Yêu Hận Triền Miên - Lục Xu

Chương 11: 11: Chương 10





Mộc Tuyên Dư rất muốn tìm một chỗ thật tốt để phát ti3t, như vậy mới chịu được tình trạng hiện tại, nhưng cô không muốn xúc động khóc lóc, cũng không muốn gào hét gì đó.

Cô hậu tri hậu giác phát hiện, từ khi hiểu biết đến này, đối với bất cứ chuyện gì xảy ra với cô hay bất kì ai bên cạnh, cô đều có thể ứng phó rất bình tĩnh, đó là sự bình tĩnh từ trong xương cốt không chút sợ hãi.

Cô không biết bản thân làm thế nào lại biến thành như bây giờ, tìm một công việc, cố gắng chung sống với đồng nghiệp, có một người bạn trai không tệ lại thích hợp, hơn nữa có một người bạn thân cùng phòng nhiều năm, có thể nói là nhân sinh hoàn hảo, nhưng hiện tại mới phát hiện bản thân mơ hồ không đúng, giống như luôn luôn đi “đúng” theo lộ trình trong mắt người khác, mà trong lòng cô rốt cuộc có thích hay không, ngay cả bản thân cô cũng không rõ.
Cô rơi vào một loại cảm giác kì lạ.
Cô đi tới quán bar, người phục vụ chuyển tới cho cô vài ly rượu màu sắc khác nhau, mỗi một ly đều có một cái tên không rõ ràng, cô chọn trong đó một ly rượu màu xanh biếc, nó có cái tên dễ nghe —— lục sắc thản nhiên.

Chỉ là sau khi môi cô chạm tới rượu, nhưng không uống, mà lại ghé vào trên quầy bar.
Cô cũng không buồn ngủ, nhưng vẫn nằm úp sấp xuống một lát, vậy mà lại ngủ thật.
Cô gặp một giấc mơ, không phải mộng đẹp, cũng không phải ác mộng.
Cô bước vào một nơi sương mù dày đặc kết dính lại, bốn phía đều là một mảnh trắng xoá, cái gì cô cũng không thể thấy rõ.

Cô đi rất lâu rất lâu, vẫn không thoát khỏi màn sương mù này, cuối cùng cô đi đến mệt mỏi, sương mù dày đặc lại dần dần tan đi, xuất hiện trước mắt cô không phải là rừng rậm nguyên thủy như cô nghĩ, mà là một căn phòng, mà cô lại đứng ngay giữa căn phòng, trong phòng có TV LCD lớn, chiếc sofa với những đóa hoa màu trắng xám đan xen, kết cấu mở mà thoải mái, là phong cách mà cô thích, sau đó cô nhìn đến, có một người ngồi trên sofa, là một người đàn ông.
Người đàn ông vốn đang cúi đầu, sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên, khóe miệng bên phải hơi hơi nhếch lên, khiến anh ta thêm mười phần tà khí, nhưng không chán ghét.

Anh ta nhìn cô, dùng loại ánh mắt như thể tất cả mọi thứ đều nắm trong lòng bàn tay anh ta.
Sau khi cô nhìn thấy anh ta, tâm tình bình tĩnh kì lạ.
“Giang Thừa Châu, tất cả những chuyện này đều do anh làm, đúng không?”

