẩm Thái Sùng, cũng là hình ảnh thu nhỏ của rất nhiều người tu hành.

Theo một số người tu hành thấy, người bình thường không có tư cách hưởng dụng linh thảo, linh dược .

Về phần dùng linh dược chữa bệnh cho người bình thường, lại càng là hành động điên cuồng, cũng là một loại lãng phí không thể tha thứ!

Nhưng Tùy Qua đồng học lại làm như vậy, hơn nữa còn là làm công khai.

Thẩm Thái Sùng không hiểu, các đại lão, đầu sỏ của hiệp hội y dược Hoa Hạ lại càng không hiểu.

Thậm chí, còn có chút tức giận!