Yêu Chiều Tổng Giám Đốc Phúc Hắc

Chương 34: Không phải tầm thường đâu nha!




_ Thiên! Tha cho em đi.

Song Y không biết đây là hiệp thứ mấy rồi nhưng mà cô thật sự chịu không nổi nữa rồi. Thật bất mãn khi người đàn ông kia tinh lực lại tốt đến thế. Vì sao? Vì sao người bại trận lúc nào cũng là cô cơ chứ.

_ Ngoan! một chút nữa thôi. - Thế Thiên dụ dỗ vật nhỏ đang khóc kia, quả thật cô mềm lại ngọt anh cứ ăn hết lần này đến lần khác quả thật không hề chán, không hề mệt chút nào. Ai có bảo anh biến thái thì thực anh chỉ biến thái với mình cô thôi.

Sau một lúc cuối cùng Thế Thiên cũng đã giải phóng tinh lực của mình vào vật nhỏ kia. Sau đó yêu chiều cô bế vào nhà tắm, tắm rửa cho cô một cách nghiêm túc rồi lại trở về giường ôm cô ngủ.

Sáng hôm sau, là một ngày chủ nhật thật đẹp ánh nắng chiếu vào làm cô gái nhỏ tỉnh giấc. Vừa động mình một cái, Song Y không khỏi than lên một tiếng " Thế Thiên! anh thật quá đáng ".

_ Xem ra! anh đã không phục vụ em chu đáo, nào lại đây anh sẽ cố hết mình - Thế Thiên đã thức dậy sớm nhưng vẫn cứ nằm đó mà tham lam ngắm nhìn cô gái nhỏ đang say giấc.

Quả thật làm anh rất vui khi vừa thức dậy người đầu tiên cô mở miệng nói đó là anh.

_ Anh! lưu manh vừa thôi - Song Y ngước mắt nhìn người con trai tuấn mỹ đang nằm ôm mình gắt gao, ý tứ không hề muốn buông cô ra. Với thế võ mèo quào, cô dùng tay đánh lên ngực săn chắc của anh một cái. Nó thật sự giống như mèo quào.

Hành động của cô thật không đủ để gãi ngứa cho anh, trong mắt Thế Thiên cô làm hành động gì cũng thật là đáng yêu.

Sau một lúc trách yêu trên giường, hai thân hình mới chịu rời khỏi giường cùng nhau ăn một bữa sáng tình nhân.

_Thiên! anh thu dọn một chút đừng để mẹ về phát hiện - Song Y nhìn bãi chiến trường trong phòng cô không khỏi đỏ mặt.

Thế Thiên không nói gì chỉ đứng nhìn Song Y cười cười, bộ dạng lưu manh vẫn cứ nằm trên mặt anh không hề thay đổi. Song Y lúc này tức đến hộc máu, ai bảo kiếp này cô nuông chiều anh làm gì để giờ đây anh mặt dày như thế. Bộ dạng băng giá của anh mất sạch sẽ mỗi khi bên cô thật có đôi lúc Song Y không thể thích ứng được mà.

_ Mấy giờ mẹ em về! - Có ai ngờ được rằng đường đường là một giám đốc lại là một chủ của Ấn Bang thuộc hạ tay chân tính trên ngàn người, chỉ cần ho một tiếng là bao nhiêu người quỳ rạp dưới chân anh vậy mà giờ đây, anh phải đích thân đi chải ra giường cho cô gái nhỏ này anh thật không còn một chút tiền đồ nào nữa.

_ Hình như 3 giờ! - Song Y đang cầm cây chổi quét, nghe anh hỏi cô dừng lại nhìn lên đồng hồ.

_ Bây giờ mới 12 giờ, chúng ta có nên tranh thủ? - Vừa nghe Song Y nói đến thời gian, Thế Thiên cũng không thể ngừng trêu chọc cô gái nhỏ này được, liền thối lưu manh đưa tới xác bên người cô gái nhỏ thổi khí vào tai cô.

_ THẾ THIÊN! - Lúc này Song Y thật sự giận rồi, chuyện đêm qua đến giờ chân cô còn rung, tiểu Y của cô vẫn còn cảm giác khiến cô khó chịu đến giờ, vậy mà hắn vẫn cứ thích như vậy cô có ngày bị hắn vắt cho khô mất.

