Y Tiên Thiểu

Chương 435: Mâu thuẫn gay gắt (1)




Nếu không cũng không đến nỗi chỉ ăn một bữa cơm cũng bị người đoạt phòng.

- Thang Vân Long, anh có ý định sinh sự?

Sắc mặt Đường Vân xanh mét, hiển nhiên thật sự nổi giận.

- Hắc, nói không thể nói như vậy.

Thang Vân Long cười lạnh nói:

- Đường thiếu, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, trạng huống trước mắt của Đường gia mọi người đều biết. Vốn tôi còn dự định đợi giao thủ với anh trong việc chọn lựa thi đấu trong quân lần này, đáng tiếc anh không cần, anh không có tư cách làm đối thủ của tôi. Nhưng Đường Vân, em gái của anh cũng không tệ lắm, nếu các người đã không kết thông gia với Dương gia, tôi không để ý thiệt thòi…ba!

Thang Vân Long còn chưa nói xong, đã bị một cái tát hung hăng quật lên mặt của hắn, lưu lại năm đầu ngón tay.

Người ra tay chính là Tùy Qua.

Trong khoảng thời gian này, Thiên Biến Tróc Trùng Thủ của Tùy Qua càng thêm tinh diệu, dù Thang Vân Long được danh sư chỉ điểm, có được tu vi luyện khí trung kỳ, nhưng không tránh né được thủ pháp tuyệt diệu của Tùy Qua, liền trúng một cái tát, chưởng lực cường đại đánh hắn bật lui vài bước.

- Đáng chết!

Thang Vân Long tức giận mắng một tiếng. Lúc này một trung niên lưng hùm vai gấu nhảy ra, triển khai quyền cước đối chiến với Tùy Qua. Trung niên kia có tu vi luyện khí hậu kỳ, là hộ vệ Đinh Võ của Thang Vân Long.

Tùy Qua vốn không quản võ miệng giữa Thang Vân Long cùng Đường Vân, nhưng người kia dám kéo tới trên người Đường Vũ Khê, lập tức chạm trúng nghịch lân của Tùy Qua. Hắn mặc kệ thân phận của Thang Vân Long, trực tiếp cho hắn cái tát rồi tính sau.

Bởi vì đi ăn cơm nên Tùy Qua không mang theo Tống Văn Hiên, nếu không đã thu thập xong những người này. Tuy chiêu thức của Đinh Võ không tinh thuần như Hoàng Hạc, nhưng có thể đánh ngang tay với Tùy Qua. Nhưng không ngờ Tùy Qua chỉ dùng một quyền đã đem Đinh Võ đánh phun máu, lăng không bay ra ngoài, đập nát cửa phòng, như chó chết rơi ra đại sảnh, chết sống không biết.

Uy lực một quyền này thật sự uy hiếp cường đại.

Mọi người tại hiện trường hoảng sợ.

Ngay cả Đường Vân cũng bị kinh hãi.

Tùy Qua thu hồi nắm tay, như không có việc gì nhìn nhìn, sau đó nhìn Đường Vân nói:

- Thật ngại quá, Vân ca, tôi không chịu được có ai dùng ngôn ngữ nhục mạ Vũ Khê, cho nên nhịn không được liền xuất thủ.

Hiệu quả một quyền này làm Tùy Qua phi thường hài lòng. Đương nhiên chủ yếu là vì Đinh Võ thật sự là rất phối hợp, người này là cao thủ trong quân, bản thân cuồng vọng, căn bản không đem người tập võ bình thường đặt vào trong mắt, hơn nữa hắn dùng chiêu số cương mãnh, cho nên vừa giao thủ với Tùy Qua đã dùng cứng đối cứng. Vốn tu vi chân khí hai người ngang nhau, nhiều lắm chân khí Tùy Qua tinh thuần hơn một chút mà thôi, nhưng tuyệt đối không thể dùng một chiêu đánh bay Đinh Võ. Nhưng Đinh Võ nằm mơ cũng không nghĩ ra, quả đấm của hắn vừa va chạm với Tùy Qua, không ngăn cản được thần lực của hắn, vì vậy liền bị đánh bay.

Không thể không nói, tạo hình cùng lời nói này của Tùy Qua nghe thật trang bức. Nhưng Đường Vũ Khê nghe xong lời đó, trong lòng thật thoải mái, còn cảm thấy Tùy Qua thật sự rất soái.

- Mẹ nó, tiểu tử nghèo từ nơi nào đến, chán sống sao!

Tuy Thang Vân Long đã trúng một bạt tai của Tùy Qua, nhưng không hề có chút ý tứ thu liễm, kêu gào:

- Tiểu tử nghèo chết tiệt, mày lại dám trêu chọc tao, tao nhất định cho mày sống không bằng chết!

- Vô nghĩa thật nhiều! Câm miệng đi!

Tùy Qua cười lạnh một tiếng, lại vung một cái tát.

Lần này Thang Vân Long đã sớm có phòng bị, nhưng vẫn không thể tránh né, càng không thể chống đỡ, vẫn trúng một bạt tai.