Anh ta nhìn cô, biểu cảm tùy ý mà lại lười nhác, anh ta không lại cười, chỉ như một quý công tử nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân đều tao nhã.
Đó là một người đàn ông có sự kết hợp của vương tử và ma vương.
“Là anh cố ý thiết kế làm cho Chu Chấn Hưng và Hạ Ngữ Minh liên thủ đối phó với ‘Thịnh Đạt’ đúng không? Một người là vị hôn phu của tôi, một người là bạn tốt nhất của tôi, anh làm cho hai người, đối với tôi mà nói, đặc biệt quan trọng trong sinh mệnh của tôi đồng thời phản bội, sau đó không ngừng tra tấn tôi, đây là anh trừng phạt tôi, đúng không?”
Anh ta vừa cười, giữa sự bất cần đời lại có chứa nhàn nhạt khinh thường, “Như vậy, cô đau đớn không?”
“Tất cả những chuyện này đều do anh thiết kế, anh chính là muốn dùng phương thức như vậy phá hủy nhân sinh của tôi.”
“Cô đau đớn sao?” Anh ta tiếp tục hỏi.
Đau đớn sao? Hiện tại cô đau đớn sao, nhân sinh của cô vốn đi theo quỹ đạo ổn định, lại bị anh dễ dàng làm xáo trộn, cô đau đớn sao?
Cô chỉ nhìn anh, không nói lời nào, anh ta lại tìm kiếm câu trả lời đó từ trên mặt cô.
Bốn phía lại nổi lên sương mù, sương càng ngày càng dày đặc, nhưng hai người vẫn nhìn nhau, cho đến khi sương mù càng ngày càng dày đặc kết dính lại, cho đến khi bọn họ hoàn toàn không thấy rõ đối phương, cho đến khi bốn phía nhanh chóng trở thành một mảnh trắng xoá.
Cô đứng tại chỗ, cả người giật mình một cái, rồi vọt tới vị trí của anh…
Khi Mộc Tuyên Dư tỉnh lại, toàn thân bỗng chốc run rẩy một cái rất nhanh, loại cảm giác này giống như xuống cầu thang, sau đó giẫm lên khoảng không một bậc thang.

Cô tỉnh lại, mới phát hiện bản thân đang ở quán bar, hơn nữa còn nằm sấp mà ngủ, lại gặp một giấc mơ.
Có người vỗ lên vai cô, “Một mình? Không ngại tôi ngồi xuống chứ?”
Người đàn ông bắt chuyện, cô xoa đôi mắt có chút mơ hồ, “Tôi rất để ý, đây là chỗ của bạn trai tôi, lát nữa anh ấy sẽ trở lại.”
Người đàn ông đánh giá cô một lúc lâu, dường như đang tính toán tính chân thực trong lời cô nói, “Cô không giống có bạn trai …”
Cô nhíu mày, “Anh làm thêm cả nghề đoán số à? Tôi đây nghĩ anh bị cho là như thế, làm ăn nhất định rất kém.”
Người đàn ông thấy tâm tình cô dường như không tốt lắm, thì nuốt xuống câu “Giống thất tình” kia, mất mặt tiêu sái rời đi.
Cô vẫn như cũ bưng chén Lục Sắc Thản Nhiên kia lên, vừa đặt tới bên miệng lại nghĩ đến cô vừa rồi thật sự đã ngủ, rượu này có phải có vấn đề hay không ai cũng không biết, vì thế bỏ ly rượu xuống, không định uống nữa.


Cô đứng dậy, chuẩn bị đi toilet rửa tay, đường đến toilet rất yên tĩnh, có vầng sáng màu vàng nhạt, mông lung.

Cô vào toilet, toilet có mùi thuốc hương chanh tươi mát, cô dùng nước lạnh hắt trên mặt mình, nhìn bọt nước trên mặt trong gương chậm rãi rơi xuống, người này thật xa lạ, nhưng cô biết đó là chính cô.
Dùng khăn lau khô mặt một lần, rồi đi ra toilet.
Cùng lúc đó, toilet nam bên kia, đúng lúc có người đi ra.

Cô giương mắt, ánh mắt cứng lại chăm chú, bước chân cũng nhất thời ngừng lại.

Giang Thừa Châu, anh thế nhưng ở trong này, cô trừng mắt nhìn, xác nhận không phải là ảo giác của chính mình, nhưng mỗi một tế bào toàn thân cô đều bắt đầu căng thẳng.
Giang Thừa Châu cũng dừng bước lại nhìn cô.
“Cái dạng này của tôi, có phải khiến anh cảm thấy rất buồn cười hay không?” Cô đi lên phía trước, đối lập với tầm mắt của anh.
Anh rất nể tình mới thực sự đánh giá cô một chút, “Là rất buồn cười.”
Bị vị hôn phu và bạn thân đồng thời phản bội, không thể cười sao?
Ngay cả nhìn nhiều them anh cũng không chịu cho cô, xoay người liền rời đi.

Cô vẫn đứng lại tại chỗ.
Trước đây cô cho rằng, trong thế giới này khiến người ta khó chịu chính là bị người bên cạnh phản bội tình cảm, hôm nay mới biết được, hóa ra phản bội ở phương diện lợi ích càng sâu đậm hơn so với tình cảm.
Cô trở lại chỗ ngồi của mình trước đó, lại muốn vài ly rượu, lần này cô không chút do dự, trực tiếp uống luôn, mà còn một ly tiếp một ly.