_ Được được! không đùa em nữa, nghỉ ngơi thêm một chút, 2 giờ anh chở em đi đón mẹ - Thế Thiên nhìn mặt của cô gái nhỏ đỏ lên hết hắn không phải ngủ mà tiếp tục chọc, nếu cô giận thiệt mà cấm vận anh thì có mà chết.

Cô quả thật có chút mệt nên đã không cần để ý đến anh mà ngã lên giường từ từ chìm vào giấc ngủ, nhìn cô gái nhỏ an tỉnh yên giấc, Thế Thiên mới đi ra ngoài mở một cuộc điện thoại.

_ Thiếu gia! mọi chuyện đã sắp xếp xong - Thư kí của anh sớm được phân phó nay hoàn thành nhiệm vụ, trong lời nói thật có chút khẩn trương.

_ Tốt! - Thế Thiên không thích nói nhiều với người khác chỉ đáp lại 1 chữ tuy ngắn nhưng đầy đủ ý.

Đúng 2 giờ chiều, 1 chiếc xe bản giới hạn đừng trước sân bay

_ Thiên! anh không cần vào, một mình em đợi được rồi - Câu nói này của Song Y được nhắc đi nhắc lại từ lúc trong nhà đến sân bay.

Nhưng hình như người nào đó lại không thích nghe lời.

_ Anh không an tâm - Thế Thiên không giải thích nhiều, anh làm sao có thể để cho bảo bối của anh một mình ở sân bay được cơ chứ. Nơi đó đông người, bảo bối anh lại dễ bị dụ lỡ đâu bị chuyện không may thì anh đây hối hận cả đời.

Ạch. Không đợi câu trả lời tiếp theo, anh trực tiếp bước thẳng xuống xe còn một tay nắm cô gái nhỏ kéo xuống theo. Song Y đành chịu thua, cô sống lại là muốn cùng với anh thì lúc này quả thật cô đã cùng với anh rồi còn gì.

Còn một tiếng nữa mẹ mới xuống máy bay, anh bị cô lôi đi ở các cửa hàng trong sân bay. Cô không mua, chỉ coi thôi, còn anh thì luôn trong tư thế sẵn sàng mua bất cứ thứ gì cô chỉ đến nỗi cô không dám chỉ nữa cũng chẳng dám đi nữa, chỉ cằm 1 ly đá bào ngồi yên tại chỗ đợi mẹ thôi.

Thế Thiên lúc này cũng không quấy rầy cô nữa, anh nghe cuộc điện thoại quan trọng bình thường thì sẽ đi chỗ khác để nghe, nhưng từ nãy đến giờ biết bao nhiêu ánh mắt vô lại đều rơi vào cô gái nhỏ của anh ngồi đó trực tiếp nghe được thoại. Cảm thấy không đủ còn dùng tay mình đang vào tay của Song Y để tay cô gái nhỏ trên đùi mình chứng minh vật sở hữu.

Song Y lúc đầu hơi phản kháng nhưng rồi cũng mặc kệ anh, lấy điện thoại ra xem tin tức.

_ Song Y! - Mãi mê coi tin tức, cô không để ý đến máy bay của mẹ đã đáp. Đến khi nghe tiếng gọi mình từ sau lưng cô mới giật mình mà rút khỏi tay anh đứng dậy nhìn mẹ.

_ Song Y, con đợi lâu chưa? Đây là? - Ngọc Vân xuống đến sân bay, nhìn tới nhìn lui tìm bóng hình nhỏ nhỏ lại giống mình, quay gần một vòng mới thấy được cô gái nhỏ vô tâm đi đón mà lại mãi mê với cái điện thoại. Khi đến bên người thì mới biết, con gái mình còn đi với một cậu thanh niên. A, cậu thanh niên này không phải tầm thường đâu nha. Mẹ Song Y đánh giá Thế Thiên một phen, trên môi không ngừng nở nụ cười khách khí cộng với nghi ngờ.

_ Đây là anh hai của Thế An là Thế Thiên, tiện đường nên anh ấy muốn giúp con - Song Y lúc này lúng túng, không biết giải thích thế nào.

_ Chào bác! con là Thế Thiên anh của Thế An. - cung kính mẫu mực kính chào mẹ vợ.

_ A, không dám, chào cậu. - Nhìn thấy dáng vẻ trịnh trọng kia có chút kinh ngạc liền lúng túng.