Một cái tát này Tùy Qua đánh thật nặng, cho dù Thang Vân Long có chân khí hộ thể cũng vô dụng, cả khuôn mặt liền sưng thành đầu heo, ngay cả thanh âm mắng chửi người cũng mơ hồ không rõ.

Thang Vân Long nhất thời thẹn quá hóa giận đến cực điểm.

Phải biết rằng gia tộc của Thang Vân Long chỉ kém hơn Đường gia một chút, lần này Đường Thế Uyên bệnh nặng, Thang gia sẽ càng tiến thêm một bước, áp chế thế lực của Đường gia. Cho nên Thang Vân Long mới dám càn rỡ như thế, hắn cho rằng dù là Đường Vân cũng tuyệt đối không dám động thủ với hắn. Nhưng Thang Vân Long nằm mơ cũng không nghĩ tới “người hầu” bên cạnh Đường Vân lại dám đánh hắn hai tát tai.

Vô cùng nhục nhã!

Đây quả thật là vô cùng nhục nhã!

Tính tình của Thang Vân Long nổi danh nóng nảy, hắn chưa từng nếm phải thiệt thòi lớn như vậy, hoàn toàn không để ý trường hợp lập tức rút súng đối phó Tùy Qua.

Nhưng không ngờ Tùy Qua đã sớm dự liệu điểm này, ngay nháy mắt Thang Vân Long rút súng đã đoạt tới, sau đó chuyển họng súng chỉ vào đầu Thang Vân Long.

Nhóm bạn của Thang Vân Long hoảng sợ mất hồn mất vía. Sự tình làm thành như vậy, thật sự khó thể bỏ qua. Nếu như đối phương thật sự thủ tiêu Thang Vân Long, người của Thang gia nổi giận, bọn hắn cũng sẽ bị phiền toái.

Người của Thang gia nổi danh điên cuồng.

Trong lòng Thang Vân Long phát lạnh, vẫn còn cãi bướng:

- Mày…mày dám giết tao sao? Mày dám nổ súng sao?

Đích xác dưới tình huống như thế cho dù là Đường Vân cũng không dám nổ súng.

Ở trong mắt các trưởng bối Đường gia cùng Thang gia, mâu thuẫn giữa Đường Vân cùng Thang Vân Long chỉ là những đứa trẻ cãi nhau mà thôi, chỉ cần không gây ra tai nạn chết người hay đánh thành tàn phế, các trưởng bối cũng khó có khả năng đi ra can thiệp công khai, bởi vì làm vậy thật không có phong thái. Nhưng nếu động tới súng, tình huống hoàn toàn khác hẳn, nếu Đường Vân nổ súng làm bị thương hoặc xử lý Thang Vân Long, như vậy Thang gia có thể danh chính ngôn thuận tìm Đường gia phiền toái.

Cho nên Đường Vân vội vàng nháy mắt với Tùy Qua, ý bảo hắn đừng nên vọng động.

Tùy Qua vốn không có ý định thật sự nổ súng rước lấy phiền toái cho Đường Vân, nhưng không nghĩ tới thằng nhãi Thang Vân Long lại cực kỳ hung hăng càn quấy, đến thời điểm này vẫn còn chưa câm miệng, tiếp tục kêu gào:

- Súc sinh! Mày là tên hèn nhát, mày không dám nổ súng…mày chờ xem, tao nhất định sẽ báo thù! Mày đắc tội tao, tao sẽ cho mày sống không bằng chết…

- Con mẹ nó thật ồn ào!

Tùy Qua mất kiên nhẫn nói, bỗng nhiên chuyển họng súng, bóp cò.

Tiếng súng không lớn, có lẽ là súng hãm thanh.

Nhưng người trong phòng đều bị chấn kinh.

Hoàn toàn chấn kinh!

Kể cả Đường Vũ Khê.

Mọi người đều không thể tin được Tùy Qua thật sự nổ súng, hơn nữa còn nổ súng bắn Thang Vân Long.

Thang Vân Long là ai, đây là cháu trai của tư lệnh viên Thang Tranh Hổ tập đoàn quân 18!

Hành động của Tùy Qua nhấc lên sóng to gió lớn.

Thang Vân Long không thể tin được nhìn lỗ thủng trên đùi, nỗi đau đớn toàn tâm nhắc cho hắn biết đây không phải ảo giác, “tiểu tử nghèo” trước mắt quả nhiên đã nổ súng, hơn nữa còn bắn hắn bị thương, làm cho hắn rất có thể sẽ biến thành người què!

- Mày tiếp tục chửi bậy đi. Mày không phải nói tao không dám nổ súng sao? Tao nổ súng rồi, thì thế nào?

Tùy Qua lạnh lùng nói, đem họng súng chỉ vào đầu Thang Vân Long:

- Mày tiếp tục mắng một câu, tao sẽ bắn vỡ đầu của mày, mày có muốn thử một chút hay không?