Ngồi ở một chỗ khác Tần Sâm Châu nhìn Mộc Tuyên Dư bên kia vài lần, lúc này mới liếc về phía Giang Thừa Châu đối diện, “Cô ấy uống thật sự mãnh liệt, cậu thật sự mặc kệ?”
“Em không quen cô ta, anh rất quen thuộc cô ta sao?”
Tần Sâm Châu sửng sốt, tay cầm ly rượu lên, uống một ngụm rượu.

Chuyện giữa Giang Thừa Châu và Mộc Tuyên Dư, có thể nói anh là người rõ ràng nhất, thời gian Giang Thừa Châu ở A quốc, giữa bọn họ cũng có điện thoại lui tới, quan hệ giữa họ lúc đó luôn không tệ, nhưng cũng không đến mỗi mỗi tuần đều phải liên hệ, mỗi lần anh đều nói cho Giang Thừa Châu tin tức về Mộc Tuyên Dư, mà phản ứng của Giang Thừa Châu vĩnh viễn là “Chuyện của cô ta không liên quan đến em”, nhưng mỗi một lần Giang Thừa Châu đều sẽ trăm phương nghìn kế nói chuyện với anh, từ một bên Tần Sâm Châu đành phải tiết lộ tin tức của Mộc Tuyên Dư, nhưng lại phải làm ra vẻ chỉ là nhân tiện đề cập đến.
Tần Sâm Châu cũng có chút hoài nghi, Giang Thừa Châu từ nước ngoài trở về, là biết tin tức đính hôn của Mộc Tuyên Dư và Chu Chấn Hưng, mặc dù đôi đó không tổ chức nghi thức gì, nhưng hai bên đều đã gặp phụ huynh, nếu không có ngoài ý muốn, khả năng kết hôn là rất lớn.
Tần Sâm Châu đặt ly rượu xuống, lắc đầu, “Cậu trở về thật sự là vì kết hôn cùng Tử Hàm?”
“Nếu không thì anh cho là vì cái gì?” Giang Thừa Châu nhíu mày, nhìn người anh họ bằng tuổi mình.
Tần Sâm Châu nhún nhún vai, “Anh chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, cậu khẩn trương như vậy làm cái gì?”
Giang Thừa Châu cười nhạo một tiếng, cố ý thử lơ đễnh hỏi đối phương.
Mộc Tuyên Dư uống thật sự nhiều, gần như đã uống đến cực hạn có thể của cô.

Tần Sâm Châu lại nhìn cô một cái, lập tức nhìn Giang Thừa Châu, “Vì sao hẹn anh đến chỗ này?”
“Em cho rằng, anh sẽ rất thích.”
Tần Sâm Châu chớp mắt, “Có đàn ông đi qua bắt chuyện.”
Cặp mắt Giang Thừa Châu nhìn Tần Sâm Châu, biểu cảm lạnh lùng, giống như lời của Tần Sâm Châu không liên quan gì tới anh.
Tần Sâm Châu lại cười cười, “Lần trước khi gặp mặt Tử Hàm, cô ấy nói cậu có một việc làm xong sẽ kết hôn với cô ấy, việc đó là gì thế?”
“Không liên quan đến anh.” Giang Thừa Châu cầm lấy rượu trên bàn, một ngụm uống hết hơn phân nửa.
Tần Sâm Châu lại nhìn về phía Mộc Tuyên Dư, “Cô ấy hẳn là uống say hoàn toàn, không có gì bất ngờ xảy ra, cô ấy sẽ rời đi cùng người đàn ông kia, cậu nói bọn họ sẽ đi đâu đây? Khách sạn và nhà trọ gần đây có rất nhiều.”
Ánh mắt Giang Thừa Châu nhìn về phía Tần Sâm Châu càng ngày càng lạnh.
Tần Sâm Châu cũng như cũ ở hiện trường trực tiếp, “Cô ấy ngã vào lòng người đàn ông đó, được anh ta nâng dậy chuẩn bị đi rồi…”
Lực cầm ly rượu của Giang Thừa Châu càng lúc càng lớn, cô gái kia không có bề ngoài đơn giản như vậy, cho tới bây giờ cô đều không đơn thuần, cũng cho tới bây giờ vẫn luôn bố trí phòng vệ, cô sở hữu hành động nhìn đơn thuần và ngu xuẩn, nhưng tất cả đều vì mê hoặc đối thủ mà thôi, anh đã bị mê hoặc một lần, chẳng lẽ còn bị mê hoặc lần thứ hai?

