Yêu Anh Có Bao Giờ Hạnh Phúc

Chương 5: Anh là cấp dưới của tôi nhé!!! (phần 2)




Cuối cùng giờ ra về cũng đến, nó tung tăng bước xuống sân trường. Như thường lệ nó tìm đến gốc cây ưng ý nhất của mình để đọc truyện. Cây bò cạp vàng nơi nó và hắn cãi nhau hôm qua. Thật xui xẻo làm sao nó lại gặp hắn nằm ngủ nơi ghế đá. Trông hắn lúc này đẹp thật nha! Lông mi cong vút luôn. Những sợi tóc mái đen tuyền phất phơ trước trán. Nhìn mặt hắn lúc này có nét hiền dịu sao ấy. Không còn lạnh lùng, khó gần như bình thường khiến nó nhìn hoài chẳng muốn đi (cái này có gọi là bị thu hút không nhể???) Nó chợt nhẹ mỉm cười

– Ông cụ non. Kì này anh chết với tôi

– Cô mừng sớm quá rồi nhỉ!

Hắn chợt mở mắt dậy khiến nó giật bắn cả mình. Như bị bắt tội, mặt nó đỏ hết cả lên mà chẳng hiểu tại sao. Nó vờ đánh trống lãng:

– Rồi xem…tôi…tôi sẽ cho anh thấy

– Sao hôm nay yếu xìu vậy? Hôm qua hăng lắm mà! Không cần ngại đâu. Tôi không thu tiền nãy giờ cô ngắm tôi đâu mà lo.

– Ai thèm ngắm anh chứ?- nó liền đốp chát lại mặc dù tim đen của nó bị đâm phát ngay trung tâm

– Vậy ai nãy giờ ai nhìn tôi ngủ chằm chằm không rời mắt thế? Phải hơn hai phút chứ không ít

– Anh đừng có xạo nhé! Để coi tôi sẽ cho anh sống cũng không được chết cũng chẳng xong- nó cố lên tiếng hùng hổ

– Cô sẽ làm gì tôi?- Hắn chợt ghé sát mặt mình vào mặt nó.

Hành động ấy làm nó ngượng chín mặt, bao nhiêu dũng khí bay đi hết trơn. Nó cố lắc đầu xua tan cái ý nghĩ đen tối đang len lỏi trong đầu mình. Ái Ngọc cố trưng ra vẻ hiểm độc trước mặt hắn

– Anh là cấp dưới của tôi thì như cá gặp thớt rồi. Cứ yên tâm. Đến lúc đó tôi sẽ….

Vừa nói nó vừa cố nhích mặt mình thêm một xí nữa. (°0° chị định làm gì ảnh???) . Hắn giật thót tim, ngỡ ngàng chết trân tại chỗ. Nhưng khi cả hai chỉ còn cách 2mm, nó liền quay mặt bỏ đi,điều chỉnh lại nhịp thở của mình. Quái lạ! Chỉ giỡn một chút thôi mà sao giờ tim lại đập thình thịch vậy nè! “Sao hôm nay mình bạo thế?”- nó thầm nghĩ.

Còn hắn. Nhìn nó bỏ đi, hắn có chút hụt hẫng. Đối với hắn dường như vậy vẫn chưa đủ. Nó như vậy thì càng làm hắn thấy thích thú hơn thôi.Cả hắn cũng không hiểu sao mình lại như thế nữa. “Mình điên thật rồi” Anh Phong nghĩ thế đấy.

Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi anh.

Hay để chắc chắn anh cứ lắng nghe tim muốn gì.

Rồi nói cho em nghe.

Một câu thôi!

Một hai ba năm anh có đánh rơi nhịp nào không?

Mình yêu nhau đi-Bích Phương

Cuộc trò chuyện của cả hai trông rất dễ thương nhưng có biết được đấy lại rất chướng mắt với một người. Ả nghiến răng ken két, hai tay siết chặt.

– Vương Ái Ngọc. Con nhỏ xấu xí kia. Vịt mà đòi làm thiên nga à? Đừng hòng.

——————————————-

+ Giới thiệu nhân vật mới

Tạ Tú Diệp (16 tuổi) (vai phụ): con gái của một giám đốc công ti nhỏ. Ả thì chẳng đẹp đẽ gì đâu, chỉ có son phấn là nhiều. Ngồi kế Anh Phong nhà ta. Lẳng lơ là số một. Dùng bao nhiêu cách mồi chài nhưng không hề si nhê với hắn còn bị hắn khinh bỉ nữa mới đau. Chị Ngọc nhà ta sau này cũng chật vật với ả nhiều lắm.

(Au thật sự sorry sorry sorry rất nhiều *_*”. Dạo này au học thi quá trời luôn nên chap này cực kì ngắn và nhảm. Thôi thì au hứa chap sau hoặc chap sau nữa sẽ dài và thiệt HƯỜNG nghen ^_- Thôi bây giờ au phải đi “tụng kinh” tiếp đây.hix…hix… T.T)