Tần Sâm Châu nhìn vẻ mặt của em trai mình có chút kéo căng, “A, bọn họ sắp đi ra ngoài.”
Cùng lúc đó, Giang Thừa Châu tay nắm ly rượu nhanh chóng buông ra, anh xoay người, dích xác nhìn cô gái kia bị một người đàn ông đỡ rời đi, gân xanh trên trán anh đập loạn, cô không nên là người như vậy, cô sẽ không để cho bản thân bị vây trong nguy hiểm.
Nhưng cô cũng chỉ là một cô gái mà thôi, giai đoạn trước mới rơi vào khó chịu vì công ty xảy ra chuyện, hơn nữa còn nghi ngờ vị hôn phu và cô bạn thân yêu đương vụng trộm, hiện tại lại biết được vị hôn phu cùng cô bạn thân liên thủ đối phó với “Thịnh Đạt”, cô cũng chỉ là một người, cũng sẽ khó chịu.
Giang Thừa Châu đứng dậy, trực tiếp đi đến bên kia.
Tần Sâm Châu nhìn bóng lưng anh bỏ đi, nhàn nhã cầm lấy rượu trên bàn.
Giang Thừa Châu hẹn anh tới đây, là biết Mộc Tuyên Dư ở chỗ này đi? Như vậy chính là Giang Thừa Châu bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều quan sát đến nhất cử nhất động của Mộc Tuyên Dư, tất cả mọi chuyện xảy ra trên người Mộc Tuyên Dư, đều sẽ truyền tới Giang Thừa Châu.
Khi Tần Sâm Châu đi ra quán bar, chính là đang nhìn đến Giang Thừa Châu đã giải quyết xong người đàn ông kia.

Sau khi bị đánh ngã xuống đất người đàn ông hùng hùng hổ hổ hướng về phía Giang Thừa Châu, nhưng vẫn không dám đánh trả, một bên mắng một bên chạy.
Mà Mộc Tuyên Dư ngồi dưới đất, tầm mắt mông lung, bộ dạng mơ màng say rượu.
Tần Sâm Châu cong khóe miệng, công nhận hoa hậu giảng đường Đại học Giang Tây, cho dù là dáng vẻ chật vật như vậy, cũng vẫn quyến rũ động lòng người như trước, người đẹp đích thực, trong bất kì tình huống nào, đều quyến rũ không thể đỡ.
Tần Sâm Châu vỗ vỗ bả vai Giang Thừa Châu, sau đó rời đi.
Giang Thừa Châu nhìn cô gái trên mặt đất, dùng chân đá đá cô, phát hiện cô không có một chút phản ứng, vì thế vươn tay kéo cô đứng lên, thế nhưng cô còn hết sức kháng cự, điều này khiến anh có vài phần bất mãn, lấy một tay kéo cô lên.
Trên người cô đều là mùi rượu, nồng đậm gay mũi.
Anh nửa ôm cô, sau đó đi tìm xe của anh.
“Mộc Tuyên Dư, cô rất khổ sở sao?” Khóe miệng anh hơi hơi giơ lên, biết vị hôn phu và bạn thân hoàn toàn không mảy may chú ý tới cô, họ chẳng những đối phó với “Thịnh Đạt”, mà còn muốn cướp đi “Hoa Hưng” do tự tay anh trai cô thành lập, rất khó chịu sao, khi nếm phải sự phản bội của hai người quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình.
Cô chính là giống như không có ý thức tựa vào lòng anh, căn bản không có khả năng trả lời câu hỏi của anh.
Anh lại nở nụ cười, “Bây giờ chỉ là khởi đầu mà thôi, hiện tại cô cũng không chịu nổi, về sau phải làm sao đây?”
Anh vươn tay, nhéo nhéo mặt cô, trong nụ cười lộ rõ sự trào phúng không thể nghi ngờ.

.